Thứ Năm, 25 tháng 3, 2010

đối thoại vợ chồng tôi.


1.
(She is disappearing)
Reappear!
What?
Reappear.
Disappear.


2.
Biết hay không, cô cũng sẽ không hề bị ảnh hưởng mà tiếp tục tiến lên mạnh mẽ. Có điểm gì khác biệt ở kết quả để cô phải bận lòng câu trả lời của tôi đâu.
___

Cô không nhìn thấy sự ảnh hưởng không có nghĩa là nó không tồn tại.
___

Rảnh không? Xem cái này.
___


___


3.
Vẫn ổn chứ hả?
Ừ.



.


Thứ Tư, 24 tháng 3, 2010

mụ phù thủy và người bóng xà phòng.

Mụ phù thủy nhìn trân trối. Đất trời đã lãng đãng trôi đến cái cung bậc chói chang nhất của nó rồi mà mụ vẫn không thể ngừng nhìn. Mụ phải nhìn, nhìn miệt mài, bởi vì mụ rất muốn nhìn và bởi vì mụ còn có thể làm gì nữa đây ngoài... nhìn. Mụ lải nhải bằng một thứ giọng the thé nhão nhét đặc trưng của bọn phù thủy một điều gì đó vốn dĩ đã phải được nén chặt trong lòng ruột nhưng lại cứ chực trào ra khỏi cái miệng lở loét hôi thối đang run lên vì phấn khích. Giống như bạn cầm cây bút màu tô một điểm trên biển; bạn thật lòng nguyện cầu cho điểm đó sẽ đừng trở mình thành những đọt sóng trắng bọt đùn vào bờ nhưng, bạn biết đấy, nó sẽ cứ lao về phía bạn mặc kệ bạn có muốn biết hay không. Nhưng chúng ta sẽ quay lại với mụ phù thủy. Mất rất lâu để có thể hiểu được điều mụ phù thủy muốn nói:

- Nó là người bóng xà phòng.

Nó. Một con bé. Vận chiếc váy trắng xác xơ với nhiều dây vải mảnh dài buộc ngang lưng và mái tóc đen nhánh xõa bồng bềnh qua gối. Nó ngồi trên một cái ghế vô hình. Tay trái nó thả xuôi theo người và tay phải mân mê một lọn tóc còn vương đôi hoa trắng nhỏ. Đôi mắt vô hồn nhìn thẳng qua cái cơ thể già nua nhăn nheo của mụ phù thủy xuyên đến một thế giới nào vô định miên man. Toàn bộ hiện hữu của sinh vật này diễn ra bên trong một quả bóng xà phòng lơ lửng với đông đảo những đường gân màu cầu vồng trong trẻo đan vào nhau, len trong nhau mà lấp loáng.

Mụ tìm thấy người bóng xà phòng ở bên hồ Bòn Bột - một nơi mà những phù thủy khác cũng ít biết đường lui tới. Thứ nước ở hồ này nuôi sống dậy những loại thảo mộc quý hiếm nhất và có thể bào ra loại thuốc trị bách bệnh. Hôm đó, mụ đến từ đằng sau, con bé còn đang tung tăng lướt đi dọc theo bờ hồ. Nhưng khi nó vừa dợm thấy sự xuất hiện của người lạ, mụ chưa kịp phản ứng, nó đã thành ra như hiện trạng bây giờ. Mụ đành lôi nó về hầm kho báu nho nhỏ của mụ và để nó trôi lửng lờ trong đó.

Mụ phù thủy đã thử mọi cách mụ nghĩ đến để lôi con bé ra. Mụ dùng kim châm, thuốc độc, bùa chú. Mụ dùng những lời đường mật để dụ con bé. Thậm chí, mụ vờ bỏ quên chúng ở bìa rừng, nhưng con bé tuyệt đối không nhúc nhích, đừng kể đến việc bước ra khỏi quả bóng xà phòng. "Con bé và bóng xà phòng, bóng xà phòng và con bé, là một", mụ đành đi đến kết luận như vậy và ngày qua ngày, học cách hài lòng với sự thật ấy. Mỗi lần mụ nhìn người bóng xà phòng lâu thêm một chút, người ta lại thấy mụ nảy sinh ra thêm những tật xấu không thể lý giải được. Mụ run lên. Mụ nhỏ dãi. Mụ thét lên những tiếng đau đớn mặc dù khuôn mặt đang nhăn nhở một nụ cười. Mụ đảo mắt liên tục trải phải lên xuống. Mụ gác chân lên đầu. Có ngày nọ, mụ còn tự lấy cả dao cạo rạch vào mông của mình hay dùng tay trái thụi liên tục vào bụng và tay phải thì véo mạnh vào trán. Đành phải nghĩ đó là cách mụ phù thủy đơn thuần hưởng thụ cảnh trí đang bày ra trước mắt.

Hôm nay, mụ hì hụi vạch nguệch ngoạc lên mặt cái thân cây gỗ già đã bị đốn, vừa vạch vừa nhìn người bóng xà phòng.

Rồi bỏ đi.

Thứ Bảy, 13 tháng 3, 2010

chuyện chàng và nàng.

Nàng nhìn thấy chàng thật tươi sáng, dẫu chàng chẳng phải kẻ sẽ thắp sáng đời nàng. Cứ như trong cả cuộc sống dài dằng dặc những chán nản này, nàng và chàng cùng chợt dừng lại bên nhau. Nàng ngẩng đầu nhìn thứ màu lam nhạt nhòa đất trời trùm lên đôi vai nàng yếu đuối, và thở từng hồi cùng làn gió mênh mang. Chàng xoay một trái mận rất đỏ trên tay và thật kiên nhẫn đứng bên cạnh nàng. Rồi chàng bắt đầu nói những chuyện không đầu và nàng bắt đầu kể những điều không đuôi.

Chẳng có điều gì xảy ra. Cả hai đều nhận thức về sự xa lạ giữa đôi bên. Sự thật về sự xa lạ ấy được treo bằng một sợi cước thật mỏng giữa không trung, chậm chạp cứa vào những ngón tay dài trắng trẻo, và lan lửng lơ trong không trung thành một thứ thinh lặng bên ngoài tầm với của bất cứ câu nói nào.

Hai kẻ xa lạ cứ đứng đó. Ngã tư này vắng lạ. Trời thì ấm và nắng thì trong. Nếu không có ai xuất hiện thì có lẽ chúng cứ hoài đứng, mãi đứng. Tôi cũng tự hỏi tại sao chàng và nàng lại không tiến lên ngay vào lúc vừa cùng đứng lại đó. Có gì đâu để tìm kiếm? Có gì đâu để chờ đợi? Có gì đâu để nắm giữ? Trái Đất vẫn quanh và vạn vật vẫn reo ca, tại sao chỉ có chàng và nàng là dừng lại, nhất là khi sự dừng lại chẳng để làm gì cả. Nói rằng đó là lực hấp dẫn giữa hai vũ trụ mờ ảo, hay là thứ hương vị đầy quyến rũ của một trái táo đỏ thắm, thì có ý nghĩa hơn?

...

Trong khi tôi bận rộn tìm kiếm lời giải cho một câu hỏi mãi mãi chẳng thể trả lời, hai kẻ xa lạ kia lại tiến lên. Tôi cũng không biết liệu chàng và nàng đã đi cùng nhau, hay là họ đã chọn cách giữ nguyên hai bản chất cô độc cay đắng giống nhau đến lạ kì ấy để tiếp tục theo đuổi con đường của riêng mình.

Đến thật lâu sau, tôi phát hiện mình cũng chỉ là một linh hồn yếu đuối đi tìm ý nghĩa cuộc sống trong một cái hộp trống không. Mà liệu một linh hồn là có thực là hiện hữu chứ, tôi cũng không kịp hỏi, và không thể hỏi nữa rồi...


Thứ Tư, 10 tháng 3, 2010

sự điên loạn của tôi.




1. Có thể sau này tôi sẽ gặp một người và phải lấy người đó. Hắn sẽ tên là Bứt Trụi. Hắn làm quen với tôi bằng cách đi cùng tôi đoạn đường về nhà, dúi vào tay tôi một cây cá viên chiên và một bông hoa đã không còn cánh. Tôi sẽ vứt cây cá viên đi và gắn bông hoa lên đỉnh đầu hắn. Ngay lập tức, hắn vừa hiểu rõ tôi, vừa căm ghét tôi. Thế là chúng tôi lấy nhau.
Tôi cảm thấy kế hoạch này cũng khá thú vị.

2. Lớn lên, tôi muốn viết một câu chuyện mà tôi sẽ không quan tâm nó có được in thành sách hay không. Tuy nhiên, nó tuyệt nhiên sẽ là một câu chuyện vĩ đại với nhân vật chính, đã được tiền định, là một chú vịt đẹt vĩ đại.

3. Chiều nay tôi ngoặt vào con đường cũ đầy những dải dây leo xanh choàng lấy những hộp ban công bằng đá. Sự thân thuộc và nồng ấm ôm lấy tôi như một người quen nghìn năm.
Có một cửa hiệu kì lạ bán Trảm Mã Trà. Hoặc là người ta phải chém một con ngựa để làm một ít trà hoặc là người ta sản xuất loại chè này để dùng trong quang cảnh một con ngựa lìa đầu. Nghĩ đến những hình ảnh này làm tôi buồn nôn. Vả lại, loại người nào lại tiêu hóa thứ sản phẩm quái gở này chứ?

4.
Tôi có lẽ nên nuôi một cây xương rồng.
Tôi cũng nên làm một cái mặt nạ. Nó nên có màu trắng toát và trên đó là một cái miệng cười nhăn nhở.

5.
"buồn chán bay lên, bay lên vỡ nát
.
cho ta vui như lúc bé thơ e ngại
hát một mình, hát cùng bàn tay xinh."

"weatoriya weatoriya daridiridara du~
.
gaseumi apa
oh no.body knows mam molla."

"put your records on
tell me your favourite song
you go ahead, let your hair down


.
The more you stay the same, the more they seem to change."

6.
Tôi thường không ăn đầu tôm.
Tôi cắn đầu tôm ba phát.
Đầu tôm chạm vào một đống phân.
Đầu tôm trở thành bãi phân.
Đầu tôm giận, tôi tiu nghỉu.

7. Thật là hay trong lớp có quyển Gatsby Vĩ Đại.

Thứ Bảy, 6 tháng 3, 2010

làm ơn, gạch tôi đi.

1.

thà là một bầu trời, một nhánh cây, thà một mình tôi với những linh hồn của gió mây, để tôi hiểu rằng họ hiểu tôi.
còn hơn là tôi có tất cả, bạn, và cả mọi người; để tôi hiểu nụ cười lấp lánh đang khuất lấp dối trá và hận thù.

2.
những người đó thật đáng sợ. họ có thể nói tất cả mọi chuyện. họ có thể làm tất cả mọi thứ. họ có thể hủy diệt tất cả mọi vật.
họ có thể dìm tôi vào bể sâu của sự khổ sở,
và cười.
và ngây thơ.
và rằng -
- trái tim tôi là quái đản
- lý trí tôi là lụn bại
- tâm hồn tôi là tấm giẻ rách nát
nói tôi đừng quan tâm tới họ.
nói tôi đừng chấp nhất họ.
nói tôi mặc kệ
nói tôi
cứ nói tôi đi.

3. chờ một lúc để trái tim đập lại lần nữa vậy.

Thứ Tư, 3 tháng 3, 2010

tôi chả muốn là người lớn.

1. There are books that are read to pass, but there are also books that cannot be read only once. I pray myself for more passion and patience in both.

2.
What else is there to believe, but the light?
What else is there to believe, but me?

3. Sự khác biệt cơ bản giữa Facism và Nazism là Nazism là một nhánh của Facism. Nazi-chàng trộm cướp trí tuệ nhân loại, nhào nặn thành một thứ bột nhầy nhão và đặt vào giữa trọng tâm của hệ thống tôn thờ là tư tưởng bài-Do-Thái.

"Hitler là vĩ đại, đáng được tôn kính và học tập." - trích cô ta.
Tôi còn gì để làm nữa đây?

5. Bài kiểm tra Hình không tốt. Trông thật hợm hĩnh khi nói ra điều này, nhưng mà tôi đã cảm thấy đất dưới chân tôi vỡ ra tung tóe, bắn hết cả vào mắt.

6. Ta sẽ là đã từng thử qua thuốc nghiện khi ta lôi vào đời ta sự ám ảnh.
Đẹp khủng khiếp. Đẹp và khủng khiếp.

7.
- Này mai chúng ta phải đi thi rồi đấy.
- Ớ, thế à? Sao chúng ta lại không làm gì cả thế này.
- Ờ, chúng ta còn không thèm nhớ nữa.
- Tại sao?
- Đích đến của sự vô dụng thì có ai thèm để tâm chứ.
- Ậy, sao chúng ta lại nói câu nghe thông suốt thế?
- Chết mất. Thôi, chúng ta chơi trò con sứa tiếp đi.
- Ừ thôi, chơi trò con sứa.
...