Chủ Nhật, 30 tháng 5, 2010

kể chuyện em nghe



Ngày xửa ngày xưa, ở một vương quốc xa xôi có vị vua La Ja với người con gái là công chúa tuyệt đẹp. Một ngày nọ, khi đột nhiên tất cả mọi cung nữ nô tì hầu cận trong cung nhận ra công chúa đã đương đến tuổi cập kê, kinh thành hoang vu của vua La Ja cũng bắt đầu đón tiếp hàng hàng lớp lớp những chúa công hoàng tử khôi ngô tuấn tú, anh hùng hào kiệt tài ba xuất chúng khắp thế gian. Họ nghe tiếng nhan sắc nghiêng nước nghiêng thành của công chúa, nườm nượp kéo về vương quốc của vua La Ja để hỏi-tay-nàng cho đám cưới đã được hứa hẹn diễn ra cực kì đồ sộ và hoành tráng ở một thánh đường màu trắng toàn mỹ tinh khôi (đương nhiên tiếp theo sau đó sẽ là một cuộc gặp gỡ bàn giao tài sản thừa kế im hơi lặng tiếng với quy mô chỉ nhỏ bé như kích cỡ của một tế bào động vật nguyên sinh mà thôi.)


_________


Hai bóng người ngồi trên chiếc Lam Bourgini lao vào trong bóng tối với một tốc độ vượt qua cả chiến binh ánh sáng. Miệng của hai cái bóng nhấp nháy liên tục những âm câm lặng, nhưng những cuộn khói bốc nghi ngút trên hai đỉnh đầu đã phản bội chúng khi khơi dậy những phỏng đoán về một cuộc cãi cọ nghiêm túc hết sức nhắng nhít và tai tiếng. Sự yên lặng hung hãn ngấu nghiến bữa ăn tối muộn màng của nó.


_________


Chuỗi cửa hàng Ám Ảnh Cô Dâu mới mở đã thu hút lượng khách hàng nhiều không kể xiết. Phong cách đặc trưng ở các chuỗi cửa hàng này là những khối nhà hẹp và dài, toàn bộ những bức tường ở bên trong là gỗ áp mái tối màu, những chiếc bàn nhựa vừa-trắng-vừa-tròn xếp dọc theo con đường tham quan duy nhất chuyên bán các phụ kiện nhiều màu sắc điểm tô ngày-được-nghĩ-là duy nhất trong đời của hai kẻ uyên ương đang miệt mài chèo lái trên con sông hạnh phúc (ngờ chăng đến bến bờ khổ đau?). Những chiếc kẹp tóc nạm đá quý và kim cương lấp lánh trên những kệ tủ thủy tinh, mốt thời trang bông tai, dây chuyền, khuyên mũi/miệng/bụng đôi được ưa chuộng đến cháy hàng, đất sét và cao su nhồi lỗ tai được đóng gói tiệt trùng theo thùng, quầy hồ dán và băng keo các loại mặc dù có vẻ kém doanh số hơn quầy chén dĩa chuyên-ăn và chuyên-đập nhưng rõ ràng cũng đang tạo ra những món lãi suất khổng lồ chi phối kinh tế - chính trị của cả nước. Các nữ tiếp viên xinh xắn trong bộ váy đỏ và những dây kẽm gai bông hồng quấn khắp người liên tục tiếp thị hàng hóa bằng câu nói gây chấn động trên các bảng xếp hạng câu nói hay khắp thế giới:


- Quý khách phải ít nhất đặt mua đôi tất cả mọi mặt hàng. Đặc biệt, những đơn hàng đặt mua ba (bè đệm: mua ba, mua ba) sẽ được nhận nhiều ưu đãi cấp V.I.P (bè đệm: V.I.P, V.I.P).


Ở canteen của một trung tâm mua sắm trong chuỗi cửa hàng Ám Ảnh Cô Dâu còn khởi quay bộ phim cùng tên, bởi vì nữ phục vụ vào giờ ăn trưa sẽ liên tục nói:


- Quý khách phải ít nhất đặt mua đôi tất cả các phần ăn. Đặc biệt, những đơn hàng đặt mua ba (bè đệm: mua ba, mua ba) sẽ được nhận nhiều ưu đãi canteen cấp V.I.P (bè đệm: V.I.P, V.I.P).


vốn rất phù hợp với nội dung bộ phim tố cáo thực tại yêu-một-mình đang làm mưa làm gió trong giới trẻ hiện nay.


_________


Cái bóng số một uể oải ườn mình là khỏi xe sau khi cái bóng thứ ba thổi một tiếng còi chói tai, chiếc quạt trên tay liên tục ra dấu cho chiếc Lam Bourgini tấp vào lề đường:


- Bo?


- Hãy xem băng chiếu chậm. - cái bóng số ba trả lời.


- Xin hãy thông cảm. - cái bóng số một nhũn ra như con chi chi.


- Hãy xem băng chiếu chậm. - cái bóng số ba tỏ ra vô cảm.


- Hắn chỉ là một cái bóng nước ngòai. - cái bóng số một nài nỉ.


- Hãy xem băng chiếu chậm. - cái bóng số ba kiên quyết.


- Xin hãy thông cảm.


Áo Đỏ bước xuống xe, chậm rãi che giấu sự run rẩy của những ngón tay. Những ngón tay với sự run rẩy đã được che giấu lôi một thứ ánh sáng màu xanh sạm ra khỏi túi quần jeans, chuyền vào tay cái bóng số một. Cái bóng số một nhanh chóng mài thứ ánh sáng màu xanh sạm thành một thanh gươm sắc nhọn, rồi đâm thẳng vào giữa bụng cái bóng số ba. Áo Đỏ đứng huýt sáo, ngắm nghía thứ bóng đêm ghê rợn đang được sơn lên những đụn mây trắng.


- Xin hãy thông cảm - cái bóng số một vừa nói vừa rút thanh kiếm màu xanh sạm dính đầy máu đen ra.


- Áo Đỏ đấy à? - cái bóng số ba chợt hỏi.


Áo Đỏ gật đầu.


- Xin cảm ơn.


Nói rồi, cái bóng số ba quay tấm lưng ròng ròng máu đen lại. Cái bóng số một và Áo Đỏ hiền lành bước vào xe, ra đi như những con chiên vô tội.


_________


Vua La Ja quyết định ra một thử thách cho những kẻ cầu hôn.


_________


Cái bóng số một và số hai lại tiếp tục cáu kỉnh và gấu ó. Áo Đỏ đút tay vào túi quần jeans, dán ánh mắt lên thứ bóng đêm ghê rợn đã được sơn lên những đụn mây trắng.


_________


"Kẻ nào có thể lấy được thứ ánh sáng xanh sạm sẽ được lấy công chúa." - sứ giả của vua La Ja đem thử thách đi loan truyền khắp vương quốc.


Vua La Ja cười khỉnh trên ngai vàng. "Chỉ có thể lấy được thứ ánh sáng xanh sạm nếu giết chết công chúa."


_________


Những chuỗi cửa hàng Ám Ảnh Cô Dâu vì thế mà ngày càng mở rộng. Vương quốc của vua La Ja vì thế mà ngày càng giàu có.


Thứ Năm, 27 tháng 5, 2010

những điều ta đã không nói hôm nay

What I didn't tell you today is my wish for your happiness.

What I didn't tell you today is my apology for having pained you.

What I didn't tell you today is how you have everything behind you turn into dusts.

What I didn't tell you today is why the destruction has to be covered discreetly.

What I didn't tell you today is when the clock actually strikes 12.

What I didn't tell you today is where all the pernicious thorns go when the withered petals fall helplessly on my bed.

What I didn't tell you today is the difference between what you are in my consciousness and in my soul.

What I didn't tell you today is my pleading of you vanishing into eternity and my need of your very presence.

What I didn't tell you today, I didn't tell you, I will never ever tell you.

Thứ Tư, 26 tháng 5, 2010

Đi


"Tôi đi đây
Tôi đang đi
Tôi đi đâu
Tôi đâu biết nhưng tôi cứ đi
Tôi đi qua
Tôi đi lại
Tôi đi tới
Tôi đi lui
Tôi đi lên
Tôi đi xuống
Tôi đi ra
Tôi đi vào
Tôi đi đâu
Tôi đâu biết nhưng tôi cứ đi
Tôi đang đi
Tôi đi đây."


Nguyễn Đăng Thường
 
Source: http://tienve.org/home/literature/viewLiterature.do?action=viewArtwork&artworkId=4496
 
 
 


Tệ thật! Lại có thể cảm thấy y như thế ấy.

Thứ Ba, 25 tháng 5, 2010

Cô ta đã bật đèn lên như thế này đây.


"Con người mà liên tục mài dao đâm mình ấy, nếu như không yêu thì hãy vứt hắn ta đi cho nhẹ lòng, vì đau giùm cũng thế thôi, không giúp được hắn, hắn cũng không nhận nổi sự giúp đỡ của mình. Hắn đâm cô đau thì hắn cũng không còn hơi sức mà nghĩ đến cái đau của cô nữa rồi, để hắn tự lo, giống như cô, rồi sẽ phải tự gắng gượng mà qua, hoặc hắn sẽ tìm một ai đó an ủi đc hắn mà không bị hắn đâm. Còn nếu như thật sự yêu hắn quá…., bi kịch của những kẻ sở hữu một trái tim thôi cô ạ. Hạnh phúc không phải ở nơi hắn, ít nhất là chưa phải. Nhả đc thì nhả ra, quên đi thôi…...

Nín nhịn chỉ để những kẻ-bội-bạc không biết chúng đã làm mình tổn thương thì không phải cách trả-thù hay tự-vệ hay gì gì (không biết gọi) đâu, vì thực chất chẳng bớt đau chút nào, có thể còn đau hơn và mưng mủ lâu hơn.Và nếu cô chịu quá lâu sẽ đến một lúc nào đó bùng nổ đấy. Nuông bản thân mình một chút. Tìm cách nào tốt nhất để giải độc vết thương ấy, cách-tốt-nhất, cho chính mình. Tạm quên đi những thứ xoay vần vật vã xung quanh, những kẻ thối tha vật vã xung quanh, quá khứ tê dại, vết thương tê dại…. [...] Có chúng tôi, làm nhiều thứ để cô vui. Dẫn cô đi ăn đi chơi, cho cô ngồi lên người, viết thư cho cô, chửi nhau với cô,…rủ một tiếng thế thôi. Tất cả chúng ta đều muốn cho nhau đc hạnh phúc, nói cho cùng. Giải trí cho nhau, nói cho cùng ;p.

Cũng như cô nói hạt mưa. Giọt nước rơi có thể về đất, ra sông, bốc hơi…., một vòng tuần hoàn lớn chỉ để một ngày lại đậu trên khung cửa cuộc đời nhau, mà cũng có thể chẳng bao giờ gặp nữa. Mưa cứ rơi, những giọt nước khác sẽ lại sà xuống, nhưng mà mỗi-giọt-nước-có-một-linh-hồn-riêng-,-một-tiếng-nói-riêng'; không thay thế nhau đc. Vậy thì giờ đã đang có giọt nào thì giữ giọt ấy, đời có bao lâu mà hờ hững…."

Thứ Bảy, 22 tháng 5, 2010

trong ngày

đọc sách, thấy một con người nhìn cả thế giới bằng ánh mắt cẩn trọng, thật sự cẩn trọng, chứ không phải kiểu "cẩn trọng" mà người ta hùa vào áp đặt một kẻ khờ khạo. hắn cho rằng hầu hết mọi người đều là kẻ thù, sẽ giết hắn ngay khi có cơ hội và cuộc sống thì ngập ngụa những mối hiểm nguy khốc hại. sợ hãi, bạc nhược, hèn nhát, đều có thể được dùng để nói cả. nhưng mà thế thì đã sao, có thể là hắn ở trong hòan cảnh chẳng phải cần bận lòng đến những suy nghĩ phù phiếm xa hoa như sống là gì hay sống để làm gì đâu. nhưng ít ra hắn muốn sống, khao khát sống, tranh đấu để được sống, từ sự cẩn trọng cố chấp ấy mà ngạo nghễ sống. bởi vì còn sống là còn hơi thở, còn ánh mắt, còn trời đất, còn gió trăng, còn ánh sáng, còn màu sắc, còn âm thanh, còn thứ mê đắm ngu si của tình yêu, còn cái lạnh lùng tàn bạo của lí trí, còn sự hận thù và những thiên kiến, còn cả bất công và nỗi thèm muốn, còn sự trần trụi và những thứ trơ tráo, còn nỗi đau khổ và niềm tiếc nuối. còn tất cả. nhưng cũng chẳng kẻ nào biết và tin vào tôn giáo lại khẳng định rằng chết đi nghĩa là không còn gì cả, nhưng những tồn tại sau cái chết cơ bản là phản sự sống một cách hết sức vô duyên vô cớ. có ai biết được chúng thực hư thế nào, cầm nắm ra sao. cơ bản chúng chỉ là một ảo ảnh huyễn hoặc tâm tưởng được tạo ra như một cái cớ để con người bấu víu vào mà nuông chiều bản thân, trong những lưỡng lự, chần chừ, nề hà, chờ đợi trì độn vốn dĩ lãng phí và phi lí. nói tóm ra là tôi đang trở nên ghét những kẻ tôn thờ cái chết. một kiểu bị ảnh hưởng bởi những gì đã đọc, có lẽ vậy. thực sự là nếu chỉ vì trách nhiệm và nghĩa vụ mà hòai công sống còn hay sống vật vờ qua ngày chỉ để chờ đến lúc cái điểm kết không thể tránh khỏi ấy mời gọi thì thật sự là cần phải đi tự sát đi cho đỡ chật đất, hoặc tự thiêu xác rồi rải vào không trung đi cho đỡ tốn chỗ chôn, vì gần đây đất Bình Hưng Hòa cứ gọi là đắt như vàng. đã thực sự tôn thờ sự vĩnh cửu ấy thì còn cái gì để ngăn ta bằng mọi giá tìm đến nó chứ? hay vốn dĩ viện cái chết cũng chỉ là cách trốn tránh những đau thương trần gian quá khắc nghiệt để có thể chấp nhận và chính cả nỗi sợ hãi cái "trường tồn" của những kẻ vong mồ quá nặng nề để khả dĩ chịu đựng?

điên mất rồi.

Thứ Hai, 17 tháng 5, 2010

đèn tắt vào một ngày tăm tối

1.
Dạo này trời nóng. Cái đó là sự thật mà cả cái quận này, cái thành phố này, cái miền Nam này, trên dưới bắt tay nhau mà đồng lòng công nhận. Thậm chí đi đến cái nơi không có khói bụi vào buổi tối để làm một trong những hành động thơ mộng giản đơn nhất là dạo mát, mà cũng cấm có mà được thành công. Mồ hôi mẹ mồ hôi con túa ra, cái oi bức hừng hực bốc lên từ trời từ đất, từ áng mây từ ngọn gió, từ loài người, từ mấy căn nhà cao tầng lớn lao cục mịch ì ạch,... cái nóng ghê gớm ấy nắm tay nắm chân ta, ôm chầm lấy ta, lắc qua lắc lại, như cách một đứa bé không biết điều hành hạ một con búp bê vô tri vô hồn. Phần ta cứ muốn lột hết quần áo ra mà nằm xuống nền đường, hoạc là lôi hết gối êm giường mát vào cái tủ lạnh ở mãi chẳng ra ngòai nữa.

2.
Trời càng nóng càng không thích nói chuyện. Thế là có thêm cái nóng và sự yên lặng bao trùm là những lực lượng ngoại cảnh mới mẻ đang cố gắng giết dần ta. Cứ như rằng chưa có đủ những thứ đau khổ nội độc làm ta cứ muốn ườn ra trên giường mà chết cho thanh thản bớt ấy. Hà hà, muốn nói những điều như ta phỉ nhổ vào chúng, mà sao trông còn có vẻ tội nghiệp, thảm thương hơn là không nói gấp bội. Điều quan trọng là chúng cứ dày vò cấu xé, bày mưu tính kế rì rì rầm rầm xung quanh. Nếu lấy dao đâm một phát thì rõ ràng trời này đẹp hơn, đời này đẹp hơn ? Đằng nào thì cũng trông đỡ khó coi hơn thế này.

3.
Xem phim thấy việc giật quả tim ra khỏi một cơ thể là đâu có gì khó khăn. Thậm chí con người ta còn có thể bày mưu tính kế để trục lợi bằng những quả tim nữa cơ mà. Cái giá trái tim yếu đuối của tên ấy cũng được người đời cả nể đấy. Nghĩ lại về quả tim của mình mà tủi tủi. Ậy, mà, cũng hợp lý cả thôi.

4.
Sao hai người lại có thể cứ trượt khỏi nhau như thế? Cứ như hai giọt mưa đậu trên cửa sổ. Trước sau, rồi lại sau trước... Cứ đậu lại, rồi chảy đi, vốn là nhỏ bé nhưng cũng chẳng thể thóat phận đơn độc. nắng lên thì lại bốc hơi đi chờ đợt mưa khác. Có lẽ, cơ hội để có thể ở bên cạnh nhau chỉ có một lúc vậy thôi, một mảnh bé tí tẻo của chúng ta, một phần ngàn ngàn ngàn ngàn ngàn ngàn ngàn ngàn ngàn ngàn ngàn ngàn ngàn của cuộc đời, cũng nên. Mà tôi thì vốn là đứa ngu ngốc, lại đẩy cái cơ hội đó đi. Đến giờ hối hận, có muốn đuổi theo cũng muộn màng rồi.

Ước chi một ngày tôi có thể nhìn thấy hai giọt mưa nắm tay nhau.

Thứ Bảy, 8 tháng 5, 2010

mưa lưa thưa.






Những cơn mưa không quên cái hẹn với Sài Gòn. Và khi chúng đến, tôi chợt giật mình nhận ra cái nhớ da diết này, của những ngày này năm trước.

Tôi có những cuộn băng cũ ì ạch những bản nhạc đầu thừa đuôi thiếu lượm lặt, bị thu đè lên những bản nhạc méo mó khác mới xuất hiện. Những bản nhạc mới này rồi cũng chầu chực để chính bản thân chúng một lần nữa lại trở nên cũ kỹ. Giống như những ký ức. Mọi ký ức luôn có một thời điểm mà chúng mờ đi, thời điểm mà chúng ngừng chống chọi lại làn sương quyến rũ của nỗi quên lãng, và lại lặng lẽ chờ đợi những ngọn gió mơn mởn mới mẻ.

Ký ức rõ ràng nhất về những ngày mưa năm ngoái, là một cơn mưa phơn phớt, cũng nhẹ nhưng rất xám; rất tầm thường, đơn giản bởi không chứa đựng chút hoài niệm dẫu nhỏ nhoi. Tôi đi về một mình trên con đường cong cong quen thuộc. Nghe những lời thì thầm tí tách. Hứng những giọt mây trong yếu đuối. Lòng thầm nghĩ về câu chuyện mẹ kể về một anh chàng nào đó bị sét đánh vì lỡ dại đứng dưới cột điện. Quả thật là một ký ức chẳng đáng nhớ, nhưng bằng một cách nào đó, nó hiện lên chân thành và trong trẻo nhất.

Tôi yêu những cơn mưa, cùng một kiểu với cách tôi yêu cuộc sống này, và có lẽ, cũng cùng một kiểu với cách tôi yêu một con người. Không ai thấy, không ai biết, không ai hiểu. Nó nhẹ tênh, rời rạc, lãng đãng, mơ hồ và thậm chí, trong ánh nhìn của những kẻ nồng nàn, nó hờ hững đến lạnh lùng. Nhưng điều khuây khỏa nhất mà tôi luôn cảm thấy về nó là sự yên ổn.

Mặc kệ rằng đó là một sự yên ổn đau khổ

.

Thứ Hai, 3 tháng 5, 2010

phản xạ và điều kiện. có điều kiện? không điều kiện?

có một số việc, nếu người khác yêu cầu, chắc chắn tôi sẽ làm. không suy nghĩ về mức độ nặng nhẹ của ngữ cảnh, không phán xét về tầm quan trọng của người phát ngôn và cũng hoàn toàn không chút chần chừ, do dự. tôi sẽ ngay lập tức thực hiện những điều đó. tôi nghĩ nó giống như một dạng luật lệ được ngầm viết ra trên chặng đường mà quá khứ đã đưa tôi trở thành tôi bây giờ. nếu nói theo sinh học, nó nôm na là một dạng phản xạ không điều kiện, nhưng nó lại không phải là một tập tính bẩm sinh, bởi giống loài của tôi - loài người, không có thứ giống-như-luật-lệ đối với chính bản thân như vậy. nói chung là đặc điểm này không có tính chất "di truyền từ bố mẹ, đặc trưng cho loài".

một trong những việc đặc biệt này là việc: "Biến đi!".

tôi không có một lý do nào bất biến để giải thích cả. nhưng ít ra, tôi nhặt lên một cái gì đấy rác rưởi và điền vào chỗ trống để mình đỡ bận lòng. tôi đoán, đó là do sự tồn tại của tôi giữa thế gian này còn thật mong manh. tôi vẫn luôn thấy mình đang đứng bên một vực thẳm chênh vênh, hun hút, không đáy. một giây còn đó, nhưng giây tiếp theo chẳng biết đã bị đẩy đưa đến phương nào, hay đã bị rớt đến phần nào của cái vực thẳm. không phải là tôi không có hoạch định cho tương lai, tôi có chứ, thậm chí còn rất tỉ mỉ nữa. đây chỉ là một thứ cảm khái vô thần rất phi lí mà tôi không thể nào tự mình xóa bỏ đi mà thôi.