Regina Spektor
khởi đầu là một cảm giác
rồi lớn lên thành niềm hi vọng
rồi trở nên thứ suy tư thầm kín
rồi biến thành thứ từ ngữ lặng câm.
lớn dần lên, dần lên
tận khi nó chính là tiếng thét của chiến trận.
tôi sẽ quay trở lại
khi em gọi tôi
không cần nói lời chia ly.
chỉ vì tất cả đang thay đổi
không có nghĩa rằng trước đây chưa bao giờ chúng như thế.
tất cả những gì em làm
là cố gắng biết ai là bạn
khi em hướng đến chiến trường.
chọn một vì sao ở chân trời tăm tối
và hướng theo ánh sáng.
em sẽ trở lại
khi tất cả kết thúc
không cần nói lời chia ly.
em sẽ trở lại
khi tất cả kết thúc
không cần nói lời chia ly.
giờ đây khi chúng ta cùng quay trở lại điểm khởi đầu
nó cũng là một xúc cảm mà không ai biết
chỉ bởi vì họ không cùng cảm thấy
không có nghĩa là em phải quên.
hãy để cho trí nhớ khắc ghi và càng khắc ghi
đến khi chúng ngay trước mắt em.
em sẽ trở lại
khi họ gọi em
không cần nói lời chia ly.
em sẽ trở lại
khi họ gọi em
sẽ không cần phải nói lời chia ly
.
Chủ Nhật, 20 tháng 12, 2009
Thứ Năm, 17 tháng 12, 2009
thằn lằn và cái ghế.
(tất cả những gì viết, con sẽ không bao giờ dám,
thậm chí sẽ xoay sở để không phải đưa cho cô
bởi vì chúng không bao giờ,
không bao giờ,
xứng đáng được đọc)
không bao giờ,
xứng đáng được đọc)
đối với thằn lằn, tình yêu không dành cho những con thằn lằn khác. đối tượng giao phối không phải là cái gì để yêu. như thế quá tầm thường. thằn lằn không làm những điều tầm thường, chỉ con người mới thích tận hưởng sự tầm thường. tuy nhiên, nói như vậy không có nghĩa là con người thì tầm thường. thằn lằn luôn nghĩ con người vĩ đại, ít ra là một bộ phận con người thì vĩ đại.
vì con người tạo ra sự vĩ đại. con người tạo ra tình yêu, bằng cách tạo ra những cái ghế. còn thằn lằn thì yêu ghế. bằng một thứ tình yêu cô độc. đơn phương và đau đớn, nhưng đó là tình yêu. thằn lằn yêu.
tình yêu thằn lằn dành cho ghế ở bên một vách núi. buổi chiều, thằn lằn đến bên vách núi, nằm ở khoảnh đất bên dưới ghế. ghế không bao giờ rời khỏi vách núi. bất chấp tất cả, cả nắng cả mưa, cả thằn lằn, cứ như rằng tồn tại của ghế đã ở đó thì kết thúc cũng sẽ phải ở đó. còn thằn lằn thì ghét vách núi. độ cao đó, sự tăm tối đó, làm thằn lằn sợ hãi ghê tởm.
thằn lằn bực tức, ghế có bao giờ yêu thằn lằn, hay ghế chỉ yêu cái bình thản, cái trầm mặc của trời này, đất này, của không khí này. thằn lằn phân vân, thằn lằn suy nghĩ, dằn vặt và hờn dỗi, tất cả mọi cảm xúc, trừ cái khoái cảm thỏa mãn của kẻ-được-biết.
thỉnh thoảng, nó quyết định không đến bên ghế. không phải thằn lằn muốn trừng phạt ghế, không phải thằn lằn cần thời gian suy nghĩ một mình, và cũng không phải thằn lằn quá mệt mỏi. không hoàn toàn là cái nào hết, mà là một hỗn hợp quyện lẫn của cả ba. nhưng không gặp ghế, thằn lằn còn hụt hẫng và tuyệt vọng hơn. tình yêu của thằn lằn là một mảnh cô độc chỉ tồn tại ở bên trong tâm hồn. thằn lằn muốn gửi nó cho gió cho mây, muốn thiêu cháy nó bên dưới ánh nắng hừng hực chói chang và muốn cả ve vuốt nó dưới ánh trăng vằng vặc dịu dàng. nhưng nó không bao giờ vơi đi, nó chỉ ở trong thằn lằn mà thôi, bám chặt lấy thằn lằn cái cách mà thằn lằn bám chặt vào tường. nó là trung tâm của vũ trụ và thằn lằn là một tiểu hành tinh bé nhỏ thảm hại điên cuồng quay quanh cái trung tâm ấy.
đến khi tiểu hành tinh bé nhỏ thảm hại quá điên cuồng, quay lệch cả ra khỏi quỹ đạo bình thường và bắt đầu lao đi một cách mất kiểm soát thì thằn lằn không chịu nổi nữa. thằn lằn lại nhượng bộ và quay về bên ghế.
rất lâu sau đó, thằn lằn học được cách yêu chỗ của mình bên vách núi. từ khi bắt đầu có thể thở được, thằn lằn bắt đầu quên cái vực sâu hun hút khó chịu ngay trước mặt đi. gió rười rượi, mây hờ hững và thời gian thì không bao giờ trôi đi. cỏ, cây, hoa, lá đều mang bên trong chúng dòng máu của sự hoang dại. bên kia vách núi, đất trải kéo dài và hợp ở đường chân trời xa xôi nhất thành một dải vô tận. hùng vĩ, và cho thằn lằn thấy được nhiều thế. thằn lằn hít thở đều đặn hơn và thậm chí, còn cảm thấy một chút hạnh phúc.
thằn lằn không trách ghế vì ban phát một thứ tình yêu nửa vời nữa. nó tận hưởng rất lâu thứ hạnh phúc quý giá vừa phát hiện. sự giải thoát đem đến trọn vẹn. đôi khi...
chiều nay, trời mưa lớn. thằn lằn ngồi bên dưới ghế như thường lệ, đang cảm thấy cả thế giới thật tròn; thì con người xuất hiện. một thằng bé. nó ở bên trong một thứ màu vàng bóng loáng, chậm rãi bước đến.
nó ngồi lên ghế.
nó tạo nên một tiếng ré eo éo chói tai.
một tiếng nữa.
thêm một tiếng nữa.
khi thằn lằn bắt đầu thấy ù đặc, nó đứng lên.
trước khi quay lưng bỏ đi,
nó đạp ghế
xuống vách núi.
thằn lằn bò sát ra mép vách núi, bất động. giây phút đó kéo dài mãi mãi. thằn lằn nhìn xuống và lần đầu tiên cái sự sâu thẳm đen tối mù mịt ấy cắt vào ruột gan nó. vết cắt ấy thì vô hình, nhưng máu ứa ra đó là thật, muốn trào ra khỏi cái thân hình bé tí của thằn lằn. ghế rơi, rơi xuống, rơi xuống, xuống... mưa rơi trên lớp da sần sùi của thằn lằn, rét buốt.
thằn lằn lồi mắt ra mà nhìn. nhìn hoài, nhìn hoài không thôi.
- Ju -
Thứ Tư, 16 tháng 12, 2009
đường mòn
Người ta đi mãi mà con đường trở thành con đường mòn. Nhưng rồi vì nó đã là con đường mòn, người ta lại không thể không đi.
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)
