1.
Tôi yêu ba mẹ
lớn đến nỗi
tôi tự nhủ rằng ngày ba mẹ ra đi cũng là ngày tôi sẽ tự mình giải thoát.
2.
Tôi ghét trường học
cả một xã hội bộ tịch, nói bộ tịch, làm bộ tịch, sống bộ tịch.
anh từng nói: giá nếu như tất cả chúng ta đi học đều mang mặt nạ; thiệt là mới lạ, thiệt là đẹp đẽ khi ta chẳng còn biết ai là ai nữa, mạnh ai nấy sống
còn tôi muốn thét lên với anh rằng: không phải chúng ta đều đang làm vậy sao anh?
những cái mẽ màu mè, xấu đấy đẹp đấy, mục ruỗng, thối hoắc, mà ai ai cũng vờ ồ tao có ngửi thấy đâu.
Rác rưởi quá.
~~~
xực lấy xực để.
~~~
có điều tôi nghĩ tôi nghe, tôi nói tôi hiểu, não tôi giống như một khán phòng cách âm.
tự chủ đủ để không làm gì thật.
tự chủ thật gớm guốc.
~~~
"Tôi ghét xã hội
cả một xã hội bộ tịch, nói bộ tịch, làm bộ tịch, sống bộ tịch
..."
3.
Tôi không còn có thể o ép bản thân mình nữa
đừng trách tôi vô tình:
- Cậu thật ghê. Tôi thật ghê cậu.
sao cậu không thể nhận ra bất cứ cái gì sớm một chút?
sao cậu cứ phải chờ tôi làm những điều tồi tệ?
tôi thương hại cậu.
tôi thương hại nốt cả tôi.
4.
đầu tôm nghe kiểu nhạc dễ thương quên sầu.
đầu tôm thông minh và nhớ rất lâu.
đầu tôm có thể rất nhanh chạm đến những mâu thuẫn không ngờ thấy bên trong một con người.
đầu tôm yêu hạnh phúc.
đầu tôm gọi điện thoại cho tôi nhiều giờ liền hằng đêm.
đầu tôm giật kính của tôi để tôi ở lại chơi đến một giờ chiều.
đầu tôm còn giữ dải buộc tóc màu tím của tôi, bởi vì nó muốn thấy cái sự thả tóc vô nghĩa này diễn ra.
đầu tôm cầu hôn tôi, giờ nó rút lời lại rồi; tôi không chắc nó có buồn hay không.
đầu tôm là một đứa trẻ con mê mải dằn vặt về những giá trị của bạn thân.
đầu tôm nói nó rất ích kỉ,
còn tôi nói đầu tôm đã ôm một cái bình nước rồi, nó chỉ còn cần học cách làm đổ nước trong cái bình ra.
5.
tôi đi đến ánh sáng,
bởi vì tôi chỉ là một kẻ trần gian.
6.
tôi không thích nước lắm.
tôi không thích hạnh phúc.
tôi cũng không biết mình có thích quả tròn không.
tôi từng thích mây, nhưng giờ thì tôi biết mây mãi ở một nơi vĩnh viễn xa xôi.
7.
trái tim tôi vừa đi vừa vỡ ra
những trái tim đều vừa đi vừa vỡ ra
rồi chúng tự nhặt lấy từng mảnh vỡ, nắm thật chặt
và mạnh mẽ tiến lên.
có thứ hồ mầu nhiệm nào đâu?
Những trái tim! Hãy cứ vỡ ra thôi.
Thứ Ba, 23 tháng 2, 2010
Chủ Nhật, 14 tháng 2, 2010
chuyện mùa xuân
Ngày xửa ngày xưa, giữa một thảo nguyên xanh tươi và nồng nàn hương cỏ mùa xuân có một ngôi nhà nhỏ. Ngôi nhà nhỏ treo rất nhiều đồng hồ không hoạt động và ở giữa đặt một cái ghế to. Đang ngồi trên cái ghế to là một cô bé. Cô ngồi lọt thỏm giữa chiếc ghế êm ái, tay bó gối, mắt hướng về một khoảng không vô định nào đó dường như chẳng thuộc về thế giới vật chất chật chội này.
Thế giới này thật buồn chán, cô nghĩ. Buồn chán triền miên. Buồn chán vô biên. Buồn chán không thể chịu đựng nổi. Cô cảm thấy sự buồn chán trần gian này chảy trong vạn vật, lan đi trong mỗi tấm ván, khe tường nhà cô, luồn cả vào từng sợi tóc, ngón tay cô. Vừa đi, chúng vừa ngân nga một giai điệu tuy lặp đi lặp lại nhưng lại không thể cưỡng lại được. Cô như tận mắt thấy âm thanh ấy ru từng thớ thịt của cô chìm vào giấc ngủ. Chúng cứ mềm dần đi, trơ ra, thừa thải; cho đến một ngày nọ, cô phát hiện cô không còn muốn làm gì nữa. Cô không muốn ăn, không muốn ngủ, không muốn chơi, không muốn đứng dậy, không muốn rời khỏi cái ghế của mình, thậm chí không muốn muốn một điều gì.
Tình trạng này thật tồi tệ, cô nghĩ, và đi đến quyết định phải chấm dứt nó. Cô thu hết sức lực, ra lệnh cho cơ thể mình ngồi dậy và đi pha một tách cà phê sữa. Bò nhà cô cho thứ sữa ngon lành nhất, vườn nhà cô mọc thứ cà phê đậm đà nhất, và từ chúng, cô có thể pha được thứ thức uống tuyệt vời nhất. Mùi cà phê và sữa quyện vào nhau thơm lừng làm cô cảm thấy thoải mái và tươi đẹp. Sự tê liệt độc hại kia dường như chạy trốn đi đâu mất. Cô cầm tách cà phê sữa của mình và bắt đầu nhảy múa quanh nhà. Khi mệt, cô ngồi xuống cái ghế, nhấm nháp một ít cà phê sữa trong tách, rồi lại tiếp tục nhảy múa.
Đột nhiên, trong một lần ngừng nhảy múa, cô chợt phát hiện ra tất cả đồng hồ trong nhà đều đang chạy. Cô đã ngồi trên cái ghế, cô biết chắc rằng chưa từng có chiếc đồng hồ nào hoạt động cả. Nhưng hôm nay chúng chạy. Tất cả chúng. Những cây kim giây nhích từng chút một tạo ra một thứ âm thanh chậm chạp đều đặn. Nó làm cô nhớ đến thứ buồn chán khủng khiếp khi nãy. Cô nhìn chằm chằm vào những chiếc đồng hồ để chắc chắn những cây kim chỉ giây không bất ngờ nhảy ra khỏi cái vòng tuần hoàn tròn trịa của chúng để cắm vào da thịt cô. Cô tưởng tượng được bôi sẵn vào đầu những mũi kim nhọn là một thứ thuốc mê làm người ta chìm vào chốn miên trường vô cùng tận.
Cô đem nỗi phiền muộn của mình kể cho chú bò trong chuồng. Chú ta hỏi: "Tại sao cô lại muốn những chiếc đồng hồ ngừng chạy?".
Cô trả lời: "Bởi vì ta không thể muốn thời gian ngừng trôi."
Bò hỏi thời gian của cô trông như thế nào. Cô lạnh lùng nói: "Thời gian và ta có một mối quan hệ không thể phủ nhận nhưng khập khiễng và bất toàn."
Rồi cô bỏ đi.
Không muốn đánh thức nỗi lo về những cây kim, cô không vào nhà mà nằm xuống dưới bóng những cây cà phê. Những chiếc lá run rẩy men theo ngọn gió đương vờn lượn vi vu. Chẳng mấy chốc, cô phát hiện ra đó cũng là một chuyển động đều đặn tương đối. Những chuyển động nhắc cô nhớ đến thời gian. Thời gian nhắc cô nhớ đến sự buồn chán. Cô tức giận lao khỏi khu vườn, khỏi những cây cà phê.
Cô mệt mỏi quay về bên chiếc ghế của mình. Cái tách rỗng lăn chỏng chơ trên sàn. Cô nghĩ về những chuyện đã xảy ra. Cô mơ về một sự sống khác không tồn tại thời gian và đinh ninh rằng đó sẽ là một sự sống hoàn hảo. Nhưng nơi ấy sẽ như thế nào, sẽ có những sinh vật nào, sẽ hoạt động như thế nào, cô không biết. Vì thế cô phải nghĩ về nó. Cô ngồi lọt thỏm giữa chiếc ghế êm ái, tay bó gối và mắt hướng về một khoảng không vô định nào đó dường như chẳng thuộc về thế giới vật chất chật chội này.
Những chiếc đồng hồ lại đồng loạt ngừng chạy.
SG-14.02.10
Thế giới này thật buồn chán, cô nghĩ. Buồn chán triền miên. Buồn chán vô biên. Buồn chán không thể chịu đựng nổi. Cô cảm thấy sự buồn chán trần gian này chảy trong vạn vật, lan đi trong mỗi tấm ván, khe tường nhà cô, luồn cả vào từng sợi tóc, ngón tay cô. Vừa đi, chúng vừa ngân nga một giai điệu tuy lặp đi lặp lại nhưng lại không thể cưỡng lại được. Cô như tận mắt thấy âm thanh ấy ru từng thớ thịt của cô chìm vào giấc ngủ. Chúng cứ mềm dần đi, trơ ra, thừa thải; cho đến một ngày nọ, cô phát hiện cô không còn muốn làm gì nữa. Cô không muốn ăn, không muốn ngủ, không muốn chơi, không muốn đứng dậy, không muốn rời khỏi cái ghế của mình, thậm chí không muốn muốn một điều gì.
Tình trạng này thật tồi tệ, cô nghĩ, và đi đến quyết định phải chấm dứt nó. Cô thu hết sức lực, ra lệnh cho cơ thể mình ngồi dậy và đi pha một tách cà phê sữa. Bò nhà cô cho thứ sữa ngon lành nhất, vườn nhà cô mọc thứ cà phê đậm đà nhất, và từ chúng, cô có thể pha được thứ thức uống tuyệt vời nhất. Mùi cà phê và sữa quyện vào nhau thơm lừng làm cô cảm thấy thoải mái và tươi đẹp. Sự tê liệt độc hại kia dường như chạy trốn đi đâu mất. Cô cầm tách cà phê sữa của mình và bắt đầu nhảy múa quanh nhà. Khi mệt, cô ngồi xuống cái ghế, nhấm nháp một ít cà phê sữa trong tách, rồi lại tiếp tục nhảy múa.
Đột nhiên, trong một lần ngừng nhảy múa, cô chợt phát hiện ra tất cả đồng hồ trong nhà đều đang chạy. Cô đã ngồi trên cái ghế, cô biết chắc rằng chưa từng có chiếc đồng hồ nào hoạt động cả. Nhưng hôm nay chúng chạy. Tất cả chúng. Những cây kim giây nhích từng chút một tạo ra một thứ âm thanh chậm chạp đều đặn. Nó làm cô nhớ đến thứ buồn chán khủng khiếp khi nãy. Cô nhìn chằm chằm vào những chiếc đồng hồ để chắc chắn những cây kim chỉ giây không bất ngờ nhảy ra khỏi cái vòng tuần hoàn tròn trịa của chúng để cắm vào da thịt cô. Cô tưởng tượng được bôi sẵn vào đầu những mũi kim nhọn là một thứ thuốc mê làm người ta chìm vào chốn miên trường vô cùng tận.
Cô đem nỗi phiền muộn của mình kể cho chú bò trong chuồng. Chú ta hỏi: "Tại sao cô lại muốn những chiếc đồng hồ ngừng chạy?".
Cô trả lời: "Bởi vì ta không thể muốn thời gian ngừng trôi."
Bò hỏi thời gian của cô trông như thế nào. Cô lạnh lùng nói: "Thời gian và ta có một mối quan hệ không thể phủ nhận nhưng khập khiễng và bất toàn."
Rồi cô bỏ đi.
Không muốn đánh thức nỗi lo về những cây kim, cô không vào nhà mà nằm xuống dưới bóng những cây cà phê. Những chiếc lá run rẩy men theo ngọn gió đương vờn lượn vi vu. Chẳng mấy chốc, cô phát hiện ra đó cũng là một chuyển động đều đặn tương đối. Những chuyển động nhắc cô nhớ đến thời gian. Thời gian nhắc cô nhớ đến sự buồn chán. Cô tức giận lao khỏi khu vườn, khỏi những cây cà phê.
Cô mệt mỏi quay về bên chiếc ghế của mình. Cái tách rỗng lăn chỏng chơ trên sàn. Cô nghĩ về những chuyện đã xảy ra. Cô mơ về một sự sống khác không tồn tại thời gian và đinh ninh rằng đó sẽ là một sự sống hoàn hảo. Nhưng nơi ấy sẽ như thế nào, sẽ có những sinh vật nào, sẽ hoạt động như thế nào, cô không biết. Vì thế cô phải nghĩ về nó. Cô ngồi lọt thỏm giữa chiếc ghế êm ái, tay bó gối và mắt hướng về một khoảng không vô định nào đó dường như chẳng thuộc về thế giới vật chất chật chội này.
Những chiếc đồng hồ lại đồng loạt ngừng chạy.

SG-14.02.10
Thứ Năm, 11 tháng 2, 2010
thuở thơ ngây
" Nếu tôi là một cơn gió
tôi sẽ bay đến những nơi xa xôi, lạ lẫm nhất. không ngại ngần.
Nếu tôi là một cơn gió
tôi sẽ hát ca. không ngừng.
có thể trong một ngôn ngữ người không hiểu
nhưng điều đó lúc ấy hẳn sẽ không quan trọng nữa
vì sẽ có ai nghe?
sẽ có ai hiểu?
Nếu tôi là một cơn gió
tôi sẽ luôn hạnh phúc vì tôi là hiện thân của tự do.
tự do khát khao.
Nếu tôi là một cơn gió
tôi sẽ tung tăng bên những người tôi yêu thương. ngày và đêm.
tôi và họ sẽ cùng hạnh phúc
tôi sẽ không còn mệt mỏi trong mớ lùng bùng những suy nghĩ trần gian;
còn họ thậm chí sẽ không cần phải để ý đến sự hiện diện của tôi nữa.
Nếu tôi là một cơn gió
tôi sẽ chăm chỉ yêu thương.
sẽ không còn thời gian để cảm thấy trái tim mình đau thắt và lồng ngực thì muốn vỡ tung.
sẽ không cần phải băn khoăn về bất cứ thức cảm xúc nào khác nữa
chỉ yêu thương
yêu thương mà thôi.
Nếu tôi là một cơn gió ...
cũng chỉ là nếu thôi mà
cũng chỉ là nếu mà thôi. "
tôi sẽ bay đến những nơi xa xôi, lạ lẫm nhất. không ngại ngần.
Nếu tôi là một cơn gió
tôi sẽ hát ca. không ngừng.
có thể trong một ngôn ngữ người không hiểu
nhưng điều đó lúc ấy hẳn sẽ không quan trọng nữa
vì sẽ có ai nghe?
sẽ có ai hiểu?
Nếu tôi là một cơn gió
tôi sẽ luôn hạnh phúc vì tôi là hiện thân của tự do.
tự do khát khao.
Nếu tôi là một cơn gió
tôi sẽ tung tăng bên những người tôi yêu thương. ngày và đêm.
tôi và họ sẽ cùng hạnh phúc
tôi sẽ không còn mệt mỏi trong mớ lùng bùng những suy nghĩ trần gian;
còn họ thậm chí sẽ không cần phải để ý đến sự hiện diện của tôi nữa.
Nếu tôi là một cơn gió
tôi sẽ chăm chỉ yêu thương.
sẽ không còn thời gian để cảm thấy trái tim mình đau thắt và lồng ngực thì muốn vỡ tung.
sẽ không cần phải băn khoăn về bất cứ thức cảm xúc nào khác nữa
chỉ yêu thương
yêu thương mà thôi.
Nếu tôi là một cơn gió ...
cũng chỉ là nếu thôi mà
cũng chỉ là nếu mà thôi. "
Thứ Ba, 9 tháng 2, 2010
Romance.
Nó là một con đường rất thẳng buông đến chân trời, hai bên là rừng cây. Hàng cây gần con đường nhất vươn những cành lá đan tay nhau phủ cả bầu trời trên cao. Một vài tia nắng khẽ khàng lọt qua những khe lá, nhảy nhót trong nền nhạc của gió. Hàng cây xa nhất sẽ lại được nối tiếp bởi những hàng cây khác. Anh biết sẽ không ai tìm thấy anh ở đây. Anh thấy một cái gì giống như là bình yên.
Anh đặt từng bước chậm rãi trên con đường trong một chiều thu muộn. Vàng nắng. Vàng lá. Mỗi một mùa thu qua, anh đều thấy cái vàng đó đầy trên da thịt anh thêm một chút, cứ như đó là cách thời gian đánh dấu cái tuổi già nua của mình.
Của cả anh.
Anh không biết cái gì đang chờ anh ở cuối con đường, thứ ánh sáng huy hoàng hay là một vụt tắt chấm dứt, nhưng anh biết anh cần phải ở trên điểm kết thúc của chặng đường này. Vậy nên anh cứ đi mãi, đi hoài, dẫu lòng thấy mình như một kẻ trần đang loang dần vào thiên thu.
___
Rất lâu sau đó, anh thấy trên đường một băng ghế gố bạc màu. Tuy là một băng ghế cũ kỹ sần sùi, lớp sơn ngoài đã tróc đi một vài mảng lớn, nhưng nó làm anh cảm thấy an toàn. Anh ngồi xuống, khoan thai giở từng trang sách.
Trang đầu tiên không có chữ gì.
Trang thứ hai cũng vậy.
Anh vừa lật đến trang thứ ba, một chiếc lá vàng rơi vào giữa trang sách.
Anh ngước mắt lên, thấy mọi thứ trước mắt đang tan vỡ. Bầu trời, khu từng, con đường. Chúng vụn ra thành hàng ngàn mảnh nhỏ rơi xung quanh anh. Nơi vừa là một khoảng tươi sáng giờ trở thành một chốn trần trụi giữa hư vô, nhanh như một cái với tay.
Anh cúi xuống nhặt một trong hàng ngàn mảnh vỡ vung vãi khắp nơi. Bên trong đó, anh đang đặt từng bước chậm rãi trên con đường trong một chiều thu muộn...
Thứ Năm, 4 tháng 2, 2010
ngã tư
nếu có người hỏi tôi thích điều gì nhất, tôi sẽ nói: đi ngang qua ngã tư vào giờ tối. ở đó. những chiếc xe chìm đằng sau luồng sáng ngập ngừng rực rỡ giữa màn đêm đen mênh mang u tối. tròn. vàng. tụm tụ. chờ đợi. để lao về phía tôi.
còn tôi, sẽ thong thả bước ngang, ánh mắt vương lại đâu đó giữa khoảng không chói lòa. đầu óc tôi lúc đó sẽ hoàn toàn trống rống, để mặc cho tất cả vụt tan vào hư không.
không còn đường.
không còn người.
chỉ còn tôi và ánh sáng.
còn tôi, sẽ thong thả bước ngang, ánh mắt vương lại đâu đó giữa khoảng không chói lòa. đầu óc tôi lúc đó sẽ hoàn toàn trống rống, để mặc cho tất cả vụt tan vào hư không.
không còn đường.
không còn người.
chỉ còn tôi và ánh sáng.
liên quan:
Catch-22,
cuộc sống chảy trôi,
đọc,
tầm xàm bá láp
Thứ Tư, 3 tháng 2, 2010
chuyển theo cả trái đất
tôi phải chuyển nhà tuy nhiên tôi rất yêu căn phòng của mình vì thế tôi quyết định chuyển một số những vật dụng cần thiết theo thế vật dụng cần thiết là gì đương nhiên là phải mang theo cái gối ôm và cái giường tủ lạnh cũng không thể thiếu còn tôi sẽ để lại cái bàn bởi vì nó xấu quá và cả cái ghế bởi vì nó có chiều hướng làm cho tôi có vẻ lùn đi tôi sẽ mang theo sách vở bút và đương nhiên là cục gôm siêu việt màu vàng mới mua nữa nó siêu việt bởi vì nó được mua từ nơi giấc mơ của tôi đang bay lượn nó cũng gôm rất xịn nữa nhắc mới nhớ trên facebook tôi vừa tham gia một câu lạc bộ với nội dung tôi thừa nhận chưa bao giờ xài hết cục gôm của mình bởi vì nó hoặc là bị mất hoặc là bị chôm hoặc là bị gãy đôi trời đất quỷ thần ơi không ngờ trên đời này có những chân lý đơn sơ mà tôi quên cất thành lời đến vậy cục gôm mới thất lạc gần đây nhất của tôi chắc đang lang thang đâu đưới cái bàn thứ hai ở bên trong từ trên đếm xuống trong lớp tôi mà hiện giờ chắc cũng bị cô lao công quét vào cái bao rác ni lông màu trắng của cô ấy rồi thật ra cô ấy không dữ như nhiều người tưởng tượng chút nào à mà hình như lúc đầu tôi đâu có định nói về cô ấy à à phải quay lại thôi hình như là đang nói về việc chuyện cục gôm siêu việt màu vàng theo qua nhà mới ừ tôi sẽ chuyển cả cục gôm siêu việt màu vàng phòng tôi còn có cái ti vi mỗi ngày tôi đều vớ lấy cái rì mốt sục soạn qua những cái kênh truyền hình khoảng trên dưới mười lần mà kết cục thường là chẳng có gì coi chán quá tắt luôn nếu không có cái ti vi thì cái rì mốt sẽ làm gì nếu không có cái rì mốt thì cái ti vi sẽ làm gì và nếu không có tôi thì cái ti vi và cái rì mốt sẽ làm thế nào để tương tác với nhau và gắn bó với nhau như là chúng hiện đang gắn bó với nhau mà thay vào đó chúng không gặp nhau rồi chúng không hạnh phúc như hiện tại rồi cũng là một dạng bi kịch và người tốt như tôi sao có thể để cho bi kịch xảy dễ như vậy được vậy nên tôi cũng phải mang theo thằng ti vi và nhỏ rì mốt nữa ngoài ra còn phải mang theo quần áo và đừng có tự hỏi lý do tại sao nữa bởi vì trả lời thì thật là thô bỉ quá tôi không phải là dạng thỉnh thoảng có những cái ước muốn bất ngờ kiểu như không mặc gì hết mà ra nằm lăn lộn giữa đường thành ra việc mang quần áo là tối cần thiết nhưng đống quần áo này là công sức sưu tầm suốt hai ba năm trời từ những hàng quần áo nhỏ lẻ bán giảm giá của mẹ và cái nào cũng đẹp cũng nên được mặc ít nhất một lần dù chả có lấy cả một dịp mà mặc cũng đáng được giữ lại cũng đáng được bảo vệ khỏi gió sương bão bùng nên hình như là phải ngồi lựa ra cái nào chật rồi thì đem cho tặng biếu bà con cô bác gần gần xa xa nghĩ tới đó tôi thấy oải hết sức nên nhanh chóng đi tới quyết định sẽ mang cả cái tủ quần áo theo nhưng vấn đề thường bắt đầu khi có chữ nhưng nhưng cái tủ quần áo nó dính vào tường sao cái tủ quần áo lại dính vào tường đứa nào dùng keo dán sắt quậy phải không hay mụ phù thủy nào rảnh rỗi hết chuyện làm nguyền rủa cái tủ quần áo của tôi làm gì có chuyện tầm bậy như vậy miệng với chả mồm chẳng qua trong bản thiết kế người ta quyết định xây nó như vậy thôi ờ vậy hả vậy tôi sẽ phải mang theo cái tủ bị dính vào tường nên tôi phải mang theo cả cái tường suy ra tôi sẽ phải mang theo cái tủ bị dính vào tường dính vào cái nhà trên mặt đất trên đất nước việt nam thuộc châu á thái bình dương là một châu lục của trái đất vậy phép toán sẽ ra là tôi sẽ chuyển theo cả trái đất vậy thì tôi sẽ chuyển cả trái đất có châu á thái bình dương có việt nam có nhà của tôi có phòng của tôi có tường của tôi dính với cái tủ quần áo của tôi đến nhà mới của tôi ủa vậy thì tôi sẽ chuyển nhà đi đâu đây ủa vậy thì ý nghĩa của việc chuyển nhà là gì ủa ủa ủa
liên quan:
ảo ảnh,
cát bụi trên tay,
cuộc sống chảy trôi,
tầm xàm bá láp
Thứ Hai, 1 tháng 2, 2010
The History of Love - Nicole Krauss
. Leo:
"I fell asleep near dawn. I dreamt I was standing in a railway station. The train came in and my father got off. He was wearing a camel-hair coat. I ran to him. He didn't recognize me. I told him who I was. He shook his head no. He said: I only had daughters. I dreamed my teeth crumbled, that my blankets suffocated me. I dreamed of my brothers, there was blood everywhere. I'd like to say: I dreamed that the girl I loved and I grew old together. Or I dreamed of a yellow door and an open field. I'd like to say: I dreamed that I died and my book was found among my things, and in the years that followed the end of my life, I became famous. And yet.".
Sự bất hạnh không phải là một định nghĩa của giây phút, mà là một khái niệm thuộc phạm trù thời gian. Một người trải qua vài giây, vài phút, vài ngày buồn bã thống thiết; trừ cái khoảng nhỏ bé đó ra, anh ta sống tốt trong những khoảnh đời còn lại. Còn một người trải một đời ôm ấp nỗi sầu âm thầm nhất, nảy ra một vài khoảnh khắc ông ta reo ca rằng đời là một vẻ đẹp, là niềm sung sướng vĩnh viễn; trừ những khi ấy hiếm hoi ra, ông ta ẩn giấu khỏi dòng máu của mình; ông ta đón nhận lời khẳng định từ cuộc sống về sự không tồn tại của bản thân bằng nỗi đau khổ không lời và một trái tim thoi thóp. Giữa hai người, chọn ai để nói họ bất hạnh, hả tôi?
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)


