Nó là một con đường rất thẳng buông đến chân trời, hai bên là rừng cây. Hàng cây gần con đường nhất vươn những cành lá đan tay nhau phủ cả bầu trời trên cao. Một vài tia nắng khẽ khàng lọt qua những khe lá, nhảy nhót trong nền nhạc của gió. Hàng cây xa nhất sẽ lại được nối tiếp bởi những hàng cây khác. Anh biết sẽ không ai tìm thấy anh ở đây. Anh thấy một cái gì giống như là bình yên.
Anh đặt từng bước chậm rãi trên con đường trong một chiều thu muộn. Vàng nắng. Vàng lá. Mỗi một mùa thu qua, anh đều thấy cái vàng đó đầy trên da thịt anh thêm một chút, cứ như đó là cách thời gian đánh dấu cái tuổi già nua của mình.
Của cả anh.
Anh không biết cái gì đang chờ anh ở cuối con đường, thứ ánh sáng huy hoàng hay là một vụt tắt chấm dứt, nhưng anh biết anh cần phải ở trên điểm kết thúc của chặng đường này. Vậy nên anh cứ đi mãi, đi hoài, dẫu lòng thấy mình như một kẻ trần đang loang dần vào thiên thu.
___
Rất lâu sau đó, anh thấy trên đường một băng ghế gố bạc màu. Tuy là một băng ghế cũ kỹ sần sùi, lớp sơn ngoài đã tróc đi một vài mảng lớn, nhưng nó làm anh cảm thấy an toàn. Anh ngồi xuống, khoan thai giở từng trang sách.
Trang đầu tiên không có chữ gì.
Trang thứ hai cũng vậy.
Anh vừa lật đến trang thứ ba, một chiếc lá vàng rơi vào giữa trang sách.
Anh ngước mắt lên, thấy mọi thứ trước mắt đang tan vỡ. Bầu trời, khu từng, con đường. Chúng vụn ra thành hàng ngàn mảnh nhỏ rơi xung quanh anh. Nơi vừa là một khoảng tươi sáng giờ trở thành một chốn trần trụi giữa hư vô, nhanh như một cái với tay.
Anh cúi xuống nhặt một trong hàng ngàn mảnh vỡ vung vãi khắp nơi. Bên trong đó, anh đang đặt từng bước chậm rãi trên con đường trong một chiều thu muộn...

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét