Thứ Năm, 30 tháng 9, 2010

"thức tôi dậy khi tháng chín chết đi"

1.
em cứ giết tôi đi, tôi cũng sẽ giết em mà.

ham muốn ấy cầm giữ tôi như một người tù, một kẻ nghiện.
tôi không chịu được; phải cào cấu, xé toạc, phải đay nghiến, dằn xéo.
hủy diệt và ràng buộc quyện vào nhau để tạo nên cái thế cân bằng này, để duy trì sự quen biết chẳng-đi-tới-đâu này của đôi ta.
.tôi sẽ giết em mất thôi. trời ơi, tôi phải giết em thôi.

2.
cánh đồng cỏ héo tàn, mặt trời ban chiều lững lờ trôi trên bảng màu pha vàng không thật, nhưng nắng vẫn cứ nhảy nhót bằng những đôi guốc nhọn hoắc.
kẻ mục đồng cầm quá khứ trên tay, lúc hắn nói và lúc hắn câm lặng.
làm gì đây nếu trên đôi tay ấy là cả cuộc sống?

-mặc kệ đi. biết gì không? tung tất cả lên trời đi.
hoặc chúng sẽ mọc cánh mà bay đi.
hoặc nếu như chúng lại rơi xuống đất, ta sẽ nhặt chúng gọn lại như nhặt những hòn bi lăn nhỏ bé.
hoặc sẽ trở thành những gợn mây trên bầu trời chói chang, hoặc một cơn mưa đảo điên, hoặc những bông tuyết chấp chới, hoặc phấn hoa lơ thơ.
thấy không? thế nào cũng sẽ có một điều gì đó xảy ra.

"tôi thà đau còn hơn là không thể cảm thấy điều gì" - người ta đã nói như thế đấy.

tệ nhất là khi chẳng có chuyện gì xảy ra để mà cảm thấy
nên, cứ tung tât cả nỗi buồn lên trời đi thôi.

3.

ừ thì
nợ
tôi
nợ trời, nợ đất, nợ gió mây tháng chín, nợ thần thánh,
nợ bàn học, nợ giấy, nợ viết, nợ nháp, nợ sách, nợ vở, nợ chữ,
nợ con chuồn chuồn chết,
nợ ô cửa, nợ con nhện, nợ mảnh gạch, nợ hành lang,
nợ em, nợ anh, nợ người,
nợ chính tôi,
nợ cả cuộc sống.
ừ,
tôi nợ. N-Ợ.
thì trả. ừ thì tôi sẽ trả.
- trước tiên và sau cùng, tôi sẽ trả.
đã tỉnh dậy rồi đây.

Thứ Bảy, 25 tháng 9, 2010

Hai sắc hoa ti gôn



TTKH

Một mùa thu trước, mỗi hoàng hôn
Nhặt cánh hoa rơi chẳng thấy buồn
Nhuộm ánh nắng tà qua mái tóc
Tôi chờ người đến với yêu đương

Người ấy thường hay ngắm lạnh lùng
Dải đường xa vút bóng chiều phong
Và phương trời thẳm mờ sương cát
Tay vít dây hoa trắng chạnh lòng

Người ấy thường hay vuốt tóc tôi
Thở dài trong lúc thấy tôi vui
Bảo rằng: hoa giống như tim vỡ
Anh sợ tình ta cũng vỡ thôi

Thuở đó nào tôi đã hiểu gì
Cánh hoa tan tác của sinh ly
Cho nên cười đáp: Màu hoa trắng
Là chút lòng trong chẳng biến suy

Đâu biết lần đi một lỡ làng
Dưới trời đau khổ chết yêu đương
Người xa xăm quá, tôi buồn lắm!
Trong một ngày vui pháo nhuộm đường

Từ đấy thu rồi, thu lại thu
Lòng tôi còn giá đến bao giờ
Chồng tôi vẫn biết tôi thương nhớ
Người ấy, cho nên vẫn hững hờ

Tôi vẫn đi bên cạnh cuộc đời
Ái ân lạt lẽo của chồng tôi
Mà từng thu chết, từng thu chết
Vẫn giấu trong tim bóng một người

Buồn quá! Hôm nay xem tiểu thuyết
Thấy ai cũng ví cánh hoa xưa
Nhưng hồng, tựa trái tim tan vỡ
Và đỏ như màu máu thắm pha

Tôi nhớ lời người đã bảo tôi
Một mùa thu trước rất xa xôi
Đến nay tôi hiểu thì tôi đã
Làm lỡ tình duyên cũ mất rồi

Tôi sợ chiều thu phớt nắng mờ
Chiều thu, hoa đỏ rụng chiều thu
Gió về lạnh lẽo, chân mây trắng
Người ấy sang sông đứng ngóng đò

Nếu biết rằng tôi đã lấy chồng
Trời ơi, người ấy có buồn không?
Có thầm nghĩ tới loài hoa vỡ
Tựa trái tim phai, tựa máu hồng

Thứ Bảy, 18 tháng 9, 2010

vẫn còn tháng chín.

ta ôm trong lòng một nỗi nhớ miên man.
ta trở nên hoang tàn trong hàng ngàn những ảo giác,
ta kiệt sức, đau đớn, chết rồi tự do,
lơ lửng giữa bầu trời mênh mang những tiếng gọi lặng dần trong bóng tối
nỗi nhớ như những ngón tay co mắc vào nhau không rời
ta mắc vào em, như mắc vào cuộc sống,
em đi qua ta, như cuộc sống chảy trôi,
từng mảnh vương vãi, rời rạc,
chập chờn
ký ức ta rêu phong như bức tường trong con hẻm trầm mặc,
nắng cứ lệch đi từng vạt,
ta cứ gạt qua từng vạt,
và ta đi, ôm theo những viên gạch cũ, ôm theo mặt trời, ta đi để tìm lại em - tảng băng xanh muốt nghênh ngang
vì ta vờ như thế,
ta vờ hoài mong, vờ thương nhớ, vờ khao khát
vờ yêu.
để được yêu,
yêu mệt nhoài,
một ngày sương mù tỉnh giấc, tay đã lành những vết thương, chân đã thôi chảy máu, da thịt liền lại, kì diệu như một lời nói dối,
không còn xa xôi, hay hờ hững, hay da diết, hay nồng nàn,
ta khả dĩ lại chạy đến với nỗi đau
con người là một giống sinh vật tìm đến hạnh phúc
em vừa là nỗi đau, vừa là hạnh phúc, em vô hình, em run rẩy,
ta khả dĩ lại nhìn thấy em.
lại yêu em,
yêu như được chết,
yêu như tự do,
ta lại yêu em, có phải không?

Thứ Năm, 16 tháng 9, 2010

tháng chín.

Tôi không biết phải nói điều này làm sao cho đúng, cho không sáo rỗng.

Con người ấy hiền hậu nhưng gợi lên một điều gì mong manh, tựa như phải cầm giữ trong lòng những nỗi buồn nặng trĩu, vô hình toát lên trong ánh mắt, nét mặt, trong dáng đi, cử chỉ. Vừa ấm ấp, vừa lạnh lẽo. Vừa ôn tồn, vừa mỏi mệt.

Thiết nghĩ tại sao mọi việc lại phải xảy ra? Tại sao giữa những điều khuây khỏa đến nao lòng, lại tồn tại những nỗi đau quá đỗi tàn nhẫn, khủng khiếp đến run rẩy.

Hồn người khuất trong thiên nhiên, cây cỏ.

Trông vào đó, với niềm thương mong da diết, rằng tất cả bất hạnh của người, phần nào, tan đi...



Thứ Tư, 15 tháng 9, 2010

không đề, tháng chín.

1. Don't cry Joni -




2.

Làm sao tôi có thể hiểu nỗi đau của bạn, cho dù tôi đã từng trải qua nó bao nhiêu lần đi chăng nữa?
- không, không... Không hiểu gì hết.
Và bây giờ tôi thấy tất cả những khó khăn của bạn, ngập ngụa trong nỗi xấu hổ vì đã cố gắng giúp bạn.

Dắt tay bạn đến nơi có sự lựa chọn, đến khung cửa sổ đầy ánh sáng. Hồ như là quá nhiều?
- Hồ như là tàn nhẫn khi lôi một kẻ kiệt sức đi trên quãng đường như dài nghìn năm.

Tôi không biết, thật sự không biết.

Chỉ
mong bạn bình tâm.


3.


Buổi chiều ánh lên trên khuôn trời xanh như đôi giấy tập,
nắng vàng xuyên qua những ngón tay co, tựa nụ cười trên đôi môi hoa lài héo,
gió tháng chín hây hây sau những sợi tóc mây đen láy,
-- Này, kimi...
-- này, kimi...
-- kimi, kimi, kimi...
- kimi thích đi lạc.
Đừng trông xa xôi. những lời hứa bỏ quên là tội đồ với lưỡi dao khía ngọt vào tim. chúng vỡ vụn; trơ trọi quá đỗi.

chỉ như thế này thôi.
7.

Mưa.
một cái chai nghiêng nghiêng, và chiếc ly thủy tinh bụi bặm. Một buổi tiệc tàn. Và sự thiêu rụi.
.hoài miệt mài giữa những khát khao cô độc và tuyệt vọng.
Những khát khao chết dần trong màn đêm màu tía, điêu tàn như chiếc lá khô bên dòng suối cạn.

Vẽ những vệt mưa trên bậu cửa. Nước vương giữa ánh đèn màu xám và những vuông trời nhắm mắt.

9.

Trong những khoảnh khắc sai lầm,
níu giữ, có nghĩa là gì?
:)