Thứ Tư, 28 tháng 4, 2010

Ru ta ngậm ngùi







Môi nào hãy còn thơm, cho ta phơi cuộc tình
Tóc nào hãy còn xanh, cho ta chút hồn nhiên
Tim nào có bình yên, ta rêu rao đời mình
Xin người hãy gọi tên.

Khi tình đã vội quên, tim lăn trên đường mòn
Trên giọt mắt cuồng điên, con chim đứng lặng câm
Khi về trong mùa đông, tay rong rêu muộn màng
Thôi chờ những rạng đông.

Xin chờ những rạng đông.
Đời sao im vắng.
Như đồng lúa gặt xong,
như rừng núi bỏ hoang
Người về soi bóng mình
giữa tường trắng lặng câm.

Có đường phố nào vui, cho ta qua một ngày
Có sợi tóc nào bay trong trí nhớ nhỏ nhoi
Không còn, không còn ai,
ta trôi trong cuộc đời.
Không chờ, không chờ ai.

Em về hãy về đi, ta phiêu du một đời
Hương trầm có còn đây, ta thắp nốt chiều nay
Xin ngủ trong vòng nôi, ta ru ta ngậm ngùi
Xin ngủ dưới vòm cây...


Trịnh Công Sơn

Thứ Bảy, 24 tháng 4, 2010

đuổi bắt

tuyệt nhiên chẳng muốn làm gì. thế, có những việc cần làm thì phải làm chứ. nhưng biết rằng sẽ vừa làm vừa thấy lòng mình tức tưởi, sầu muộn. vậy thì lại tuyệt nhiên không thể muốn. đã không muốn thì không thể làm. tuyệt nhiên không muốn làm. thế nhưng vẫn có những việc cần làm thì vẫn phải làm.
thật vướng mắc.


suốt đời tôi luôn cảm thấy mình đến với một điều gì đó. không phải là chưa đến hay đã đến được, chỉ là tôi đến, nhoài mình ra, vật vã, mê man. điều đó vừa quá thiêng liêng để tôi phải kiễng chân, vừa quá bé mọn để tôi phải khuỵu mình. tự nguyện hay khiên cưỡng lại càng nằm ngoài phạm vi nên được sử dụng để diễn đạt. điều đó là một đốm sáng lơ lửng giữa khoảng không muôn trùng tăm tối, không hẳn là tất cả mà cũng không phải không là gì cả. đốm sáng trông gần như cái chạm tay trong khoảnh khắc, lại trông xa như nghìn kiếp người phôi pha. luôn có hai cách nhìn, và luôn có vẻ như có một tôi nào khác nữa đứng ở bên ngoài cái khung cảnh u hoài trong nhận thức của tôi và cầm một cái nút bấm chuyển qua chuyển lại, giữa khiển hứng và điêu linh.


tôi hiểu mình nói gì vào giờ phút này đấy, nhưng mà mười năm nữa, hay chỉ một năm nữa, hay chỉ một ngày nữa, tôi không chắc liệu mình có còn lĩnh hội được thứ phức cảm vừa tuôn ra khỏi những ngón tay vụng về này, hay tất cả thuộc về dòng chảy cuồn cuộn bạo nghiệt này thực sự, thực sự, chỉ là một nỗi gian ngoan không hồi kết? thật nực cười, đến khi tôi ngỡ mình bắt được bản chất của tồn tại, thì dù đáng trân trọng hay thật kinh tởm, nó vẫn không ở lại trong tay tôi. nó sẽ đợi tôi chẳng chú ý nữa mà tuột đi. cũng có thể nó sẽ trượt đi ngay trước cái nhìn đầy hoảng hốt của tôi. rồi lần nào cũng vậy, nó lách mình vào những sợi tơ đang oặt mình trong khung cửi quay. còn tôi, vì ngại ngần mổ xẻ cái mảnh vải đã khó khăn lắm mới quay được, lại chậm chạp quên nó đi và chờ đợi những ý nghĩa khác. nhưng đâu phải nó trôi đi vào quá khứ nghĩa là nó vô nghĩa? nó vẫn chỉ là ý nghĩa đấy thôi, chỉ là tôi không thể nắm bắt được. tôi không thể định hình vũ trụ của mình trong sự vô nghĩa, bởi như vậy tôi sẽ ngừng suy nghĩ. ngừng suy nghĩ là trái luân lí.


điều tôi muốn nói là, tôi chẳng thấy mình thuộc về đâu cả. tôi cũng nhớ có một thời mình đã từng cố gắng quyết định chọn điều này. cố gắng để quyết định chọn một điều có nghĩa là không chắc chắn mình có thể, hay muốn, hay cần, hay sẽ phải, chọn điều đó. nhưng không có nghĩa rằng tôi đã từng thấy mình ở giữa những nơi chốn tốt đẹp hơn. nếu ví tất cả mọi người như những dải lụa, thì tôi cảm thấy mình giống như một cuộn len. tôi cuộn mình lại, thật ấm áp biết bao; và còn tuyệt hơn những dải lụa ấy nữa, chúng quá mảnh mai và nói theo một cách nào đó, quá hớ hênh và trần trụi. thế nhưng tôi khác quá. cái cơ bản là tôi chỉ là một cuộn len, tôi không phải là một dải lụa. có thể có một lúc nào đó, tôi sẽ lăn đủ xa để có thể gặp được những cuộn len khác, tìm thấy tương đồng, sức nóng và niềm cảm thông. thế nhưng lúc ấy nhìn lại, hẳn tôi lại thấy mình đã biến trở thành một dải lụa, lụa là che lại những lạc lõng, cô liêu.


nghe nó có vẻ giống như một thảm kịch. một tấn bi kịch lớn của một kẻ cố chấp. có kẻ nói cố chấp trong tư tưởng có nghĩa là trung thực. tôi chẳng hiểu hắn nói gì cả. tôi thấy mình cũng cố chấp, và cả tương đối trung thực nữa, nhưng lại thấy hai điều đó cơ bản chẳng có liên quan. thật ra thì những điều tôi phải trải qua thì cũng không phải là đáng thương hại, hoàn toàn không. nếu tôi là một người ngoài và nhìn vào chính tôi, thái độ tôi sẽ chọn đối với cách sống của tôi bây giờ sẽ là sự khao khát. không có nghĩa là 'tôi' đẹp đẽ hay tốt đẹp gì. điều đó lại một lần nữa dẫn đến việc người ngoài đó, cũng tức là tôi, sẽ một lần nữa chọn trở thành tôi hiện nay. tức là bản ngã sẽ chọn bản ngã. bản ngã sẽ tìm bản ngã. tức là chẳng có con đường nào khác cả.


giả sử tôi chẳng theo đuổi đốm sáng, có lẽ tôi chẳng còn là mình nữa rồi. tôi sẽ trở thành một kẻ vô thần, vốn là cái điều mà tôi luôn cảm thấy là một dạng mộng du phi lý. tôi sẽ trở nên mệt mỏi với bản thân, thậm chí căm ghét bản thân nữa chăng. nên tôi đã chọn theo đuổi đốm sáng, mặc dù tôi đơn độc. cả đời tôi tìm thấy sự đơn độc là tuyệt đối. và làm như vậy, ít ra tôi cảm thấy rằng tôi được mệt mỏi cùng với bản thân của mình. có dằn vặt hay đau khổ, cũng là cùng với bản thân mình. tức là tôi bản thân tôi, là một.


tuy nhiên, thật sự nếu có một ngày nào đó, tôi lướt lại tất cả những điều trên mà không hiểu gì hết, thì tôi chỉ cần phải đọc lấy cái điều cuối cùng này thôi:

- tôi đuổi và bắt và đuổi và bắt, và lại đuổi lại bắt. để có thể đuổi, tôi phải bắt. để có thể bắt, tôi phải đuổi. và khi tôi viết những điều này, tôi không tuyệt vọng không hi vọng, không bất hạnh không hạnh phúc, tôi chỉ đang không biết mình đang đuổi hay đang bắt mà thôi.

Thứ Năm, 22 tháng 4, 2010

một vài điều chỉ dành cho tôi.

[...]

Ở đời có lắm điều thật là kì lạ. Đôi khi, chỉ cần một điểm tốt xuất hiện giữa hàng ngàn điểm xấu lại làm ta yêu mến một người lạ hoàn hảo. Đôi khi, chỉ cần một điểm tối giữa hàng ngàn điểm sáng lại làm cho ta căm ghét một con người vốn dĩ tốt đẹp. Có cái cán cân cân bằng nào là khả dĩ cho những đánh giá về một con người, hay về thế giới này?

[...]

Người ta vốn không thể tự làm mình đau, nhưng những người ngòai hay những kẻ lạ thì hoàn toàn có thể, và cách thức thì có đến vô số, từ thứ vô ý ngây ngô nhất đến những thủ đoạn thâm hiểm nhất. Nếu may mắn thì họ ý thức được những hậu quả ghê gớm của điều tàn nhẫn họ gây ra, còn không thì họ cứ mãi mãi lặp lại những sai lầm đã được qua mài dũa để cắt vào da thịt người ta những vết thương không bao giờ còn có thể lành nữa, dẫu nhúng nó xuống nước hay hơ ra trước gió, không-bao-giờ-còn-có-thể-lành nữa.

[...]

Tôi và anh không bao giờ có thể thực sự thấu hiểu nhau, tâm hồn chúng ta không thể nào thực sự hòa vào trong nhau, bởi vì cố gắng để hoàn thành điều đó là thứ độc chất dẫn đến cái chết

chi bằng hãy cứ như vậy mà thôi.


sẽ chẳng có khổ đau nào hết. Còn sự cô độc thì vốn đã là bản chất của con người rồi, nó thật là sầu thảm nhưng nó sẽ không giết ai.

[...]

Chỉ có một mình tôi, với nỗi cô đơn trinh nguyên trọn vẹn của mình trên tất cả những ngả đường khả dĩ và bất khả dĩ.

[...]

Dù cho tôi có trốn tránh thêm bao lâu đi chăng nữa, dù cho tôi cứ để mặc những thắc mắc mải chênh vênh trên thềm đá viển vông, dù cho tôi có lang thang giữa hư vô để tìm kiếm những dải lụa mềm mại và êm dịu khuất lấp nhận thức của một cái tôi suy tàn mục rữa, tôi cũng mãi mãi chẳng thể biến sự thật thành một lời nói dối.

Biết đâu khi nhận ra điều này, tôi sẽ sớm cảm thấy thanh thản hơn? 

[...] 

Thứ Ba, 13 tháng 4, 2010

.





Hết,
mải hết
mải hết rồi
gợn mây đỏ mãi phiền quyện thinh lặng xa xôi
để nốt thăng yên bình chết bên cửa mộng trôi.

Tôi,
nương gió nhìn tôi,
nương mưa nhìn tôi,
nương nhìn tôi
nhìn tôi.
quên tôi.
rời bỏ tôi.

Tôi lan đi trong mộng mị vô thường.
Tôi bay xa đến cõi trời tràn sương.
Hoài miên thương
vất vương
vất vương.