Khi tôi nói nếu hắn biến mất đi cũng chẳng tạo nên sự khác biệt nào, tôi đã nói thật. Tôi không nghĩ hắn sẽ hiểu, bởi thế giới của chúng tôi là đôi bờ của một dòng sông, bên lở bên bồi. Tôi muốn hắn nghĩ về những điều khác, biến thành cánh bướm nhởn nhơ rong chơi giữa ngày trời vàng nắng hạ. Tôi muốn hắn vắt sạch đôi mắt qua làn nước và thấy cuộc sống ở bên bờ lỡ làng cá nước. Trong khi hắn muốn nhìn thấy tôi gục quỵ mà thương tiếc cho sự biến mất của một nửa bờ sông. Nhưng cái tôi thấy ở bên kia duy chỉ là nước nổi dềnh dàng, lênh láng. Dòng nước nhấn chìm mảnh-bờ-hắn trôi lảng đảng thành những hình thù kì dị, mờ nhòa, cứ chập chờn vào hư vô theo từng đợt sóng gợn xanh xao..
Thứ Hai, 28 tháng 2, 2011
Thứ Năm, 24 tháng 2, 2011
vụn vặt.
1. Sáng nay ta làm bài viết Ngữ Văn bốn mươi phút trong bốn mươi lăm phút, càng về sau càng ngoáy như thứ thư pháp dổm lượm ở hốc tường nào đó, đốt tay cái thì sưng lên, đầu óc thì ý tứ loạn xì ngầu, viết ra như đổ nước vào cho giun bò khỏi đất.
1'. Sáng nay ta cùng nhóm thảo luận Ông già và biển cả, nhóm ta vượt qua được là nhờ công quyển Học Tốt Văn 12. Ta lên chế tạo ra vài câu tầm phèng tầm phào. So với tầm cỡ của tác phẩm này, ta thấy cách ta nói về nó thật là láo.
1''. An ủi hơn một chút khi hai tiết sau ta làm được trơn tru một ít bài tập Hình.
2. Trưa nay ta lại ngồi nói nhảm.
Thằng bé mập, bạn ta, nó bật mí về người thương của nó. Ta thấy đôi trẻ thật dễ thương.
Mấy cái cây dại ở gần nhà nở mấy cái nụ mới, trăng trắng, be bé.
3. Chiều nay, ta đi học vẽ, thấy vui vì có chút tiến bộ.
Tự hỏi sao tối qua thằng bạn kêu nó qua ca của ta học bù Lý mà sao lại không thấy mặt.
Tự hỏi sao nhỏ Nước kêu qua chỗ học vẽ thăm mà sao không thấy tới.
3'. Hình như dạo này trời chiều có màu rất trầm.
3''. Bắt gặp vài bức tường được xịt sơn nhiều màu, nhớ đến cái gọi là counter-culture (không biết dịch) mà có lần ta hi hí đọc qua ở đâu đó.
4. Chiều nay, lại vào thăm Hội Mỹ Thuật. Mỗi tuần đều có triển lãm mới. Hôm nay có triển lãm của Câu Lạc Bộ Mê Kông Art. Rất thích cặp tranh Địa Đàng của Anh Đào, và bức Mưa (bổ sung tên tác giả sau). Một số tác phẩm có chủ đề mùa xuân khác khá thú vị.
4'. Nhớ ngày xưa khi ta đi học me ở đó, có một chị vẽ tĩnh vật hoa rất tuyệt.
4'. Nhớ ngày xưa khi ta đi học me ở đó, có một chị vẽ tĩnh vật hoa rất tuyệt.
5. Dạo này, thấy cố gắng của mình không tới đâu, thành ra cứ bị ám ảnh chuyện đậu rớt đại học.
6. Phát hiện ra mình là kẻ hời hợt. Phát hiện ra mình là kẻ hờ hững. Phát hiện ra mình là kẻ vô cảm. Phát hiện ra một tạo phẩm của đất trời thực sự thiếu hoàn mỹ..
6. Phát hiện ra mình là kẻ hời hợt. Phát hiện ra mình là kẻ hờ hững. Phát hiện ra mình là kẻ vô cảm. Phát hiện ra một tạo phẩm của đất trời thực sự thiếu hoàn mỹ..
Thứ Ba, 22 tháng 2, 2011
hội chứng Peter Pan.
Chụp được cái link này trên facebook wall.
http://nguonsang.com/?p=87
- nghi ngờ ta đã bị mắc hội chứng Peter Pan ..
- tìm thấy trang web kiểm tra tính cách
Take Free Advanced Global Personality Test
personality test by similarminds.com
Đây là kết quả..
- Làm thế nào bây giờ nhỉ?
- Chắc là..
- Chắc là sao?
- Phải chấp nhận..
- Rồi sao nữa?
- Rồi thì tiến lên..
http://nguonsang.com/?p=87
- nghi ngờ ta đã bị mắc hội chứng Peter Pan ..
- tìm thấy trang web kiểm tra tính cách
Advanced Global Personality Test Results
|
personality test by similarminds.com
Đây là kết quả..
- Làm thế nào bây giờ nhỉ?
- Chắc là..
- Chắc là sao?
- Phải chấp nhận..
- Rồi sao nữa?
- Rồi thì tiến lên..
Thứ Ba, 15 tháng 2, 2011
ghi chú
1. thật ra dù có cố gắng đến thế nào cũng không thể xóa bỏ quá khứ. chúng đâu phải là vết chân trên cát; chúng là cái bóng dài dưới nắng trời.
2. người ta, càng già đời càng sợ cô đơn. người ta lúc ấy có thể làm nhiều việc để chống chọi với nỗi sợ. người ta không cần phải giải thích.
from wallcoo.com
4. một hôm, nhìn thấy mình trong gương, đương tập tành cầm dao khía vào tay, miệng thì nhếch mép. hay là đã ở khá sâu nhỉ? giờ nghĩ lại, cầu cho đó chỉ là ác mộng.
3. cầm lấy tay những người ta bỏ quên, dù muộn màng, nhưng lại nhìn thấy bầu trời màu xanh.
from app. Cool Wallpapers HD
5. Tại sao chúng ta phải cố gắng sửa chữa nhau?
6. Kẻ không biết không phải tội. Người giết chết đồng loại mình không xứng đáng được đặt chân đến địa ngục. Cái nhìn toàn diện làm nên tất cả sự khác biệt.
7. Có một vài ký ức trông ngay tầm với, nhưng ở vạn dặm xa xôi, tựa như khoảng cách giữa tôi và những đám mây sương che mờ ánh trăng đêm. Xanh và đen là màu của đêm. Đêm. là một nỗi buồn.
from visualizeus.com
Thứ Bảy, 5 tháng 2, 2011
linh tinh lang tang
Mọi thứ hình như cứ trôi đi lảng đảng. chắc vì ngày đột ngột trở nên quá nhàn rỗi. Vài giờ, rồi vài ngày trôi qua, rồi tôi thấy thôi rồi, hình như mình đã bỏ quên thời gian ở đâu. Thoắt cái, những giờ ngủ nướng hiếm hoi trôi đi. Những lúc đi lê la hàng quán cùng bạn bè. Vào siêu thị tần ngần nhìn những món hàng lấp la lấp lánh rồi lại đặt xuống vì còn phải tìm những vật dụng khác cần hơn. Xe lon ton trên đường nhìn theo những con người đi đi về về. Những người bán hoa cúc trễ trong đêm; trái cây còn hồng lên cả khu phố; bao lì xì và những câu đối đỏ đung đưa trong gió; tiếng mặc cả cứ lơi đi lơi đi trong cái âm điệu bềnh bồng của ngày mùa. Đúng là Tết Sài Gòn, là cái Tết duy nhất mà tôi từng biết, cũng hoài là cái Tết mà tôi có thể cuộn tròn ở trong và thấy trọn vẹn. Trong cái bầu không khí sương sương, âu yếm này hình như có cái gì giống như hạnh phúc.
Tối, ngồi bên những thanh cửa sổ luồn gió mát, tự nhiên tôi nghe tiếng sấp nhỏ trong xóm được tập hát quốc ca. Người SG đúng là cũng có đôi chút kì lạ. Họ là những kẻ quay tròn trong nỗi mặc cảm không quê hương. Mà, cũng phải thế thôi.. Người Sài Gòn dùng thời gian Tết như nâng sợi chỉ tơi, mà lòng biết chúng sẽ phôi pha. Họ thấy thiếu vắng. Họ có nỗi buồn nhớ những nỗi nhớ, nhớ quê, nhớ về chính cái thành phố lấp lánh mà họ đương thuộc về. Là thế, cuối cùng cũng nói ra được rồi. Con người và những vòng tròn mâu thuẫn trong bản thể của họ. Hư vô, rồi nhớ, rồi lại hư vô, cứ thế mà tiếp diễn, không biết đâu là kết thúc.
Người SG ta có nỗi buồn riêng, thì cũng có bài ca. Trong cái vòng tròn siêu thực nho nhỏ ấy, thỉnh thoảng ta cũng nên cảm thấy ấm áp. Nhất là khi Tết. Tết là mùa. Mùa của chộn rộn yêu thương, của bữa cơm sum họp ấm áp, của dòng người thấy gắn bó, chân thành một chút với nhau hơn. Tết thành phố, tôi thấy một mùa thiêng liêng. thấy như là mùa gia đình.
---
P/S: nhân dịp năm mới, cầu chúc cho mọi người niềm tin để mà trọn lòng trân trọng cuộc sống.
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)



