Ngày thứ nhất: Em dựng hình còn chưa đúng đâu.
Ngày thứ hai: Em dựng hình còn sai.
Ngày thứ ba: Em dựng hình sai nhiều quá.
Ngày thứ tư: Em bị xuống tay rồi.
Ngày thứ năm: Bài em tệ quá.
Ngày thứ ...
Ngày thứ n-8:
- Giờ này em còn dựng hình sai là sao?
- Dạ, em tưởng em bị xuống tay.
- Xuống tay là bóng thôi, dựng hình là kỹ thuật.
- ...
- Em dựng hình chuẩn lại đi. Giờ này còn sửa hình nữa, anh bực mình lắm.
- ...
- (không thèm nhìn mặt, bỏ đi)
Ngày thứ ...
Ngay thứ n: ?!? ?!? ?!? ?!? ?!?
Dựng hình sai, dựng hình sai, dựng hình sai, dựng hình sai, dựng hình sai, dựng hình sai, dựng hình sai, dựng hình sai, dựng hình sai, dựng hình sai, dựng hình sai, dựng hình sai, dựng hình sai, dựng hình sai,
Dựng sai hình, dựng sai hình, dựng sai hình, dựng sai hình, dựng sai hình, dựng sai hình, dựng sai hình, dựng sai hình, dựng sai hình, dựng sai hình, dựng sai hình. dựng sai hình, dựng sai hình, dựng sai hình,
Hình sai hình sai hình sai hình sai hình sai hình sai hình sai hình sai hình sai hình sai hình ...
Sai sai sai sai sai sai sai sai sai sai sai sai sai sai sai sai sai sai sai sai sai sai sai sai sai sai sai sai sai sai sai sai sai sai sai sai sai sai sai sai sai sai sai sai sai sai sai sai sai sai sai sai sai sai sai sai sai sai sai sai sai sai sai sai sai sai sai sai sai sai sai sai sai sai sai sai sai sai sai sai sai sai sai sai sai sai sai sai sai sai sai sai sai sai sai sai sai sai sai sai sai sai sai sai sai sai sai sai sai sai sai sai sai sai sai sai sai sai sai sai sai sai sai sai sai sai
muốn điên cái đầu rồi,bực bội khó chịu ức chế u uẩn phẫn uất khuất tất bất mãn bèo nhèo bủn nhủn bỉn nhỉn lìn khìn liêu xiêu ỉu xìu bánh tiêu mếu máo hic hic hic óe óe óe oa oa oa oa huhuhuhuhuhuhuhuhuhuu....
thật là khốn khổ khốn nạn mà..
trời ơi là trời..
con phải làm sao đây?
Thứ Hai, 27 tháng 6, 2011
Thứ Bảy, 25 tháng 6, 2011
chuyện hôn nhân của đôi trẻ.
Ô la, thế ra tôi đã được hứa hôn rồi đấy.
Chuyện này có phong thanh, tôi những tưởng chỉ là câu chuyện làm quà. Ừ, thế nhưng thằng nhóc đã xác nhận rồi.
Kế hoạch cũng đơn giản. Kịch bản không sến súa, không phải là bất khả, cũng không phải là không thú vị. Nhân vật chính là hai kẻ ngốc, bốn mươi tuổi vẫn không thể an bề gia thất. Vì con người ta không thể sống tiếp mà không gắn bó với cái gì (tuy ngốc thật nhưng chuyện rõ ràng như thế thì vẫn còn nhận ra -- ) nên đôi bạn già sẽ dọn về ở chung với nhau cho vui.
Thì là phải gắn bó mới đủ dũng cảm đi tiếp nửa phần đời thương đau.
Mà thiết nghĩ, nếu lời hứa này có trở thành sự thật thì cũng không là cái gì đến nỗi thương đau.
Thỉnh thoảng cũng nên nhìn vào mặt tích cực của vấn đề. Tôi sẽ có người nấu cho ăn, cũng có thể tự nhiên nấu nướng không sợ thiếu chuột thí nghiệm. Buổi tối ngủ không phải sợ thức dậy chỉ còn lại đơn côi. Có thể cùng ngồi xem phim, cùng khen, cùng chửi; còn không cùng được thì cũng rất vui vì có người để tranh cãi. Cùng nghe nhạc, cùng đi triển lãm tranh, cùng đọc sách, cùng xem truyện tranh. Có tình thì có thể cùng ngồi lên chiến thuật tiến công, thất tình thì có thể về cùng nhậu nhẹt chè chén.
Thằng nhóc cũng hiểu tôi. Tôi đoán tôi cũng có hiểu nó, biết nó muốn gì, cơ bản là chấp nhận con người nó.
Đôi kẻ say tự do, không hiểu ràng buộc hay hôn nhân chính thức có ý nghĩa gì, không biết mình thuộc về đâu. Vậy nhưng, điên loạn mấy vẫn cần có ai đó giữ mình lại thôi. Kiểu như là dân ghiền cà phê thứ thiệt, mỗi ngày phải ba ly, nhưng thỉnh thoảng cũng cần nước cam, nước chanh, sinh tố hoa quả để giải độc trong người. Đại loại vậy. Chuyện ngố thế này ai tìm đâu ra một so sánh ẩn dụ cho thanh tao được? Vốn dĩ cũng đâu phải là gì quá nghiêm trọng.
Chỉ là đột nhiên nghĩ, thât ra, có sống thế cũng rất ổn.
liên quan:
cát bụi trên tay,
cuộc sống chảy trôi,
tầm xàm bá láp,
tương lai
Thứ Năm, 23 tháng 6, 2011
Thứ Sáu, 17 tháng 6, 2011
nhân những cố gắng nửa vời trong ngày..
Rốt cuộc, vẫn không rõ sự căng thẳng này có ý nghĩa gì? Rốt cuộc, tại sao tôi lại bị cuốn vào đó một cách mạnh mẽ và dai dẳng đến như thế?
Tôi đã không muốn bỏ cuộc. Vẫn không bỏ cuộc. Trong cuộc đời nhỏ bé của mình, tôi chưa bao giờ bỏ cuộc.
Có lẽ vì tôi chưa bao giờ thực sự ham muốn điều gì nhiều đến như thế. Đánh cuộc tất cả để đổi lấy một chặng đường có thắp những ngọn đèn ấm áp mộng mị. Chưa có điều gì là chắc chắn. Vốn dĩ chưa từng có điều gì khác một đám mây hồng bồng trôi trong mơ.
Nhưng,.. Ý tôi là, thật ra, có lỗi ở đâu đó trong vòng chạy này. Người ngốc nghếch như tôi, đương nhiên tìm hoài vẫn không thấy. Chỉ biết là hậu quả của nó, càng về gần ngày mặt trời lên cao, càng mở rộng cái miệng hố đen ghì ra, nuốt chửng lấy những khoảng không khuyết danh.
Thế nhưng, vẫn sẽ hoàn thành cuộc đua này. Tôi có thể sẽ là người cuối cùng, nhưng tôi nhất định đi đến nơi.
Tôi đã không muốn bỏ cuộc. Vẫn không bỏ cuộc. Trong cuộc đời nhỏ bé của mình, tôi chưa bao giờ bỏ cuộc.
Có lẽ vì tôi chưa bao giờ thực sự ham muốn điều gì nhiều đến như thế. Đánh cuộc tất cả để đổi lấy một chặng đường có thắp những ngọn đèn ấm áp mộng mị. Chưa có điều gì là chắc chắn. Vốn dĩ chưa từng có điều gì khác một đám mây hồng bồng trôi trong mơ.
Nhưng,.. Ý tôi là, thật ra, có lỗi ở đâu đó trong vòng chạy này. Người ngốc nghếch như tôi, đương nhiên tìm hoài vẫn không thấy. Chỉ biết là hậu quả của nó, càng về gần ngày mặt trời lên cao, càng mở rộng cái miệng hố đen ghì ra, nuốt chửng lấy những khoảng không khuyết danh.
Thế nhưng, vẫn sẽ hoàn thành cuộc đua này. Tôi có thể sẽ là người cuối cùng, nhưng tôi nhất định đi đến nơi.
16.06.
Tôi rất muốn cầm tay bạn lên và nói: Đây là cố gắng của tôi. Thế nhưng những câu chữ tự lúc nào đã tan ra giữa những cơn mưa đầu mùa.
Bạn vẫn ngồi đó và tôi không đi đâu cả, nhưng khoảng cách giữa chúng ta đã vội vàng nhân lên, thành một thứ gì gần như là vô biên. Tôi và bạn lại là những bóng hình dửng dưng trôi qua nhau trong dòng đời cuồng nộ.
Không còn chúng ta.
Luôn chỉ là mình tôi và sự tuyệt vọng của mình.
Thứ Năm, 16 tháng 6, 2011
Getreidegasse
Getreidegasse, a photo by timotical on Flickr.
Getreidegasse ở Salzburg, Áo. Căn nhà số 9 Getreidegasse là nơi thiên tài âm nhạc Mozart được sinh ra và sống đến năm ông 17 tuổi. (Wikipedia)
-----
Ở Getreidegasse, người ta kể về một người phụ nữ bán rối dạo đã hơn hai mươi năm. (Tôi không hiểu tiếng Áo, nhưng hình như ý người ta muốn nói bà tên là Marionettenfrau.)
Phố dài, tháng năm dài, treo trên mình tuổi xuân của đời người.
Tôi tự hỏi bà đã trải qua những gì, gặp mỗi ngày bao nhiêu người, cười bao nhiêu nụ, nhìn sâu vào bao nhiêu đôi mắt. Nỗi buồn trong cuộc đời bươn chải của bà có nặng trĩu, có khi nào được xoa dịu bởi sự hài lòng của những hành khách tìm mua được món quà lưu niệm nho nhỏ, hợp ý, lưu lại một chuyến đi. Gắn bó của bà với quãng đường nhỏ có cho bà nhiều cảm giác thân quen? Nơi bà thuộc về, đi đi về về; gặp gỡ hay chia ly đều thử qua rất nhiều, có còn cảm giác như tất cả chỉ là cái thoáng chốc, là mầm nụ hé nở và tàn lụi chỉ trong giây khắc? Hộp kí ức của bà, hẳn đã lưu giữ vô số lần những khung cảnh tương tự như trong bức ảnh. Cảm giác của bà là như thế nào? Có còn tình cảm? Những khuôn mặt người có làm cho thương yêu thôi trong trẻo? Gió có thôi đong? Nắng có thôi chảy? Ngày có thôi trôi?
Tôi bắt đầu nghĩ về những việc mình sẽ làm, lẩm nhẩm những điều mình sẽ nói khi một lúc nào đó có thể đến nơi này. Có thể sẽ mua một con búp bê, rồi nhân cơ hội mà thăm hỏi người phụ nữ. Chỉ hy vọng bà đừng nhìn tôi như kẻ dở hơi. Biết làm sao được, khi một ngày bình thường của bà diễn ra, có một đứa trẻ đang xem ảnh và thắc mắc biết bao về cảm giác được là một phần của giấc mơ.
Mà rất có thể cũng như bao nhiêu lần khác, khi tôi sống qua khoảnh khắc ở những nơi tươi đẹp khác. Lòng thật sự rất vui, nhưng không thể thốt lên được gì, cũng không thể làm gì để nắm giữ. Giá như tôi là một chiếc đàn dương cầm, xúc cảm gì cũng chỉ phải cô đọng trong một nốt, hoặc một hợp âm, phức cảm thì trở thành bản nhạc, sonata, khúc mộ, khúc đêm hay những bản giao hưởng hoành tráng. Thực tế, cảm giác của tôi chỉ xoay vần vũ rồi đọng lên ở khuôn nhạc mơ hồ trong tiềm thức. Lạc, không khóa, không cung bậc. Những nốt không tên, tồn tại để chờ đợi những nốt vô danh khác đến rồi đẩy chính chúng vào cõi hư không quên lãng. Như thế, nghe quả có chút vô vọng.
Cũng có người từng nói, ký ức là dòng chảy không chút tĩnh lặng. Con nước dữ dội. Đến lúc thích hợp, sẽ phóng vút lên cao và trao cho chủ nhân của nó tất cả thăng trầm tinh tế được cẩn giữ. Không hiểu sao lúc nghe nói điều ấy tôi lại thấy xúc động. Sống lại chính mình lần nữa là một thứ rất đáng mong mỏi đấy chứ.
Thế nên, kẻ như tôi, cứ mải đi, mải tin. Tuyệt vọng và hy vọng, dần dà trở thành đôi bạn đồng hành. Một bên u uất, một bên lấp lánh vẫn cứ có thể cùng nắm tay nhau đi trên con đường nhỏ ấm áp.
Vẫn cứ có thể cùng nắm tay nhau đi trên con đường nhỏ ấm áp.
Tôi bắt đầu nghĩ về những việc mình sẽ làm, lẩm nhẩm những điều mình sẽ nói khi một lúc nào đó có thể đến nơi này. Có thể sẽ mua một con búp bê, rồi nhân cơ hội mà thăm hỏi người phụ nữ. Chỉ hy vọng bà đừng nhìn tôi như kẻ dở hơi. Biết làm sao được, khi một ngày bình thường của bà diễn ra, có một đứa trẻ đang xem ảnh và thắc mắc biết bao về cảm giác được là một phần của giấc mơ.
Mà rất có thể cũng như bao nhiêu lần khác, khi tôi sống qua khoảnh khắc ở những nơi tươi đẹp khác. Lòng thật sự rất vui, nhưng không thể thốt lên được gì, cũng không thể làm gì để nắm giữ. Giá như tôi là một chiếc đàn dương cầm, xúc cảm gì cũng chỉ phải cô đọng trong một nốt, hoặc một hợp âm, phức cảm thì trở thành bản nhạc, sonata, khúc mộ, khúc đêm hay những bản giao hưởng hoành tráng. Thực tế, cảm giác của tôi chỉ xoay vần vũ rồi đọng lên ở khuôn nhạc mơ hồ trong tiềm thức. Lạc, không khóa, không cung bậc. Những nốt không tên, tồn tại để chờ đợi những nốt vô danh khác đến rồi đẩy chính chúng vào cõi hư không quên lãng. Như thế, nghe quả có chút vô vọng.
Cũng có người từng nói, ký ức là dòng chảy không chút tĩnh lặng. Con nước dữ dội. Đến lúc thích hợp, sẽ phóng vút lên cao và trao cho chủ nhân của nó tất cả thăng trầm tinh tế được cẩn giữ. Không hiểu sao lúc nghe nói điều ấy tôi lại thấy xúc động. Sống lại chính mình lần nữa là một thứ rất đáng mong mỏi đấy chứ.
Thế nên, kẻ như tôi, cứ mải đi, mải tin. Tuyệt vọng và hy vọng, dần dà trở thành đôi bạn đồng hành. Một bên u uất, một bên lấp lánh vẫn cứ có thể cùng nắm tay nhau đi trên con đường nhỏ ấm áp.
Vẫn cứ có thể cùng nắm tay nhau đi trên con đường nhỏ ấm áp.
Chủ Nhật, 12 tháng 6, 2011
chặng đường sắp tới.
---
Bây giờ, đã có thể khẳng định chắc chắn cái đẹp là điều tôi muốn tìm kiếm.
Ở sâu cùng trong chính mình, trong tất cả những u mê mụ mị, những ký ức vương vãi, những ảo tưởng điên loạn, sục sạo những lỗ trống huơ hoác giữa cõi lòng hoang vu, - là gì? Tôi muốn biết. Rất muốn. Không còn thấy bất mãn hay sợ hãi nữa. Những điều dù xấu xí hay đẹp đẽ ấy, dù có bóng hình như thế nào, cũng là con người của tôi. Sẽ khả dĩ hiện rõ ràng trên những vuông giấy, chứ không chỉ hoài là những phỏng đoán mơ hồ sương thoáng.
Vốn dĩ lựa chọn ấy là khó khăn đối với một kẻ quá đỗi vụng về. Nhưng, lại là tất cả những gì tôi từng ham muốn.
Phần xấu, đẹp;
mảnh đen, trắng;
khoảnh ngang bướng, khoảng thơ ngây,
biển cả, hoang mạc,
trời cao, mây xanh, gió bấc, bão cuồng,
sóng oằn mình, sông sâu, suối cạn,
núi lở, thác mòn,..
toàn bộ con người hỗn loạn của tôi; muốn như thế. Đến điên đảo lên. Đến có thể tan ra.
Muốn ngừng lại thứ tin tưởng cực đoan tê dại.
Nhưng lại không thể sai khác đi được.
---
Gần đây, tôi gặp một người. Tôi thấy rất tin người này, mặc dù quả thật hắn có hay nói dối. Sự chân phương mộc mạc làm con người ấy đáng quý hơn. Hành động là lời nói. Hắn sẽ đi cùng tôi quãng đường này, còn chưa tỏ sẽ mau hay lâu, dài hay ngắn, lắm vui hay nhiều sầu. Vậy, mà cũng đã kịp đặt vào trong tay tôi những giọt nắng trong veo.
Hắn nói, những điều tốt đẹp sẽ chỉ quý giá với những người nó không thuộc về. Như tôi và em. Nó sẽ đến, không vội vàng, mà là nước múc lên từ một cái giếng nhỏ đã cạn. Nhưng chỉ cần tiếp tục cố gắng, nhất định sẽ tìm thấy. Cái đẹp là ở trong chính con người mình. Là cuộc sống của mình, là hơi thở của mình. Trong những ngón tay và dòng chảy vô hình của chúng.
Tôi vốn là kẻ hay nghi ngờ, nghĩ cho đến cùng kiệt, trong thâm tâm còn là kẻ không dễ chấp nhận người khác. Nhưng một khi tôi đã tin, thì niềm tin của tôi mù quáng. Không cần có điểm tựa hay điều kiện. Tựa như nhánh cỏ hoang đã có đất mẹ, chỉ cần còn hướng về phía mặt trời thì sẽ còn sống, còn vươn lên. Tôi thực tình sống đến hôm nay đều nhờ vào những cái tin khờ dại ấy.
Bằng một cách nào đó, tôi nghĩ rằng chỉ cần nhìn thấy đôi tay của hắn, cầm lấy chúng (hoặc không), thì cũng sẽ có thể bắt đầu cuộc hành trình đi tìm cái đẹp này được rồi. Đi vào bên trong chính bản thân mình và bị lạc ở đó.
Ở quá sâu, đúng là sẽ chẳng còn biết phương hướng gì, cũng chẳng còn rõ mình là ai, muốn gì, sống vì điều gì,..; những câu hỏi của ngàn đời người, trước giờ đã mù mờ nay dường như còn đang vụt bay khỏi tầm với, câu trả lời là những ngôi sao băng đã lụi tàn giữa không trung trước khi kịp dừng lại.
Ừ. Thì vậy.
Thế nhưng không vì thế mà được phép dừng lại.
Cứ đi,
cứ đi thôi.
Đi cho miên mải,
đi miệt mài
đi giữa bão trời xanh..
#
liên quan:
cát bụi trên tay,
cuộc sống chảy trôi,
hiện tại,
quá khứ,
tương lai
người mới quen.
Gần đây, tôi gặp một người. Tôi thấy rất tin người này (mặc dù quả thật hắn có hay nói dối). Hành động là lời nói. Sự chân phương mộc mạc làm hắn đáng quý hơn. Hắn sẽ đi cùng tôi quãng đường này, còn chưa tỏ sẽ mau hay lâu, dài hay ngắn, lắm vui hay nhiều sầu. Vậy, mà cũng đã kịp đặt vào trong tay tôi những giọt nắng trong veo.
Hắn nói, những điều tốt đẹp là rất quý giá với những người chúng không thuộc về. Như tôi và em. Nó sẽ đến chứ, chỉ là không vội vàng. Chúng là nước múc lên từ một cái giếng nhỏ đã cạn. Nhưng chỉ cần tiếp tục cố gắng, nhất định sẽ tìm thấy. Cái đẹp là ở trong chính con người mình. Là cuộc sống của mình, là hơi thở của mình. Trong những ngón tay và dòng chảy vô hình của chúng.
Tôi vốn là kẻ hay nghi ngờ, nghĩ cho đến cùng kiệt, trong thâm tâm còn là kẻ không dễ chấp nhận người khác. Nhưng một khi tôi đã tin, thì niềm tin của tôi mù quáng. Không cần có điểm tựa hay điều kiện. Tựa như nhánh cỏ hoang đã có đất mẹ, chỉ cần còn hướng về phía mặt trời thì sẽ còn sống, còn vươn lên. Tôi thực tình sống đến hôm nay đều nhờ vào những cái tin khờ dại ấy.
Bằng một cách nào đó, tôi nghĩ rằng chỉ cần nhìn thấy đôi tay của hắn, cầm lấy chúng (hoặc không), thì cũng sẽ có thể bắt đầu cuộc hành trình đi tìm cái đẹp này được rồi.
Đi vào trong tâm hồn mình và bị lạc ở đó.
tin nhắn.
Cách đây vài ngày, em nhắn tin nói, cái đẹp chân thật luôn tìm cách
trốn chạy người nghệ sĩ. Nhận được tin giữa ngày. Trời nắng tà chiều
trên con đường hoang thênh thang, hắt hiu vào lòng người một nỗi trống
vắng rất đặc. Tôi dừng lại nhìn những câu chữ hậm hực ấy một lúc lâu.
Có thể em đã gặp một chuyện gì đó sầu muộn. Người như em hay gặp những chuyện ưu phiền. Những cái phiền vừa rất đời, vừa lơ lửng ngu ngơ. Em nhìn cái nỗi phiền của mình, như muốn ngốn ngấu nó, xúc chúng lên để đổ xuống những vực sâu trong em. Những cái miệng hố vốn đã thăm thẳm là con quái vật, nhận được thức ăn ngon lại càng trở nên đen tối, to lớn, dữ tợn.
Lại tự hỏi mình, người như em, là cánh buồm lao theo dòng nước ngàn khơi, có khi nào nên tìm thấy bến cập. Sự dằn vặt nội tại trong em, cơ bản là đủ đẹp cho những đời người đơn côi.
Ừ, mà cái số truân chuyên nào muốn nhường cho những kẻ cầm cái đẹp trong tay một cuộc đời bình lặng, hiền lành đâu.
Có thể em đã gặp một chuyện gì đó sầu muộn. Người như em hay gặp những chuyện ưu phiền. Những cái phiền vừa rất đời, vừa lơ lửng ngu ngơ. Em nhìn cái nỗi phiền của mình, như muốn ngốn ngấu nó, xúc chúng lên để đổ xuống những vực sâu trong em. Những cái miệng hố vốn đã thăm thẳm là con quái vật, nhận được thức ăn ngon lại càng trở nên đen tối, to lớn, dữ tợn.
Lại tự hỏi mình, người như em, là cánh buồm lao theo dòng nước ngàn khơi, có khi nào nên tìm thấy bến cập. Sự dằn vặt nội tại trong em, cơ bản là đủ đẹp cho những đời người đơn côi.
Ừ, mà cái số truân chuyên nào muốn nhường cho những kẻ cầm cái đẹp trong tay một cuộc đời bình lặng, hiền lành đâu.
Thứ Ba, 7 tháng 6, 2011
và những cánh hoa tàn của tôi.
Hoa tàn thì đẹp hơn hoa nở. Nhìn cánh hoa tàn, nỗi buồn dâng nhu mì như gió gợn qua vai. Hoa tàn rồi thì sẽ chẳng nở, hay cũng chẳng nở lại chính cái vẻ rực rỡ một thời. Thuở hoa nở chỉ còn là nỗi tiếc nuối xa xăm mà chính ở trong cái giây phút những cánh hoa khô đi trong héo úa, ta trải đi trải lại, quay đi quẩn lại, cạn rồi lại đầy thứ xúc cảm hoài thương nhớ muộn màng.
Tôi chỉ có thể thương cái gì cần thương, yêu cái gì cần yêu, rồi ra đi. Không phải là tôi muốn vậy, thực sự là tôi không biết làm cách nào để ở lại, ở lại mà không thấy bản thân mình là một kẻ thừa thải và dối trá. Tôi không chịu đựng nổi.
Bất cứ nỗ lực nào để cứu vớt đóa hoa sau phút giây chia ly mà tôi đã thực tâm, thực dạ trân trọng, nâng niu ấy, đều làm tôi cảm thấy quá sức. Chúng quá xa lạ, lại vừa giả tạo chua cay. Chúng làm cái chết của ký ức - những cái tôi thực từng trải qua, đóa hoa, cái chết rất đẹp, những ký ức rất đẹp - như bị chà đạp. Một nấm mồ bị đào xới. Cái xẻng là bầu không khí bộ tịch, dựng lên bởi những con-người-muốn-cảm-thấy-tốt-đẹp-hơn-về-bản-thân.
Như thế không phải quá uẩn khúc thương đau sao...
Tôi chỉ có thể thương cái gì cần thương, yêu cái gì cần yêu, rồi ra đi. Không phải là tôi muốn vậy, thực sự là tôi không biết làm cách nào để ở lại, ở lại mà không thấy bản thân mình là một kẻ thừa thải và dối trá. Tôi không chịu đựng nổi.
Bất cứ nỗ lực nào để cứu vớt đóa hoa sau phút giây chia ly mà tôi đã thực tâm, thực dạ trân trọng, nâng niu ấy, đều làm tôi cảm thấy quá sức. Chúng quá xa lạ, lại vừa giả tạo chua cay. Chúng làm cái chết của ký ức - những cái tôi thực từng trải qua, đóa hoa, cái chết rất đẹp, những ký ức rất đẹp - như bị chà đạp. Một nấm mồ bị đào xới. Cái xẻng là bầu không khí bộ tịch, dựng lên bởi những con-người-muốn-cảm-thấy-tốt-đẹp-hơn-về-bản-thân.
Như thế không phải quá uẩn khúc thương đau sao...
Chủ Nhật, 5 tháng 6, 2011
nỗi buồn của Saku-chan.
"Trong rừng, tuyết phủ rất dày. Bước đi khá khó khăn vì thi thoảng lại vấp phải cành cây gãy hay gốc cây. Đột nhiên, đâu đó trong rừng, một chú chim kêu ré lên rồi vụt bay mất. Tôi dừng bước, lắng nghe những âm thanh quanh mình. Mọi thứ quá sức yên ắng. Tĩnh lặng đến mức tưởng chừng thế giới này không còn ai khác tồn tại nữa. Nhắm mắt lại, tiếng xích chống trượt quấn quanh bánh ô tô miết trên mặt đường quốc lộ gần dó nghe như tiếng chuông kêu. Đây là chốn nào? Mình là ai? Tôi dần trở nên mơ hồ. "
"Nhưng Aki không có ở đó để nghe những cuộc đối thoại như vậy. Thế nên tôi cũng không. Giờ đây, chốn này không có mặt tôi. Tôi đã lạc đường, lỡ bước vào một nơi chẳng phải quá khứ cũng chẳng phải tương lai, không có sự sống cũng không có cái chết. Tôi không hiểu bằng cách nào mình tới được một nơi như thế. Khi nhận ra thì mình đã ở đó rồi. Kẻ không biết mình là ai ở một nơi không biết là chốn nào. "
"Cuộc sống mỗi ngày của tôi giống như sự lặp đi lặp lại những cuộc tự tử rồi hồi sinh tinh thần. Mỗi tối trước khi đi ngủ, tôi đều ước mình sẽ không tỉnh lại. Hoặc ít ra, tôi không muốn tỉnh dậy trong thế giới không có Aki. Nhưng khi trời sáng, tôi luôn luôn thức dậy với một thế giới lạnh lẽo, trống rỗng và thiếu vắng em. Và tôi hồi sinh giống như Chúa Jesus đầy tuyệt vọng. Một ngày mới bắt đầu, tôi sẽ ăn cơm và nói chuyện với mọi người. Nhưng chẳng điều gì có nghĩa với tôi. Tựa như những phím đàn dương cầm bị đánh loạn nhịp đang phát ra những âm thanh lộn xộn."
- Ông nội nói:
""Chúng ta sẽ quên ngay những thứ đã thực hiện được rồi. Còn những thứ chưa bao giờ thực hiện thì luôn nằm ở chỗ quan trọng nhất trong trái tim ta. Những gì được gọi là ước mơ và khao khát đều như vậy. Thành ra ông nghĩ, chính nỗi đau đáu về những điều chưa thực hiện được đang duy trì vẻ đẹp của cuộc đời này. Và vì thế, chính cái chưa thực hiện được kia đã thực hiện cho chúng ta một điều, đó là vẻ đẹp."
... "ông thấy việc bị bỏ lại giúp ông gánh thay bà ấy những đau khổ. Để bà ấy khỏi phải chịu đựng những dằn vặt không cần thiết."
Nhiều năm sau:
"Phải chăng chúng vẫn đang lao đi vô định dưới những vì sao lấp lánh tựa như đoàn tàu lướt trên một bình nguyên phủ đầy tuyết trong đem? Theo một phương vị mà mọi chuẩn mực của thế giới này không thẻ đo đếm được?"
"Thế giới này luôn có khởi đầu và kết thúc. Aki ở cả hai nơi ấy. Tôi bỗng cảm thấy như thế là đủ."
"Nhưng Aki không có ở đó để nghe những cuộc đối thoại như vậy. Thế nên tôi cũng không. Giờ đây, chốn này không có mặt tôi. Tôi đã lạc đường, lỡ bước vào một nơi chẳng phải quá khứ cũng chẳng phải tương lai, không có sự sống cũng không có cái chết. Tôi không hiểu bằng cách nào mình tới được một nơi như thế. Khi nhận ra thì mình đã ở đó rồi. Kẻ không biết mình là ai ở một nơi không biết là chốn nào. "
"Cuộc sống mỗi ngày của tôi giống như sự lặp đi lặp lại những cuộc tự tử rồi hồi sinh tinh thần. Mỗi tối trước khi đi ngủ, tôi đều ước mình sẽ không tỉnh lại. Hoặc ít ra, tôi không muốn tỉnh dậy trong thế giới không có Aki. Nhưng khi trời sáng, tôi luôn luôn thức dậy với một thế giới lạnh lẽo, trống rỗng và thiếu vắng em. Và tôi hồi sinh giống như Chúa Jesus đầy tuyệt vọng. Một ngày mới bắt đầu, tôi sẽ ăn cơm và nói chuyện với mọi người. Nhưng chẳng điều gì có nghĩa với tôi. Tựa như những phím đàn dương cầm bị đánh loạn nhịp đang phát ra những âm thanh lộn xộn."
- Ông nội nói:
""Chúng ta sẽ quên ngay những thứ đã thực hiện được rồi. Còn những thứ chưa bao giờ thực hiện thì luôn nằm ở chỗ quan trọng nhất trong trái tim ta. Những gì được gọi là ước mơ và khao khát đều như vậy. Thành ra ông nghĩ, chính nỗi đau đáu về những điều chưa thực hiện được đang duy trì vẻ đẹp của cuộc đời này. Và vì thế, chính cái chưa thực hiện được kia đã thực hiện cho chúng ta một điều, đó là vẻ đẹp."
... "ông thấy việc bị bỏ lại giúp ông gánh thay bà ấy những đau khổ. Để bà ấy khỏi phải chịu đựng những dằn vặt không cần thiết."
Nhiều năm sau:
"Phải chăng chúng vẫn đang lao đi vô định dưới những vì sao lấp lánh tựa như đoàn tàu lướt trên một bình nguyên phủ đầy tuyết trong đem? Theo một phương vị mà mọi chuẩn mực của thế giới này không thẻ đo đếm được?"
"Thế giới này luôn có khởi đầu và kết thúc. Aki ở cả hai nơi ấy. Tôi bỗng cảm thấy như thế là đủ."
![]() |
| wallcoo.com |
Thứ Bảy, 4 tháng 6, 2011
Arona.
Arona, 21/04/2011, a photo by Kristina Gi || www.kristinagi.com on Flickr.
Note: Arona là một thị xã nằm bên hồ Maggiore, thuộc tỉnh Novara (bắc Ý). (Wikipedia Tiếng Việt)
Note: Arona là một thị xã nằm bên hồ Maggiore, thuộc tỉnh Novara (bắc Ý). (Wikipedia Tiếng Việt)
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)

