Getreidegasse, a photo by timotical on Flickr.
Getreidegasse ở Salzburg, Áo. Căn nhà số 9 Getreidegasse là nơi thiên tài âm nhạc Mozart được sinh ra và sống đến năm ông 17 tuổi. (Wikipedia)
-----
Ở Getreidegasse, người ta kể về một người phụ nữ bán rối dạo đã hơn hai mươi năm. (Tôi không hiểu tiếng Áo, nhưng hình như ý người ta muốn nói bà tên là Marionettenfrau.)
Phố dài, tháng năm dài, treo trên mình tuổi xuân của đời người.
Tôi tự hỏi bà đã trải qua những gì, gặp mỗi ngày bao nhiêu người, cười bao nhiêu nụ, nhìn sâu vào bao nhiêu đôi mắt. Nỗi buồn trong cuộc đời bươn chải của bà có nặng trĩu, có khi nào được xoa dịu bởi sự hài lòng của những hành khách tìm mua được món quà lưu niệm nho nhỏ, hợp ý, lưu lại một chuyến đi. Gắn bó của bà với quãng đường nhỏ có cho bà nhiều cảm giác thân quen? Nơi bà thuộc về, đi đi về về; gặp gỡ hay chia ly đều thử qua rất nhiều, có còn cảm giác như tất cả chỉ là cái thoáng chốc, là mầm nụ hé nở và tàn lụi chỉ trong giây khắc? Hộp kí ức của bà, hẳn đã lưu giữ vô số lần những khung cảnh tương tự như trong bức ảnh. Cảm giác của bà là như thế nào? Có còn tình cảm? Những khuôn mặt người có làm cho thương yêu thôi trong trẻo? Gió có thôi đong? Nắng có thôi chảy? Ngày có thôi trôi?
Tôi bắt đầu nghĩ về những việc mình sẽ làm, lẩm nhẩm những điều mình sẽ nói khi một lúc nào đó có thể đến nơi này. Có thể sẽ mua một con búp bê, rồi nhân cơ hội mà thăm hỏi người phụ nữ. Chỉ hy vọng bà đừng nhìn tôi như kẻ dở hơi. Biết làm sao được, khi một ngày bình thường của bà diễn ra, có một đứa trẻ đang xem ảnh và thắc mắc biết bao về cảm giác được là một phần của giấc mơ.
Mà rất có thể cũng như bao nhiêu lần khác, khi tôi sống qua khoảnh khắc ở những nơi tươi đẹp khác. Lòng thật sự rất vui, nhưng không thể thốt lên được gì, cũng không thể làm gì để nắm giữ. Giá như tôi là một chiếc đàn dương cầm, xúc cảm gì cũng chỉ phải cô đọng trong một nốt, hoặc một hợp âm, phức cảm thì trở thành bản nhạc, sonata, khúc mộ, khúc đêm hay những bản giao hưởng hoành tráng. Thực tế, cảm giác của tôi chỉ xoay vần vũ rồi đọng lên ở khuôn nhạc mơ hồ trong tiềm thức. Lạc, không khóa, không cung bậc. Những nốt không tên, tồn tại để chờ đợi những nốt vô danh khác đến rồi đẩy chính chúng vào cõi hư không quên lãng. Như thế, nghe quả có chút vô vọng.
Cũng có người từng nói, ký ức là dòng chảy không chút tĩnh lặng. Con nước dữ dội. Đến lúc thích hợp, sẽ phóng vút lên cao và trao cho chủ nhân của nó tất cả thăng trầm tinh tế được cẩn giữ. Không hiểu sao lúc nghe nói điều ấy tôi lại thấy xúc động. Sống lại chính mình lần nữa là một thứ rất đáng mong mỏi đấy chứ.
Thế nên, kẻ như tôi, cứ mải đi, mải tin. Tuyệt vọng và hy vọng, dần dà trở thành đôi bạn đồng hành. Một bên u uất, một bên lấp lánh vẫn cứ có thể cùng nắm tay nhau đi trên con đường nhỏ ấm áp.
Vẫn cứ có thể cùng nắm tay nhau đi trên con đường nhỏ ấm áp.
Tôi bắt đầu nghĩ về những việc mình sẽ làm, lẩm nhẩm những điều mình sẽ nói khi một lúc nào đó có thể đến nơi này. Có thể sẽ mua một con búp bê, rồi nhân cơ hội mà thăm hỏi người phụ nữ. Chỉ hy vọng bà đừng nhìn tôi như kẻ dở hơi. Biết làm sao được, khi một ngày bình thường của bà diễn ra, có một đứa trẻ đang xem ảnh và thắc mắc biết bao về cảm giác được là một phần của giấc mơ.
Mà rất có thể cũng như bao nhiêu lần khác, khi tôi sống qua khoảnh khắc ở những nơi tươi đẹp khác. Lòng thật sự rất vui, nhưng không thể thốt lên được gì, cũng không thể làm gì để nắm giữ. Giá như tôi là một chiếc đàn dương cầm, xúc cảm gì cũng chỉ phải cô đọng trong một nốt, hoặc một hợp âm, phức cảm thì trở thành bản nhạc, sonata, khúc mộ, khúc đêm hay những bản giao hưởng hoành tráng. Thực tế, cảm giác của tôi chỉ xoay vần vũ rồi đọng lên ở khuôn nhạc mơ hồ trong tiềm thức. Lạc, không khóa, không cung bậc. Những nốt không tên, tồn tại để chờ đợi những nốt vô danh khác đến rồi đẩy chính chúng vào cõi hư không quên lãng. Như thế, nghe quả có chút vô vọng.
Cũng có người từng nói, ký ức là dòng chảy không chút tĩnh lặng. Con nước dữ dội. Đến lúc thích hợp, sẽ phóng vút lên cao và trao cho chủ nhân của nó tất cả thăng trầm tinh tế được cẩn giữ. Không hiểu sao lúc nghe nói điều ấy tôi lại thấy xúc động. Sống lại chính mình lần nữa là một thứ rất đáng mong mỏi đấy chứ.
Thế nên, kẻ như tôi, cứ mải đi, mải tin. Tuyệt vọng và hy vọng, dần dà trở thành đôi bạn đồng hành. Một bên u uất, một bên lấp lánh vẫn cứ có thể cùng nắm tay nhau đi trên con đường nhỏ ấm áp.
Vẫn cứ có thể cùng nắm tay nhau đi trên con đường nhỏ ấm áp.
The puppet Lady has been selling this puppets since 1985.
Trả lờiXóaCu
Andrea