Chủ Nhật, 12 tháng 6, 2011

chặng đường sắp tới.



---

Bây giờ, đã có thể khẳng định chắc chắn cái đẹp là điều tôi muốn tìm kiếm.

Ở sâu cùng trong chính mình, trong tất cả những u mê mụ mị, những ký ức vương vãi, những ảo tưởng điên loạn, sục sạo những lỗ trống huơ hoác giữa cõi lòng hoang vu, - là gì? Tôi muốn biết. Rất muốn. Không còn thấy bất mãn hay sợ hãi nữa. Những điều dù xấu xí hay đẹp đẽ ấy, dù có bóng hình như thế nào, cũng là con người của tôi. Sẽ khả dĩ hiện rõ ràng trên những vuông giấy, chứ không chỉ hoài là những phỏng đoán mơ hồ sương thoáng.

Vốn dĩ lựa chọn ấy là khó khăn đối với một kẻ quá đỗi vụng về. Nhưng, lại là tất cả những gì tôi từng ham muốn.
Phần xấu, đẹp;
mảnh đen, trắng;
khoảnh ngang bướng, khoảng thơ ngây,
biển cả, hoang mạc,
trời cao, mây xanh, gió bấc, bão cuồng,
sóng oằn mình, sông sâu, suối cạn,
núi lở, thác mòn,..
toàn bộ con người hỗn loạn của tôi; muốn như thế. Đến điên đảo lên. Đến có thể tan ra.

Muốn ngừng lại thứ tin tưởng cực đoan tê dại.
Nhưng lại không thể sai khác đi được.

---

Gần đây, tôi gặp một người. Tôi thấy rất tin người này, mặc dù quả thật hắn có hay nói dối. Sự chân phương mộc mạc làm con người ấy đáng quý hơn. Hành động là lời nói. Hắn sẽ đi cùng tôi quãng đường này, còn chưa tỏ sẽ mau hay lâu, dài hay ngắn, lắm vui hay nhiều sầu. Vậy, mà cũng đã kịp đặt vào trong tay tôi những giọt nắng trong veo.

Hắn nói, những điều tốt đẹp sẽ chỉ quý giá với những người nó không thuộc về. Như tôi và em. Nó sẽ đến, không vội vàng, mà là nước múc lên từ một cái giếng nhỏ đã cạn. Nhưng chỉ cần tiếp tục cố gắng, nhất định sẽ tìm thấy. Cái đẹp là ở trong chính con người mình. Là cuộc sống của mình, là hơi thở của mình. Trong những ngón tay và dòng chảy vô hình của chúng.

Tôi vốn là kẻ hay nghi ngờ, nghĩ cho đến cùng kiệt, trong thâm tâm còn là kẻ không dễ chấp nhận người khác. Nhưng một khi tôi đã tin, thì niềm tin của tôi mù quáng. Không cần có điểm tựa hay điều kiện. Tựa như nhánh cỏ hoang đã có đất mẹ, chỉ cần còn hướng về phía mặt trời thì sẽ còn sống, còn vươn lên. Tôi thực tình sống đến hôm nay đều nhờ vào những cái tin khờ dại ấy.

Bằng một cách nào đó, tôi nghĩ rằng chỉ cần nhìn thấy đôi tay của hắn, cầm lấy chúng (hoặc không), thì cũng sẽ có thể bắt đầu cuộc hành trình đi tìm cái đẹp này được rồi. Đi vào bên trong chính bản thân mình và bị lạc ở đó.

Ở quá sâu, đúng là sẽ chẳng còn biết phương hướng gì, cũng chẳng còn rõ mình là ai, muốn gì, sống vì điều gì,..; những câu hỏi của ngàn đời người, trước giờ đã mù mờ nay dường như còn đang vụt bay khỏi tầm với, câu trả lời là những ngôi sao băng đã lụi tàn giữa không trung trước khi kịp dừng lại.

Ừ. Thì vậy.

Thế nhưng không vì thế mà được phép dừng lại.

Cứ đi,
cứ đi thôi.
Đi cho miên mải,
đi miệt mài
đi giữa bão trời xanh..

#

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét