Chủ Nhật, 12 tháng 6, 2011
người mới quen.
Gần đây, tôi gặp một người. Tôi thấy rất tin người này (mặc dù quả thật hắn có hay nói dối). Hành động là lời nói. Sự chân phương mộc mạc làm hắn đáng quý hơn. Hắn sẽ đi cùng tôi quãng đường này, còn chưa tỏ sẽ mau hay lâu, dài hay ngắn, lắm vui hay nhiều sầu. Vậy, mà cũng đã kịp đặt vào trong tay tôi những giọt nắng trong veo.
Hắn nói, những điều tốt đẹp là rất quý giá với những người chúng không thuộc về. Như tôi và em. Nó sẽ đến chứ, chỉ là không vội vàng. Chúng là nước múc lên từ một cái giếng nhỏ đã cạn. Nhưng chỉ cần tiếp tục cố gắng, nhất định sẽ tìm thấy. Cái đẹp là ở trong chính con người mình. Là cuộc sống của mình, là hơi thở của mình. Trong những ngón tay và dòng chảy vô hình của chúng.
Tôi vốn là kẻ hay nghi ngờ, nghĩ cho đến cùng kiệt, trong thâm tâm còn là kẻ không dễ chấp nhận người khác. Nhưng một khi tôi đã tin, thì niềm tin của tôi mù quáng. Không cần có điểm tựa hay điều kiện. Tựa như nhánh cỏ hoang đã có đất mẹ, chỉ cần còn hướng về phía mặt trời thì sẽ còn sống, còn vươn lên. Tôi thực tình sống đến hôm nay đều nhờ vào những cái tin khờ dại ấy.
Bằng một cách nào đó, tôi nghĩ rằng chỉ cần nhìn thấy đôi tay của hắn, cầm lấy chúng (hoặc không), thì cũng sẽ có thể bắt đầu cuộc hành trình đi tìm cái đẹp này được rồi.
Đi vào trong tâm hồn mình và bị lạc ở đó.
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét