Thứ Bảy, 25 tháng 6, 2011
chuyện hôn nhân của đôi trẻ.
Ô la, thế ra tôi đã được hứa hôn rồi đấy.
Chuyện này có phong thanh, tôi những tưởng chỉ là câu chuyện làm quà. Ừ, thế nhưng thằng nhóc đã xác nhận rồi.
Kế hoạch cũng đơn giản. Kịch bản không sến súa, không phải là bất khả, cũng không phải là không thú vị. Nhân vật chính là hai kẻ ngốc, bốn mươi tuổi vẫn không thể an bề gia thất. Vì con người ta không thể sống tiếp mà không gắn bó với cái gì (tuy ngốc thật nhưng chuyện rõ ràng như thế thì vẫn còn nhận ra -- ) nên đôi bạn già sẽ dọn về ở chung với nhau cho vui.
Thì là phải gắn bó mới đủ dũng cảm đi tiếp nửa phần đời thương đau.
Mà thiết nghĩ, nếu lời hứa này có trở thành sự thật thì cũng không là cái gì đến nỗi thương đau.
Thỉnh thoảng cũng nên nhìn vào mặt tích cực của vấn đề. Tôi sẽ có người nấu cho ăn, cũng có thể tự nhiên nấu nướng không sợ thiếu chuột thí nghiệm. Buổi tối ngủ không phải sợ thức dậy chỉ còn lại đơn côi. Có thể cùng ngồi xem phim, cùng khen, cùng chửi; còn không cùng được thì cũng rất vui vì có người để tranh cãi. Cùng nghe nhạc, cùng đi triển lãm tranh, cùng đọc sách, cùng xem truyện tranh. Có tình thì có thể cùng ngồi lên chiến thuật tiến công, thất tình thì có thể về cùng nhậu nhẹt chè chén.
Thằng nhóc cũng hiểu tôi. Tôi đoán tôi cũng có hiểu nó, biết nó muốn gì, cơ bản là chấp nhận con người nó.
Đôi kẻ say tự do, không hiểu ràng buộc hay hôn nhân chính thức có ý nghĩa gì, không biết mình thuộc về đâu. Vậy nhưng, điên loạn mấy vẫn cần có ai đó giữ mình lại thôi. Kiểu như là dân ghiền cà phê thứ thiệt, mỗi ngày phải ba ly, nhưng thỉnh thoảng cũng cần nước cam, nước chanh, sinh tố hoa quả để giải độc trong người. Đại loại vậy. Chuyện ngố thế này ai tìm đâu ra một so sánh ẩn dụ cho thanh tao được? Vốn dĩ cũng đâu phải là gì quá nghiêm trọng.
Chỉ là đột nhiên nghĩ, thât ra, có sống thế cũng rất ổn.
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét