by Joanna Lurie
This reminds me of the good old days when we were still so gay and so innocent. Time flies by. The grid of movements we're trapped in has flung us away from each other, from the torn fragments of memory we forever long to embrace.
Thứ Ba, 24 tháng 1, 2012
Thứ Hai, 23 tháng 1, 2012
one sole yen for New Year.
My wish is to know what IT IS LIKEto live IN Aworldof possibilities;
to SEEK OUT my truepossibilityin the fictional realm offickle dreams;
andto dieforit
Thứ Năm, 19 tháng 1, 2012
những cuộc hẹn của chờ đợi.
Tôi đạp xe trên những con phố quen. Nắng nhạt.
Bầu trời rất đẹp. Mây xanh bồng bềnh trôi xuôi theo gió. Phố lắt léo, mềm mại
đan vào nhau thành những ô vuông nhỏ hẹp. Người tấp nập, buôn bán, cười chào, đưa
nhận quà cáp. Tôi cứ thể đạp xe đi, một vòng xoay, hai vòng, … không tìm kiếm,
không mong chờ, cũng không nghĩ gì cụ thể. Chỉ để cho sự thân quen này tô nhòa
đi nỗi lòng toang hoác. Người ta thường cảm thấy an toàn khi hiện diện giữa những
khung cảnh cũ của đời mình.
Tôi nhớ lại cuộc sống những năm học cấp hai. Quãng đời rất nhỏ nhẹ trải dài theo bóng những tán cây rợp mát rượi. Giữa nhà và trường cấp hai cách nhau khoảng một cây số. Sáng sáng có chị đạp xe đưa đi học vì tôi toàn mê ngủ dậy muộn, trăm bận đủ trăm bận bị đội sao đỏ ghi tên. Trưa trưa tan trường, tôi lại cùng nhỏ bạn đứng bên hàng ăn và mở chiến dịch tẩm quất bao tử: chè chén, bánh tráng, phá lấu, súp cua, xi rô, trà sữa,… đủ cả. Chúng tôi cũng nói chuyện về mọi người, về trường lớp, điểm số và cả chuyện tình cảm bóng mây. Và chúng tôi cười rất to. Rồi những hôm đi bộ về, tôi mò mẫm vào những con hẻm lắt léo để tránh nắng, tránh người. Trên đường có những khu công viên nhỏ được bao quanh bởi dãy nhà phố. Ở đó, người già đi bộ hoặc uống cà phê, còn trẻ con chạy lon ton bị bảo mẫu đuổi theo sau bón ăn.
Tuổi thơ vốn dĩ rất đỗi hiền lành và vô lo. Tôi đi ngang qua những kỷ niệm cũ, mắt hấp háy thứ tiếc nuối vẩn vơ. Thương nhớ trong lòng cứ dâng lên thành cơn lốc xoáy nhỏ, thổi gợn tóc và xóa tan mặt người. Vẩn vơ nghĩ thời gian sao lại trôi qua nhanh thế, con người sao lại đến đi vội vàng thế, tôi sao lại bị cuốn đi xa khỏi chính mình thế? Tôi có ổn chút nào không, nếu cứ lẩn thẩn luẩn quẩn mãi như vầy, đi chưa được bao xa thì lại buồn, lại nhớ?
Tôi nhớ lại cuộc sống những năm học cấp hai. Quãng đời rất nhỏ nhẹ trải dài theo bóng những tán cây rợp mát rượi. Giữa nhà và trường cấp hai cách nhau khoảng một cây số. Sáng sáng có chị đạp xe đưa đi học vì tôi toàn mê ngủ dậy muộn, trăm bận đủ trăm bận bị đội sao đỏ ghi tên. Trưa trưa tan trường, tôi lại cùng nhỏ bạn đứng bên hàng ăn và mở chiến dịch tẩm quất bao tử: chè chén, bánh tráng, phá lấu, súp cua, xi rô, trà sữa,… đủ cả. Chúng tôi cũng nói chuyện về mọi người, về trường lớp, điểm số và cả chuyện tình cảm bóng mây. Và chúng tôi cười rất to. Rồi những hôm đi bộ về, tôi mò mẫm vào những con hẻm lắt léo để tránh nắng, tránh người. Trên đường có những khu công viên nhỏ được bao quanh bởi dãy nhà phố. Ở đó, người già đi bộ hoặc uống cà phê, còn trẻ con chạy lon ton bị bảo mẫu đuổi theo sau bón ăn.
Tuổi thơ vốn dĩ rất đỗi hiền lành và vô lo. Tôi đi ngang qua những kỷ niệm cũ, mắt hấp háy thứ tiếc nuối vẩn vơ. Thương nhớ trong lòng cứ dâng lên thành cơn lốc xoáy nhỏ, thổi gợn tóc và xóa tan mặt người. Vẩn vơ nghĩ thời gian sao lại trôi qua nhanh thế, con người sao lại đến đi vội vàng thế, tôi sao lại bị cuốn đi xa khỏi chính mình thế? Tôi có ổn chút nào không, nếu cứ lẩn thẩn luẩn quẩn mãi như vầy, đi chưa được bao xa thì lại buồn, lại nhớ?
___
Hôm nay là sinh nhật của một người bạn cấp ba.
Mọi người hẹn nhau ở một quán cà phê nhỏ. Kêu ly nước, nhâm nhi và bắt đầu kể về
cuộc sống mới với những người bạn cũ. Những giấc mơ lại hiện về như những tinh
tú lấp lánh. Những ngôi sao trông gần như đêm chúng tôi cắm trại ở thảo nguyên,
như có thể với tay ra hái xuống, lòng ngập tràn cái thứ hỗn hợp diệu thường của
niềm tin và hy vọng. Cảm giác như bước chân trần trên mây; tức là đẹp đến mức
tưởng là hư ảnh. Thấy trong mình thức tỉnh cái cảm giác lạc lõng cố hữu: tôi đang
ở trong đám đông mà tôi từng cảm thấy không thuộc về mình. Dường như tôi đang đứng
ở rất xa để nhìn những khuôn mặt thân thương này, nhưng mà, tôi vẫn rất vui. Thế
nên tôi vẫn chăm chỉ chờ đợi; một phút giây
mà mình có thể trở thành chính mình, cười cùng nụ cười trên môi,
trên mắt người.
Người bạn cấp ba này, từng là một người rất quan trọng. Bây giờ cũng vẫn quan trọng. Chỉ khác là chúng tôi không tỏ ra ồn ã về sự đặc biệt này nữa, mà chỉ im lặng ngắm nhìn nó. Chúng tôi từng chơi thân và chia sẻ nhiều chuyện. Nhưng tôi không phải là một hằng số. Trong quá trình trưởng thành, tôi thay đổi rất nhiều. Tôi cựa quậy, vật lộn trong cuộc giao tranh giữa các mâu thuẫn. Cảm giác của tôi về bạn ấy cũng thay đổi, nhảy nhót từ đây sang kia - một sự hoang dại mà đến tôi cũng không điều khiển được. Chúng tôi không nói về nó, và tôi cũng ít khi nghĩ đến nó. Mãi đến khi tôi thuần phục được mớ hỗn độn trong mình thì mối quan hệ giữa chúng tôi đã thành ra một chuỗi tháng ngày câm lặng miệt mài. Sự yên lặng làm tôi trở nên không chắc chắn về bản thân. Không rõ chúng tôi có còn hiểu nhau không. Có lẽ không. Chính tôi cũng không muốn câu trả lời là còn. Thực ra, tôi thường xuyên không lý giải được những hiện tượng kì quặc trong suy nghĩ của mình.
Chỉ là tôi nghĩ, dù có chuyện gì xảy ra thì tôi sẽ cứ tiếp tục nghĩ về bạn ấy bằng thái độ này; cảm xúc cũng đã bị đông lại ở đây – như trong truyện Iceman của Murakami. Đó không phải là một điều gì tiêu cực, cũng không tích cực. Chỉ đơn giản là nó đã diễn ra và đã chấm dứt và đã có một cái tượng đài bằng băng ghi nhận lại sự kiện đó.
Chỉ là tôi vẫn rất muốn nói câu chúc mừng sự tồn tại của bạn ấy vào ngày hôm nay.
Người bạn cấp ba này, từng là một người rất quan trọng. Bây giờ cũng vẫn quan trọng. Chỉ khác là chúng tôi không tỏ ra ồn ã về sự đặc biệt này nữa, mà chỉ im lặng ngắm nhìn nó. Chúng tôi từng chơi thân và chia sẻ nhiều chuyện. Nhưng tôi không phải là một hằng số. Trong quá trình trưởng thành, tôi thay đổi rất nhiều. Tôi cựa quậy, vật lộn trong cuộc giao tranh giữa các mâu thuẫn. Cảm giác của tôi về bạn ấy cũng thay đổi, nhảy nhót từ đây sang kia - một sự hoang dại mà đến tôi cũng không điều khiển được. Chúng tôi không nói về nó, và tôi cũng ít khi nghĩ đến nó. Mãi đến khi tôi thuần phục được mớ hỗn độn trong mình thì mối quan hệ giữa chúng tôi đã thành ra một chuỗi tháng ngày câm lặng miệt mài. Sự yên lặng làm tôi trở nên không chắc chắn về bản thân. Không rõ chúng tôi có còn hiểu nhau không. Có lẽ không. Chính tôi cũng không muốn câu trả lời là còn. Thực ra, tôi thường xuyên không lý giải được những hiện tượng kì quặc trong suy nghĩ của mình.
Chỉ là tôi nghĩ, dù có chuyện gì xảy ra thì tôi sẽ cứ tiếp tục nghĩ về bạn ấy bằng thái độ này; cảm xúc cũng đã bị đông lại ở đây – như trong truyện Iceman của Murakami. Đó không phải là một điều gì tiêu cực, cũng không tích cực. Chỉ đơn giản là nó đã diễn ra và đã chấm dứt và đã có một cái tượng đài bằng băng ghi nhận lại sự kiện đó.
Chỉ là tôi vẫn rất muốn nói câu chúc mừng sự tồn tại của bạn ấy vào ngày hôm nay.
liên quan:
cát bụi trên tay,
cuộc sống chảy trôi,
miệt mài đi trên phố
Thứ Hai, 16 tháng 1, 2012
Thứ Sáu, 13 tháng 1, 2012
short note.
Have I ever told why I dislike having myself taken photos of?
That is because I think no trace of my visual existence deserves to be saved from the corrosion of memories.
Have I ever told why I seem to always let relationships slip away easily?
That is because I think there is God in a true connection. Since I am relatively speaking an atheist, whatever happened was inevitable. However, in extremely rare cases when I find Her or Him, I don't simply treasure; I worship.
Have I ever told why I write?
That is because I think I have been lost while roaming on the road, not being granted the power to find my way home. Worse still, I even forget I have a home. To write is to build a sand castle, one to which I will return once in a while to rationalize the continual semblance of being dead.
That is because I think no trace of my visual existence deserves to be saved from the corrosion of memories.
Have I ever told why I seem to always let relationships slip away easily?
That is because I think there is God in a true connection. Since I am relatively speaking an atheist, whatever happened was inevitable. However, in extremely rare cases when I find Her or Him, I don't simply treasure; I worship.
Have I ever told why I write?
That is because I think I have been lost while roaming on the road, not being granted the power to find my way home. Worse still, I even forget I have a home. To write is to build a sand castle, one to which I will return once in a while to rationalize the continual semblance of being dead.
___
Thứ Ba, 10 tháng 1, 2012
short note.
Thứ Hai, 9 tháng 1, 2012
untitled.
She told me she got the rejection letter. That’s
how it began. As simple as that.
I told her she just had to be sad a great
deal. If she didn’t, she wasn’t the same person I knew.
In fact, I didn’t know how to console her. I detest failures. I never know how to efficiently cope with them. Every time failure dooms, it feels as though I’d fallen in to bottomless pool of depression. Being a terrible swimmer, I would keep on sinking, breathless, emotionless, lifeless. Being too proud, I would never ask for help. Neither would she.
In fact, I didn’t know how to console her. I detest failures. I never know how to efficiently cope with them. Every time failure dooms, it feels as though I’d fallen in to bottomless pool of depression. Being a terrible swimmer, I would keep on sinking, breathless, emotionless, lifeless. Being too proud, I would never ask for help. Neither would she.
But she will recover eventually, floating
again in the bubbling realms of ideas. No matter how long it takes, that
eventuality is what matters at all. Idleness is
detrimental. Continuity is important. You should try to figure out what to do next. You shall see
the lights again, even if you are now enclosed in darkness.
I said I would be waiting.
I said I would be waiting.
“What is there to wait for?” – she asked.
It made me wonder. Neither about her nor the people on the streets whose faces are marked with crow’s feet yet
eyes still brightened with expectations; but about myself. High time I faced
the truth. What am I waiting for?
Being struck by chains of failures earlier
than her, I started to build up a nest as a hideaway. I licked the wounds, tried
to ease off the pains and dragged through the days. I was so disappointed with
myself I didn’t even know how to cope with the diurnal events. Each disturbing
happenstance sent me deeper down to another level of bitter isolation, away
from society, away from human. I became an unconcealed misanthrope in order to conceal
my dejection.
Pushed to the corner, survival instincts
awakened. I came up with a plan, not to
stay and fight, but to yield and flee - with dignity. I felt the urge to have
some other projects going on, just for the sake of having something else going
on. Maintaining the existence of another personality with other abilities and
prospects means allowing some hope to beam through the closed curtains.
So long as the feel of ignominious failure is kept
away, this subconscious survival mechanism works. I am protected, safe, unharmed. I’m not any stronger, though; on the contrary, I’m reduced to being supremely
vulnerable. Insecurity is seen through susceptibility to anxiety about
imperfections; allergy to succor, which is purposefully misconstrued as pity; obsessive-compulsive behaviors consisting of brain-dumping, gossiping, trash-collecting,
attention-seeking, escapism-occupied.
I have never walked out of the nest ever since. I
don’t intend to even when I am now well aware of it. What am I waiting for, I have not the faintest clue.
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)

