Thứ Bảy, 27 tháng 8, 2011
Thứ Tư, 10 tháng 8, 2011
ký ức ở cổng trời.
29.07.2011
Khi con người chết đi, họ đi đến một trạm dừng, không
phải là thiên đàng hay địa ngục. Ở đó, người ta được yêu cầu chọn một ký ức
trong cả cuộc đời của mình, ký ức nào cũng được, nhưng chỉ được chọn một, người
nào cũng vậy. Ký ức ấy sau đó sẽ được mô phỏng cho giống nhất, và người ta sẽ
đem theo nó và bước tiếp hành trình của mình. Bỏ tất cả lại phía sau.
Chỉ còn mình ta và một mảnh ký ức duy nhất.
Giống như một sự giải thoát.
Bản thân mảnh ký ức ấy không nói lên tất cả về một con
người. Nhưng cái cách người ta lựa chọn ký ức ấy có thể tái tạo nên những cảm khái
về cái chân – thiện – mỹ ẩn giấu bên trong mỗi người. Bởi là ký ức chỉ được
phép là duy nhất, nên nó khả dĩ chính là tinh hoa cô đọng từ sự dông dài của
tháng năm.
Cái gọi là cuộc sống được tái hiện từ những góc nhìn rất
khác nhau. Mỗi góc nhìn đều mang cái chất suy tưởng triết lý từ mỗi tâm hồn.
Cuối cùng rất tự nhiên mà thốt lên rằng: Cuộc sống này,
thực là tươi đẹp.
Có một thời, tôi đã từng rất rất rất rất rất rất rất
thích phim After life.
10.08.2011
Đêm trăng khuyết, mây trôi lảng đảng, sao rơi về phía đông chân trời.
Một đóa quỳnh giữa sa mạc kiêu hãnh nở bằng những giọt
sương đêm long lanh, quý giá.
Một tiếng đồng hồ.
Rồi tàn đi.
Từng cánh hoa rơi giữa vòm trời hiu hắt. Cát bụi của ký ức thổi qua những kẽ cành rũ nâu thời
gian.
Đó là ký ức tôi sẽ chọn.
Ắt với nó sẽ có nhiều cái để ngẫm nghĩ.
Nhưng khi đã thấy ký ức này, tôi sẽ giữ chặt trong
lòng. Nếu thực sự có cổng trời, nếu tôi có đến được đó, tôi
thích làm kẻ chờ đợi những ký ức hơn. Quả là đứa trẻ tò mò, nhỉ?
liên quan:
cát bụi trên tay,
cuộc sống chảy trôi,
mỹ ảnh,
tầm xàm bá láp
nỗi nhớ ở thành phố xa lạ.
Thành phố xa lạ.
Những linh hồn trườn đi giữa bóng tối vô cùng. Đèn lồng thắp sáng hai bên vệ đường đỏ màu gỗ tàu. Con đường nhỏ cong cong phủ lên mình màu của những ngày xa xưa.
Tôi bước đi, giữ chặt trong tay vận mệnh cô độc của
mình. Đã là vận mệnh, dù chỉ là vận mệnh ghi trên một tờ giấy vụn, thì không thể
tránh khỏi, lòng mệt mỏi, cũng không muốn tránh khỏi. Tháng năm mê mải trôi, vận
mệnh cô độc cuối cùng trở thành người bạn đồng hành. Tôi và nó, cứ giữ chặt lấy
những lời nguyền thuộc về nhau.
Tôi thấy nhớ thành phố của mình.
Ở đây hay ở kia, cũng có những con người, những ánh
đèn, những ô cửa sổ. Tưởng chừng là một, nhưng thực chất sự khác biệt luôn tồn
tại, thậm chí, dường như đã được sinh ra cùng lúc với ngày tinh cầu xa lạ được
tái sinh. Sự khác biệt luôn ở đó, người ta có thừa nhận, hay chối bỏ, thì nó
cũng ở đó.
Có là hư không, cũng là một hư không hiện hữu. Người ta
không thể chối bỏ hư không, càng không thể chối bỏ hiện hữu, bởi vì, hư không
phải hiện hữu, hiện hữu cũng chính là hư không.
Thành phố của tôi rất đẹp.
Như Takemoto-kun luôn tự nhủ trong những vòng xe đạp,
có thể đi bao xa mà không quay đầu.
Với Takemoto-kun ấy là sự cân đo độ sâu của nỗi cô đơn trong
lòng, thật ra là hữu ý lại lần nữa chìm vào đó để thấy trân trọng những mối
liên kết giữa con người với con người.
Tôi đi xa cũng không vì lý do khác.
Đi để biết nhớ biết thương.
Đi để thấy cái nỗi không-thuộc-về-đâu của mình cũng phải thuộc
về đâu đó.
liên quan:
cát bụi trên tay,
cuộc sống chảy trôi,
hiện tại,
mỹ ảnh,
quá khứ
Thứ Bảy, 6 tháng 8, 2011
.
"Sinh mệnh rực rỡ nhưng ngắn ngủi.
Cuộc sống mỏng manh như cánh ve nhưng quá đẹp.
Cả hai đều đó, chúng ta đều có, vậy thì còn có gì mà không thể cam tâm tình nguyện?"
- Phương -
Thứ Sáu, 5 tháng 8, 2011
đồng hoang khô héo.
dry pampas, a photo by junku-newcleus on Flickr.
0.
Ở một mình, bóng tối vẫn là bóng tối
Ở một mình, ánh sáng là lời nói dối
Đồng hoang khô héo,
Sự phản bội
là khi phải ném trả nhau
lời tạm biệt đơn côi.
Ở một mình, bóng tối vẫn là bóng tối
Ở một mình, ánh sáng là lời nói dối
Đồng hoang khô héo,
Sự phản bội
là khi phải ném trả nhau
lời tạm biệt đơn côi.
1.
Con cáo sống ở đồng hoang là những kẻ canh giữ giấc ngủ ngàn năm của đại ác quỷ.
Mỗi ngày nó đều ăn nho. Những quả nho giúp cáo trở nên mạnh mẽ và thanh tịnh tấm lòng. Con cáo không thể ngủ nếu còn thấy lòng vấy bẩn. Sự khỏe khoắn và giấc ngủ cần thiết cho một tâm thái vững vàng của kẻ canh gác. Vì vậy, nho là quý phẩm chỉ dành cho đại tiệc trong đêm tối. Mặt trời đã lặn. Thời tiết lạnh và quang tạnh. Thời điểm duy nhất con cáo khả dĩ nếm qua cảm giác thanh bình. Một tích tắc trước khi nuốt trọn quả nho. Một giây khắc duy nhất trong ngày.
Phần còn lại của ngày, con cáo lẩn khuất trong những bóng nắng. Nó quằn quại. Con cáo già lăn lộn giữa những khóm cỏ vàng rờ rỡ, đau điên đảo vì ham muốn máu tươi và giết chóc.
Con cáo sống ở đồng hoang là những kẻ canh giữ giấc ngủ ngàn năm của đại ác quỷ.
Mỗi ngày nó đều ăn nho. Những quả nho giúp cáo trở nên mạnh mẽ và thanh tịnh tấm lòng. Con cáo không thể ngủ nếu còn thấy lòng vấy bẩn. Sự khỏe khoắn và giấc ngủ cần thiết cho một tâm thái vững vàng của kẻ canh gác. Vì vậy, nho là quý phẩm chỉ dành cho đại tiệc trong đêm tối. Mặt trời đã lặn. Thời tiết lạnh và quang tạnh. Thời điểm duy nhất con cáo khả dĩ nếm qua cảm giác thanh bình. Một tích tắc trước khi nuốt trọn quả nho. Một giây khắc duy nhất trong ngày.
Phần còn lại của ngày, con cáo lẩn khuất trong những bóng nắng. Nó quằn quại. Con cáo già lăn lộn giữa những khóm cỏ vàng rờ rỡ, đau điên đảo vì ham muốn máu tươi và giết chóc.
2.
Chỗ chúng ta từng ngồi chơi giờ đã là một nơi hoang tàn. Những kẻ thích thẩm định nói nhất định đã có một vụ nổ lớn. May thay không có tử nạn hay thương vong nghiêm trọng.
Thực ra, vẫn chưa có thông tin gì cho biết vụ nổ xảy ra khi nào, bằng cách nào, vì duyên cớ chi. Nó chỉ đơn giản xảy ra, không giải thích, bao biện lê thê dài dòng. Không có lời cảnh báo, cũng không có những bản báo cáo dông dài.
Chúng ta thường ngồi chơi. Nhưng chúng ta đều phải đi xa. Tự nhủ với lòng chỉ là một lúc.
Khi quay lại mọi sự đã rồi. Không còn cách chi cứu vãn.
Không còn gì còn có nghĩa khác, là chưa bao giờ có gì
Chúng ta không muốn nói về vẻ đẹp của nơi chốn cũ. Chúng ta không còn đủ kiên nhẫn để xây dựng những lâu đài cát. Lâu đài cát vốn dĩ chỉ dành cho bãi biển, chúng ta ngụy biện. Lâu đài cát chưa bao giờ thuộc về đồng hoang.
Đồng hoang khô héo cả cõi lòng.
Còn chúng ta thì rời đi. Lần này, không còn ước hẹn. Lần này, lời vĩnh biệt trôi lảng đảng giữa tà dương điêu linh.
3.
Khi cô ở bên cạnh cáo, đó là một nụ hôn; khi anh ở bên cạnh cáo, đó là sự chinh phục.
Nếu con cáo cảm thấy không còn bị đe dọa, nó sẽ ngã quỵ.
Con cáo nham hiểm đo lường khả năng của mọi sự trên đời.
Phần trăm khả năng nó ngã quỵ: 0.00000000001%
4.
Chúng ta lẩm nhẩm lại tích chuyện xưa.
Có một con cáo, nhìn thấy một chùm nho trên cành. Nó rất muốn chùm nho, nhưng không có cách nào lấy được, đành bỏ đi, tự nhủ với lòng, nho còn xanh lắm.
Sau một thời gian, con cáo quay lại. Nó đã tìm thấy một cái thang để leo lên cây rồi. Thế nhưng, vẫn không có cách nào cảm thấy sẽ hái được chùm nho.
Chúng ta than:
Hỡi ôi, những lời sấm truyền đời đời
về con cáo và chùm nho.
Câu chuyện buồn, nhưng chúng ta vẫn thấy mặt trời sáng chói. Hoặc là chúng ta ép mình như thế.
Ánh sáng quả là một lời nói dối thật đẹp.
5.
Con cáo thích ngồi ở giữa đồng hoang, tru lên từng hồi ai oán. Tiếng tru lao đi đến những nơi chốn xa xôi, không bao giờ quay về nữa.
Nhưng con cáo không bao giờ làm như vậy. Nó biết nó sẽ rất nhớ những tiếng tru quên đường về. Nỗi nhớ làm con cáo chơi vơi, nó đành chịu đựng để giữ những âm vọng trong lòng.
Điều đó làm nó khác biệt với bọn sói. Con cáo sở hữu những xúc cảm quá tinh vi. Bọn sói thì phàm phu tục tử.
Lại nói, bụng con cáo mỗi ngày một to lên. Sẽ có một chuyện gì đó xảy ra, ai cũng biết, sẽ có một chuyện gì đó xảy ra.
6.
Chúng ta phải viết về người bạn cũ.
Chúng ta phải viết cho những ký ức cũ.
Chúng ta không muốn sau mười năm nữa sẽ quên ngày hôm nay chúng ta là người như thế nào.
Tuổi trẻ này không thể bị đánh bại.
7.
BÙM!
8.
Yên lặng u tịch trong lòng.
Không còn ai buồn ghi lại câu chuyện của chúng ta.
9.
Con cáo biết đại ác quỷ sẽ không bao giờ tỉnh lại.
Sẽ không có sự giải thoát nào cả.
Nó hãy cứ an nhiên mà quặn lòng, an nhiên mà đau xót, cũng an nhiên mà ăn nho.
Haruki từng nói, nếu cứ làm một việc mãi, đến một lúc cũng sẽ ngộ ra được cái sự thiền ở trong đó, ngộ ra được ý nghĩa của cái gọi là vô vi.
Nên, với bất cứ chuyện gì, cũng tất phải an nhiên.
Chỗ chúng ta từng ngồi chơi giờ đã là một nơi hoang tàn. Những kẻ thích thẩm định nói nhất định đã có một vụ nổ lớn. May thay không có tử nạn hay thương vong nghiêm trọng.
Thực ra, vẫn chưa có thông tin gì cho biết vụ nổ xảy ra khi nào, bằng cách nào, vì duyên cớ chi. Nó chỉ đơn giản xảy ra, không giải thích, bao biện lê thê dài dòng. Không có lời cảnh báo, cũng không có những bản báo cáo dông dài.
Chúng ta thường ngồi chơi. Nhưng chúng ta đều phải đi xa. Tự nhủ với lòng chỉ là một lúc.
Khi quay lại mọi sự đã rồi. Không còn cách chi cứu vãn.
Không còn gì còn có nghĩa khác, là chưa bao giờ có gì
Chúng ta không muốn nói về vẻ đẹp của nơi chốn cũ. Chúng ta không còn đủ kiên nhẫn để xây dựng những lâu đài cát. Lâu đài cát vốn dĩ chỉ dành cho bãi biển, chúng ta ngụy biện. Lâu đài cát chưa bao giờ thuộc về đồng hoang.
Đồng hoang khô héo cả cõi lòng.
Còn chúng ta thì rời đi. Lần này, không còn ước hẹn. Lần này, lời vĩnh biệt trôi lảng đảng giữa tà dương điêu linh.
3.
Khi cô ở bên cạnh cáo, đó là một nụ hôn; khi anh ở bên cạnh cáo, đó là sự chinh phục.
Nếu con cáo cảm thấy không còn bị đe dọa, nó sẽ ngã quỵ.
Con cáo nham hiểm đo lường khả năng của mọi sự trên đời.
Phần trăm khả năng nó ngã quỵ: 0.00000000001%
4.
Chúng ta lẩm nhẩm lại tích chuyện xưa.
Có một con cáo, nhìn thấy một chùm nho trên cành. Nó rất muốn chùm nho, nhưng không có cách nào lấy được, đành bỏ đi, tự nhủ với lòng, nho còn xanh lắm.
Sau một thời gian, con cáo quay lại. Nó đã tìm thấy một cái thang để leo lên cây rồi. Thế nhưng, vẫn không có cách nào cảm thấy sẽ hái được chùm nho.
Chúng ta than:
Hỡi ôi, những lời sấm truyền đời đời
về con cáo và chùm nho.
Câu chuyện buồn, nhưng chúng ta vẫn thấy mặt trời sáng chói. Hoặc là chúng ta ép mình như thế.
Ánh sáng quả là một lời nói dối thật đẹp.
5.
Con cáo thích ngồi ở giữa đồng hoang, tru lên từng hồi ai oán. Tiếng tru lao đi đến những nơi chốn xa xôi, không bao giờ quay về nữa.
Nhưng con cáo không bao giờ làm như vậy. Nó biết nó sẽ rất nhớ những tiếng tru quên đường về. Nỗi nhớ làm con cáo chơi vơi, nó đành chịu đựng để giữ những âm vọng trong lòng.
Điều đó làm nó khác biệt với bọn sói. Con cáo sở hữu những xúc cảm quá tinh vi. Bọn sói thì phàm phu tục tử.
Lại nói, bụng con cáo mỗi ngày một to lên. Sẽ có một chuyện gì đó xảy ra, ai cũng biết, sẽ có một chuyện gì đó xảy ra.
6.
Chúng ta phải viết về người bạn cũ.
Chúng ta phải viết cho những ký ức cũ.
Chúng ta không muốn sau mười năm nữa sẽ quên ngày hôm nay chúng ta là người như thế nào.
Tuổi trẻ này không thể bị đánh bại.
7.
BÙM!
8.
Yên lặng u tịch trong lòng.
Không còn ai buồn ghi lại câu chuyện của chúng ta.
9.
Con cáo biết đại ác quỷ sẽ không bao giờ tỉnh lại.
Sẽ không có sự giải thoát nào cả.
Nó hãy cứ an nhiên mà quặn lòng, an nhiên mà đau xót, cũng an nhiên mà ăn nho.
Haruki từng nói, nếu cứ làm một việc mãi, đến một lúc cũng sẽ ngộ ra được cái sự thiền ở trong đó, ngộ ra được ý nghĩa của cái gọi là vô vi.
Nên, với bất cứ chuyện gì, cũng tất phải an nhiên.
- Đồng hoang khô héo, em quá đẹp. Nên đây tuyệt đối không phải là những gì ta thực sự nghĩ về em. Em hãy gồng minh lên một chút để cơn thác lũ này trôi đi. Đồng hoang khô héo. Ta không biết ta thực sự nghĩ gì nữa. Ta chỉ đơn thuần ghi lại em mà thôi. Đồng hoang khô héo..
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)
