Thành phố xa lạ.
Những linh hồn trườn đi giữa bóng tối vô cùng. Đèn lồng thắp sáng hai bên vệ đường đỏ màu gỗ tàu. Con đường nhỏ cong cong phủ lên mình màu của những ngày xa xưa.
Tôi bước đi, giữ chặt trong tay vận mệnh cô độc của
mình. Đã là vận mệnh, dù chỉ là vận mệnh ghi trên một tờ giấy vụn, thì không thể
tránh khỏi, lòng mệt mỏi, cũng không muốn tránh khỏi. Tháng năm mê mải trôi, vận
mệnh cô độc cuối cùng trở thành người bạn đồng hành. Tôi và nó, cứ giữ chặt lấy
những lời nguyền thuộc về nhau.
Tôi thấy nhớ thành phố của mình.
Ở đây hay ở kia, cũng có những con người, những ánh
đèn, những ô cửa sổ. Tưởng chừng là một, nhưng thực chất sự khác biệt luôn tồn
tại, thậm chí, dường như đã được sinh ra cùng lúc với ngày tinh cầu xa lạ được
tái sinh. Sự khác biệt luôn ở đó, người ta có thừa nhận, hay chối bỏ, thì nó
cũng ở đó.
Có là hư không, cũng là một hư không hiện hữu. Người ta
không thể chối bỏ hư không, càng không thể chối bỏ hiện hữu, bởi vì, hư không
phải hiện hữu, hiện hữu cũng chính là hư không.
Thành phố của tôi rất đẹp.
Như Takemoto-kun luôn tự nhủ trong những vòng xe đạp,
có thể đi bao xa mà không quay đầu.
Với Takemoto-kun ấy là sự cân đo độ sâu của nỗi cô đơn trong
lòng, thật ra là hữu ý lại lần nữa chìm vào đó để thấy trân trọng những mối
liên kết giữa con người với con người.
Tôi đi xa cũng không vì lý do khác.
Đi để biết nhớ biết thương.
Đi để thấy cái nỗi không-thuộc-về-đâu của mình cũng phải thuộc
về đâu đó.

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét