29.07.2011
Khi con người chết đi, họ đi đến một trạm dừng, không
phải là thiên đàng hay địa ngục. Ở đó, người ta được yêu cầu chọn một ký ức
trong cả cuộc đời của mình, ký ức nào cũng được, nhưng chỉ được chọn một, người
nào cũng vậy. Ký ức ấy sau đó sẽ được mô phỏng cho giống nhất, và người ta sẽ
đem theo nó và bước tiếp hành trình của mình. Bỏ tất cả lại phía sau.
Chỉ còn mình ta và một mảnh ký ức duy nhất.
Giống như một sự giải thoát.
Bản thân mảnh ký ức ấy không nói lên tất cả về một con
người. Nhưng cái cách người ta lựa chọn ký ức ấy có thể tái tạo nên những cảm khái
về cái chân – thiện – mỹ ẩn giấu bên trong mỗi người. Bởi là ký ức chỉ được
phép là duy nhất, nên nó khả dĩ chính là tinh hoa cô đọng từ sự dông dài của
tháng năm.
Cái gọi là cuộc sống được tái hiện từ những góc nhìn rất
khác nhau. Mỗi góc nhìn đều mang cái chất suy tưởng triết lý từ mỗi tâm hồn.
Cuối cùng rất tự nhiên mà thốt lên rằng: Cuộc sống này,
thực là tươi đẹp.
Có một thời, tôi đã từng rất rất rất rất rất rất rất
thích phim After life.
10.08.2011
Đêm trăng khuyết, mây trôi lảng đảng, sao rơi về phía đông chân trời.
Một đóa quỳnh giữa sa mạc kiêu hãnh nở bằng những giọt
sương đêm long lanh, quý giá.
Một tiếng đồng hồ.
Rồi tàn đi.
Từng cánh hoa rơi giữa vòm trời hiu hắt. Cát bụi của ký ức thổi qua những kẽ cành rũ nâu thời
gian.
Đó là ký ức tôi sẽ chọn.
Ắt với nó sẽ có nhiều cái để ngẫm nghĩ.
Nhưng khi đã thấy ký ức này, tôi sẽ giữ chặt trong
lòng. Nếu thực sự có cổng trời, nếu tôi có đến được đó, tôi
thích làm kẻ chờ đợi những ký ức hơn. Quả là đứa trẻ tò mò, nhỉ?
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét