Chủ Nhật, 30 tháng 1, 2011

Tổ Chim Cúc Cu.

Tối qua tôi đến chơi một quán cafe. Nó là một cái quán nhỏ, hiền hiền, im lặng trên phố Tú Xương. Cái màu của gỗ chìm hẳn so với cái sự sặc sỡ của những sắc đèn neon của những cửa hàng kế cạnh. Gió hiu hiu trên con đường vắng, dỗ vai người thứ âm điệu thiên thu.


Bên trong quán nhỏ là một bầu không khí trầm ấm, đùng đục thứ ánh sáng từ những ngọn nến trên từng khuôn bàn gỗ. Những khung cửa hắt vào ánh sáng mờ nhạt trên những khuôn mặt người bình thản. Có điều gì yên ả ở những con người ngồi đây. Những điều họ chờ đợi là một cái gì đó đẹp và quý giá. Vì vậy, họ kiên nhẫn, họ trò chuyện cùng nhau và cười nhè nhẹ. Cảm giác như thời gian ở đây trôi qua chậm như những đụn cát chờ tan dưới nắng.

Cũng không biết vì sao mà trong câu chuyện của chúng tôi luôn có cái gì đó châm biếm. Có thể là tôi muốn cô ta nhìn thấy sự thật sau những cái giả tạo mà lâu ngày quá, nó trở thành thật. Tôi muốn cô ta nhớ, không được quên; những điều vừa qua, những điều mà chúng tôi từng có, cuộc sống đã trôi vào dĩ vãng, tương lai mà chúng tôi từng không muốn thấy, bàn tay, đôi mắt ướt, đôi mắt ráo hoảnh. Tôi nói nhiều sự thật gây tổn thương, còn cô ta thì chấp nhận và phản pháo. Có lẽ đó là cách kiến tạo mối quan hệ của chúng tôi: sự không yên lặng từ những bờ cõi câm nín.

Rồi hắn tới. rồi âm nhạc tới. chẳng có cái gì lọt qua tai tôi được nữa ngay sau lần đổi người hát thứ nhất. có thể là vì sự ấm áp xa lạ đó như một mũi tên nhọn tẩm độc. có thể là vì cái anh hát đầu tiên ấy chọn những bài quá thuyết phục, giọng hát quá tuyệt vời có thể đánh gục ngay cả những trái tim lãnh cảm. có thể là vì đột nhiên kiệt sức. nhìn mọi thứ mà lơ mơ như người trong mộng. những lời nhạc đau khổ những diết da, miết vào cánh tay, vào lòng. thấy mình cứ ngẩn ngơ như thứ ánh sáng nhảy múa trên những bức tường ốp gỗ. thấy cái thứ xúc cảm trên khuôn mặt xinh đẹp của thiếu nữ đánh violin. cái bóng trên đôi giầy da kẻ gẩy guitar. khuôn mắt của con người đầy bóng tối. ở đây mọi thứ le lói vụt qua. nhảy nhót như những hình nhân bóng đen đến rồi đi..

Mà rốt cuộc, khi bước chân ra, vẫn nhớ về cái ký ức ấy như cái gì đẹp và trong sáng. Nên viết lại để khỏi quên.























Thứ Bảy, 29 tháng 1, 2011

hình

Liêu -

hình



Lưới trời -

hình

Nắng đứng - nắng nhàn -

hình

Điêu tàn -

hình

Sài Gòn muồn-muộn

phim

Hôm qua xem một bộ phim xấu xí. về một kẻ tự hủy diệt mình. dìm mình trong những cái gai. chìm vào hoang đường, mộng tưởng nhớp nháp. một người với cái tôi xã hội cao vợi và cái tôi cá nhân hãi hùng, yếu ớt. bi kịch về bản ngã đen tối của thứ cô đơn tàn bạo.

Là một câu chuyện về một con-người vừa đáng khinh bỉ vừa đáng thương, vừa đau đớn quá đỗi.


























Chủ Nhật, 23 tháng 1, 2011

Em còn nhớ hay em đã quên...

Trời đêm hình như luôn mang theo nó một chút gì huyền hoặc tịch liêu trong lớp áo tím miết. Giữa chúng tôi luôn là khoảng cách. Giữa chúng tôi luôn là một khoảng trống sâu như vực thẳm, một thứ hư vô miên miên xa xăm đầy luyến tiếc. Giữa chúng tôi - giữa những ngón tay của tôi, và bầu trời.

Sài Gòn trở lạnh. rất thích trời lạnh. cái lạnh xâm xấp rướn ra khỏi cái vỏ cô độc mà đến với cuộc sống. những tia sáng xuyên qua từng kẽ nhà. những cái giao mắt của xa lạ. những khuôn mặt cuồn cuộn lao đi tựa sóng từng đợt xoay tròn trong gió biển. những cuộc hội thoại bỏ lửng mà ứa cái vị rất lạ của bình yên. thích đất trời trung chuyển. những chiếc lá vàng màu đất khe khẽ bay xuyên qua cơn nắng chuyển mùa. mùa đến đến rồi mùa đi đi. thích những quãng tản bộ ngắn dưới trời và lá trong những khoảnh hổng thời gian. những hiên nhà đượm thắm cái màu xa xưa bàng bạc, những giàn treo áo sau ô cửa sổ phơ phẩy thứ màu bùi bùi như trái chín. thích những cửa hàng mở dọc theo con đường xanh lá, quay quay những cánh chò khum khum rơi... Sài Gòn. Sài Gòn. Sài Gòn. Sài-Gòn-mùa quay như khung cửi.

Đọc vài thứ nho nhỏ. Lặt vặt. Có thứ trôi qua như nước thác; không thể nắm bắt. Có thứ đứng lại, bất động, mắc kẹt. Có thứ khom mình lại, rồi tan vào ký ức. Có thứ nhớ, thứ quên, thứ còn, thứ mất. Chẳng biết bao giờ mới có thể nhìn lại chính mình, rồi dọn dẹp lại tất cả, rồi nền nếp gọn gàng. Cứ vậy. Cứ vụn vặt. Vương vãi.

Nghe vài điều nho nhỏ. Như viết trên những mảnh giấy. Có thứ giấy vụn đã nhàu nát. Có thứ giấy mới còn thơm mùi mực. Có thứ giấy sờn đi bằng trìu mến. Có thể vì không nhìn thấy chính mình nên một người phải nhìn vào gương. Thấy lòng mình là một mớ bòng bong, đôi khi còn chẳng có thời gian để nhìn lại, để thấy, để biết hay hiểu cả những chân lý hạt bụi. Nên đôi khi phải định nghĩa chính mình bằng cách nhìn vào phần còn lại của thế giới. chớp mắt để nhìn vào sự sống.

Yêu thương vài người. Hoặc đã nghĩ là mình có thể yêu thương vài người. Yêu thương tình tính tang. Tình tang nốt nhạc. Tình tang cảm xúc. Tình. Tang. Nếu có trở thành một vì sao, cũng là vì không thể chịu đựng những tàn phai nhất định sẽ đến. Tổn thương chính bản thân có thể là một điều khủng khiếp. Còn, vô tình hay cố ý, tổn thương những ai mình yêu thương thì là một bi kịch. Nên người ta mới tặng nhau những ngôi sao giấy, chứ không phải những mặt trời giấy. Nên người ta mới đi xa.

Không còn ai, không còn ai nữa nhỉ?

Thứ Sáu, 7 tháng 1, 2011

"cái gì vui vẻ".

nắng đến rồi nắng lại đi, nếu tôi sẽ viết về những niềm vui trần thế hôm nay, sau này khi đọc lại có thể tôi sẽ buồn lắm:
chúng đã không còn ở đó nữa rồi.



1. lúc hỏi khi nào thì mi vui, họ hoặc nói là không bao giờ, hoặc nói là không đếm xuể. hình như trên đời này chỉ có hai loại người: loại có quá ít niềm vui và loại có quá thừa. không có kẻ nào có vừa đủ, vì cơ bản con người có một bản ngã tham lam, méo mó. cuộc sống này rõ ràng vẫn là một cán cân công bằng, nếu ta có thể nhìn ở một góc độ khác.


2. có lần đọc một quyển sách kể về những tinh thần của thế giới, một nhà triết học nói rằng có ba bậc của hạnh phúc. đầu tiên là sống trong xúc cảm, trong những niềm vui thế thái, trong sự thỏa mãn về các khía cạnh vật chất. thứ hai là cái hài lòng trong công việc, trong cuộc tìm kiếm không ngừng nghỉ sự hoàn mỹ, nghĩa là những nỗi khuây khỏa về tinh thần. và niềm hạnh phúc cao nhất, viên mãn nhất, là khi ta có thể suy nghĩ và lý giải.


- tôi rất tin điều này, trước giờ vẫn luôn tin. chỉ có điều bé tí ti nhưng cứ mãi băn khoăn: cớ sao lại không thể vui khi tìm cách lý giải cuộc sống này? tôi cũng không biết; chỉ biết những khi ôm một cái gì đó vào lòng, cái gối, cái áo, cái cặp, con gấu, tôi đều thầm nhủ, có thể đặt niềm vui của mình vào giữa thế gian là một sự nhầm lẫn.


3. McCandless đã viết vào trong một quyển sách của ông: Hạnh phúc chỉ có thật khi được chia sẻ. Đó là ông ta đã trải qua rất nhiều. Bất. Hạnh. còn tôi mới là một đứa trẻ. có quá nhiều thứ mới mẻ để viết vào sách, đến nỗi nếu không vì tôi quá hay phân vân và thoái thác, thì sách của tôi trở nên không thể đọc được mất rồi.


ý tôi muốn nói là, tôi không chắc đây có gọi là hạnh-phúc-chia-sẻ không.


tôi thường thấy rất vui khi thấy người khác cười. cười dưới nắng, dưới mưa, trong gió, cười khi nhìn lên bầu trời, nhìn xuống đất, nhìn vào hư vô, khi kể một câu chuyện, khi chòng ghẹo nhau, khi yêu nhau, hận nhau, nhớ nhau, khi khóc, khi buồn, khi tan nát, khi đổ vỡ, khi bị hắt hủi, chèn ép, bất công, khi nhìn cái đẹp, nghe âm hay, ngửi mùi thơm, nếm vị ngon.


con người. họ rât đẹp. dù có như thế nào đi chăng nữa.


là tôi, với cái vấn đề ngu xuẩn của mình: chỉ có thể nhìn thấy cái đẹp trong khoảnh khắc.