Thứ Sáu, 30 tháng 12, 2011

beware of some oncoming rubbish.

wikipedia.com

Sao biển là một loài có đặc điểm ngoại hình được nôm na hóa trong tên gọi, tức là động vật giống hình sao và sống ở biển. Một kiến thức phổ thông là bọn sao biển thì rất khoái ăn san hô. Sao biển si mê san hô đến điên đảo lên đi được, đến độ các nhà tự nhiên học đã lên tiếng cảnh tỉnh về sự phàm ăn của sao biển gai cộng với tốc độ tái sinh sản nhanh kiệt xuất của dòng họ sinh vật này đang gây ra những mối nguy đáng báo động cho loài san hô ở vịnh biển Ấn Độ - Thái Bình Dương. Thực ra, nếu loài sao biển gai biết kiềm chế tính ham ăn tục uống hơn thì chúng vẫn có thể sống tốt; vì chúng còn có một nguồn dinh dưỡng bổ béo khác là các loài phù du sống trong nước. Trong cơ thể sao biển gai còn được phú cho một cơ chế máy lọc nước giữ cặn rồi tiêu hóa cặn rất ư tiện lợi. Nên chúng cơ bản thì sẽ vẫn tồn tại cho dù có san hô hay không; chúng chỉ đánh chén quá trớn vì khoái khẩu thế thôi.

Trong một thí nghiệm nọ, các nhà khoa học quyết định bắt một vài con sao biển gai ở một hệ sinh thái giàu có, đặt máy quay mini đánh dấu nghiên cứu cẩn thận rồi thả tất cả vào một vùng biển đã tuyệt diệt san hô. Rất nhiều con đã dễ dàng thích nghi với cơ chế ăn phù du; một số ít hơn gặp một chút khó khăn, thường làm mặt buồn nhưng nhìn chung cuối cùng thì chúng cũng vượt qua, giữ bộ mặt vô cảm mà tồn tại. Duy chỉ có một trường hợp đặc biệt được phát hiện có những biểu hiện kháng cự.


wikipedia.com
Đây là một con sao biển gai đực có chiều dài 184 mm. Nó có màu xám, lông tơ đen và mắt thì đỏ. File theo dõi cậu bé này ghi nhận một vài triệu chứng điên-cuồng-nặng-nề-vì-san-hô. Không phải là san hô nói chung, nó có từng thử qua nhiều loại, tuy nhiên lại đặc biệt hứng thú với một mẩu san hô lòe loẹt, nhỏ bé ở khu vực ô nhiễm nhất ở vùng biển cũ. Nó thường bơi lượn ở khu vực san hô này nhiều ngày liền, trườn qua lại trên mẩu san hô nhỏ. Phim tài liệu cho thấy nhiều cảnh con sao biển gai ngoe nguẩy ra chiều giận dữ với mẩu san hô, bỏ đi nhưng cuối cùng lại quay về trườn trượt. Người ta đặt tên con sao biển gai đặc biệt này là ST, đơn giản vì mẫu vật sao biển đặc biệt được quan sát trước nó đã được đặt tên là SS. Người đời giàu trí tưởng tượng thì một mực khẳng định ST là Si Tình, Say Tình, Suy Tình, Sóng Tình, Sùng Tình, Sượng Tình, Sặc Tình v.v ôi thôi đủ cả.

Nói về khoảng thời gian ST sống ở vùng biển buồn đau, tạm thời chia ra làm ba giai đoạn.

Giai đoạn đầu tiên, khi những con sao biển gai khác tìm cách vật lộn với cái thói cuồng ăn của mình, ST nằm bẹp dí ở dưới đáy, trông rất tuyệt vọng; khi đồng bọn lên chơi đùa bên bờ cát trắng thì ST thả lỏng cho trôi lềnh bềnh, một hành vi dễ gây cảm giác nó đã từ đâu đến không ai biết và đang đi đến đâu nó cũng không biết.

Giai đoạn thứ hai, ST bắt đầu chế độ ăn sinh vật phù du như những con sao biển khác. Triệu chứng ‘dẹp lép’ và ‘bồng bềnh’ vẫn liên tục được duy trì.

Giai đoạn ba xảy ra khi người ta ưu ái ngắt mẩu san hô cũ kia bỏ vào vùng nước khan hiếm thức ăn cho sao biển này. Một hiện tượng không lý giải được xảy ra là ST bắt đầu chế độ ... tuyệt thực. Nó trườn ra xa khỏi mẩu san hô và cũng không sử dụng cơ chế lọc nước để nuôi sống bản thân nữa. ST đã quyết định lên bờ nằm phơi nắng, và vẫn đang nằm bất động trên bờ biển.

Các nhà khoa học hiện vẫn còn đang tiếp tục quá trình nghiên cứu hiện tượng kỳ lạ trên.

Thứ Tư, 28 tháng 12, 2011

không đề số 2.

Trăm năm bóng đổ hình nhàu khói 
Mây sầm ngân thanh khốc nguyệt ca 
Ai vuột đêm qua ngón tay khiu khẳng 
Cho mơ tàn 
       thương nhớ lảng bảng qua. 

Đá cạn tan dợn lòng xao xác 
Mưa thâu tình trải giữa thế gian 
Sài Gòn quay muộn mê quyện tỉnh 
Sương phủ phố, 
       phủ mặt người xốn xang. 

Vương trên tay mầu chuyện buồn dang dở 
Nghiêng cây xiên trời xước cung tơ 
Đáy mắt trong chìm vào ngõ nhỏ 
Giăng tĩnh lặng 
       bắt nỗi đau dại khờ.



Spider net by Hungmn
















Spider net, a photo by Hungmn on Flickr.

Thứ Ba, 20 tháng 12, 2011

get back on your feet.

Trẻ một tuổi đứng dậy được lần đầu tiên là sự kiện vô cùng trọng đại được ba mẹ, toàn thể gia đình, người thân và thậm chí là cả dòng họ hoan hỉ đón đợi và nhiệt tình cổ vũ.

Trẻ ba tuổi tự đứng dậy sau khi ngã đổ cây kem vanilla ra hè đường là kỳ tích; một dấu hiệu mang tính tiên đoán về đức tính độc lập và dũng cảm của đứa trẻ. Em nhỏ bị ngã có thể sẽ được mua cho một cây kem khác, ưu tiên loại kem vanilla nhân chocolate thể hiện sự tôn vinh khiêm tốn cho một chiến công vĩ đại.

Trẻ sáu tuổi chịu đánh vì viết tràn cả vào phần “Đừng viết vì đây là phách sẽ rọc đi mất”. Ngồi bôi đi phần cuối bài viết vào giờ thu bài và tự thề rằng sẽ không bao giờ cho phép người khác động chạm gì đến công việc của mình, quyết định của mình dù có bất kỳ chuyện gì xảy ra.

Trẻ mười tuổi hát sai nốt trước đám đông, không e sợ hay chùn bước chán nản mà tiếp tục tập hát cho đến khi được mời hát ở dàn nhạc trường học; là một thành tích bộc lộ sự mạnh mẽ, cứng cỏi, tính kiên nhẫn của một đứa trẻ nhiều khả năng tương lai sẽ trở thành tấm gương mẫu mực trong xã hội.

Trẻ (tuy đã) mười sáu tuổi (nhưng) trong lớp học (lỡ) có những hành động ngô nghê, khiến giáo viên chủ nhiệm cho là vô lễ, quyết định “Tôi không ưa em!”. Không ưa là một thứ; ông ta “hành” đứa trẻ đủ thứ, kiếm cho ra chuyện để “đì” cho giải-trí. Đứa trẻ thì cũng bình thường. Chịu đựng một thời gian, vượt qua mặc cảm tự ti, nông nổi tự sát, ham vọng trả thù thì tiến lên. Khinh khỉnh thừa nhận những kiểu sự kiện như thế không phải chỉ có trong phim truyện. Vừa sống tiếp, vừa cười ngạo nghễ.

a google.com result for obedience. By the way, Westerners think that only dogs should obey.


___

Có những thế hệ đã chiến đấu vì những mục đích hết sức to tát: hòa bình, độc lập, tự do, quê hương, dân tộc. Có những người cống hiến cho sự nghiệp làm giàu mạnh đất nước, chống đói nghèo, đuổi ngu dốt. Nói một cách rất sách vở: bao nhiêu anh hùng đã ngã xuống để cho tôi được đứng đây vào giờ phút này; chân lý ấy không có gì để bàn cãi.

Nhưng, thiết nghĩ, không phải chiến-đấu là một cái gì đã chìm vào lãng quên. Không phải ta cần thiết phải tôn thờ những vinh quang ở quá khứ xa xăm. Chiến tranh vẫn diễn ra hàng ngày. Ở lứa tuổi nào, ta cũng vẫn còn có thể nhận lãnh thương tích đầy mình. Thế hệ nào cũng đang xoay trở ở trong một cuộc chiến riêng.

Tồn tại là đấu tranh. Sống là đấu tranh.

Như thế hệ của tôi, đó là cuộc chiến với những nỗi buồn. Dữ dội quay quắt quằn quại có, u uẩn sâu thẳm có, vô hình khuất tất có, không tên, bâng quơ, lảng bảng, ngơ ngác cũng có. Đọng trên môi có, sâu dưới đáy mắt có, trong lòng bàn tay có. Trên bầu trời, suốt ngày, xuyên đêm, ở những đám mây, giữa những tán cây, đâu đâu sao cũng quá dễ dàng để tìm thấy những nỗi buồn. Cách đối đầu với nó thì đa hình đa vẻ. Lẩn tránh trốn chạy có, huyễn hoặc đắm chìm vào những thú vui đời thường có, nhắm mắt hờ hửng dửng dưng bất cần có (tồn tại cả một chủ nghĩa tên là Mackeno), ôm cả vào lòng mà rầu rĩ đau khổ có, câm lặng chịu đựng có, ồn ã oán thán có. Nói có, viết có, vẽ có, khóc có, cười có, đi đứng có. Những nỗi buồn tràn lan đến nỗi làm gì cũng không thể thoát khỏi.

Cố gắng của thế hệ tôi bé nhỏ: chiến đấu cho chính bản thân mình. Một cuộc chiến dài bất nguồn bất tận, bởi con người cứ sống và cứ buồn đủ thứ chuyện. Bên phải, bên trái, trước mặt, phía sau. Trên núi dưới biển trên trời dưới đất. Sách nào cũng nói, truyện nào cũng viết: “Bây ơi sao buồn quá là buồn!”. 

another google.com result for sorrow
Tỷ như đưa cho Lọ Lem rổ đậu kêu nàng lựa ra hai loại trắng-đen; nhưng Lọ Lem cười mừng rỡ tót đi chơi luôn vì cả rổ đậu nào cũng là đậu đen.


Buồn cười không?

Ý tôi là, buồn không?

___

Thực ra lúc đầu tôi có ý định nói về chuyện đứng dậy lần nữa, đi tiếp lần nữa; nhân dịp vừa vượt qua thời kỳ bế tắc cùng cực đến nỗi phải tự đay nghiến day dứt đau đớn vật vã khốn đốn vì sự vô dụng bất lực tồi tệ của bản thân.

Tiệc thì phải tàn, mà thảm họa thì cũng đến hồi phải chấm dứt. Thời gian nó hoàn tất mọi thứ.

Những đứa trẻ càng lớn thì càng quên đi ý nghĩa của mỗi lần vận sức đứng lên, quên đi cái niềm hân hoan rực rỡ của giây phút ngắn ngủi giữa những nỗi buồn chảy trôi miên man.

Mục đích của bài viết là ăn mừng chiến thắng, nếu bạn vẫn chưa hiểu, nếu lúc nào đó đọc lại tôi không hiểu. Cheers.

Thứ Tư, 14 tháng 12, 2011

Traffic in Frenetic HCMC, Vietnam from Rob Whitworth on Vimeo



tự kỷ gửi thất bại.

Tối trời lành lạnh
Đọc Phan An
Con chữ anh nhảy múa
thác loạn thoát vọng thắt họng
kềnh cồng
lông bông
lao cả xuống lòng sông

Anh giống thằng Chí Phèo ở lại Vũ Đại
cứ chửi
chửi trời, chửi đất, chửi cục đá cục ph**, chửi hận, chửi thương, chửi người chửi chó,
chửi tất
có cái gì anh không cười cợt
có cái gì anh không phỉ nhổ
có cái gì anh không báng bổ
có cái gì anh tin?
Không có; chắc anh sẽ nói thế.
Lòng tin nhỏ như vụn bánh mì của anh tự quét chính nó đi mất rồi
chừa lại anh ngồi bó gối giữa nghĩa trang
trong cái áo mưa ố vàng
hát tính tang phận cầm ca lang thang.
Em tự hỏi, anh sống làm cái mống gì, anh nói đi?
Sống trọ chốn bể khổ *** ** khốn nạn bi phẫn này làm chi, anh nói đi?
Anh cần phải chết đi
sẽ sung sướng hơn nhiềunhắm mắt lại dễ biết bao nhiêu.
Trần gian này chất chứa nỗi đau như anh, chẳng có lợi lộc gì cho anh lẫn cho ai.
Anh chết đi, em van anh.

Sống như thằng bất đắc chí,
như anh,
em đang thử qua, em đang làm, em sắm vai
bớ trời phật, em cũng diễn đạt lắm, giống lắm
sống chi cho chật đất, em cũng chửi hoài
anh sống chi cho chật đất? em sống chi cho chật đất? mình sống chi cho chật đất?
nói đi anh, mau ói ra đi anh, hahaha…

Ngày xưa thằng thầy em ghét nhất cũng có nói vài câu chí tình chí lý
Bất đắc chí
thì mọi chuyện cũng sẽ ổn thôi
cơm sẽ tới, tiền sẽ đến, người sẽ bò về
mày đi đến chỗ tao đang ngồi đây rồi, đằng nào mọi chuyện cũng sẽ ổn thôi
đám ranh con bất đắc chí ạ!
Em khi ấy cười khinh bỉ
ô ông già hoang tưởng à
chống mắt mà xem tôi sẽ vĩ đại thế nào.

Thế nên
rất cần thiết phải xảy ra
là chuyện anh phải chết đi
em không muốn nhìn thấy bản thân mình trong anh nữa.
em không muốn biết số phận này nó sẽ diễn ra thế nào nữa
nhưng mà em đã đọc quyển sách của anh rồi
nhưng mà em cứ ích kỷ giữ nó khư khư
thế đó
cấm bỏ xuống đó
nên anh mắc cái cóc ghẻ gì cũng cấm viết nữa
ai cho anh quyền la lên đời em sẽ ra thế nào?
ai cho anh quyền phán em sẽ là con bất đắc chí như anh?

Anh đau lòng không? Anh thất bại không?
Em cũng vậy, anh ơi; em cũng vậy, anh ơi
Hậu huệ của anh ngồi trước máy tính gõ lọc cọc đây, hahaha.
Anh chết ** nó đi, hahaha…

Gió quật bên đồi
Canh văng vung vãi
Là em chửi. Là em đổ.

Em ở thế giới bên này
chẳng biết gì về thế giới bên kia
cũng chẳng biết về những thằng viễn vông đứng ở giữa.
Em ở thế giới bên này
‘vui vẻ sung sướng, đàn hát xôn xao, áo quần là lượt’
em ** có đi đâu
em ở thế giới bên này,
buồn nỗi buồn ‘như cánh phù du bay như dơi quạ trong ánh chiều chập choạng’.
buồn chán
chẳng có gì sâu đậm hằn học đến đáng mà oán thán
bị người như anh chửi
em ngậm mồm như ngậm sỏi ngậm tăm (ngậm sỏi ngậm tăm)
chẳng có cái thá thối tha gì mà pặc lại
không viết linh tinh thì em chỉ còn cách câm lặng
nên em viết linh tinh.
Cái thói đời em nó thế,
đến đọc sách bị dồn ép quá thì cũng phải tìm cách thoát ra
cứ liên tục muốn gào thét lên, chửi rủa lên, ném vào mặt đứa nào chịu ngồi nghe, thứ nỗi buồn bằng hạt bụi của mình
phun bụi. phun bụi. phun bụi. tung hoa. lên trời. rớt xuống đất. rồi lại phun bụi. phun bụi. phun bụi.
vì em thế, tính em nó cá nhân hời hợt thế, đời em nó *** ** thế.
mồm em nó không phun, nhưng mà tay em gõ bàn phím. nó giả dối thế?
haha.

Anh chết ở xa em ra một chút
chúng ta tuyệt đối không được ôm nhau mà chết như mấy cặp tình nhân đương đại
tục lắm
không phải kiểu tục của anh
không phải kiểu tục của em
chúng ta cũng chả phải tình nhân
chả chết tục thế làm ** gì;
chết mỗi người một chỗ
tự nhiên lăn đùng ra đất
miệng sùi bọt mép
răng đánh lập cập
như Lão Hạc hết gạo hết tiền ấy
thủ tiêu bả chó để không ai tìm ra nguyên nhân
như kiểu bị trừng phạt vậy
như kiểu đau giùm chết giùm cả thế gian
phải thế nó mới đúng bài hoành tráng.


Nếu so nỗi khổ đau ra thì em chưa tới một cái móng chân đã cắt ra khỏi ngón rồi xẻ ra làm tám mảnh
của anh
em chưa thấy điếm ở công viên Hoàng Văn Thụ lồi mắt với lão già ham vui
em chưa thấy số lượng ăn mày khổng lồ trong thành phố
em chưa thấy tiếng lốc cốc đấm bốp của mấy tay Đĩ Đực
em chưa thấy mấy vụ giết người chặt thân thành từng mảnh đều đặn vứt núi thả sông
em toàn nghe ngóng, rồi quên sạch
biết xã hội này hổ lốn hỗn loạn nát tan huơ hoác ngơ ngác
nhưng mà em không đau buồn
nhưng mà em không quan tâm
như anh
nhưng mà em không cộng đồng
như anh
lý tưởng của em không đẹp như anh
nên em có chết cũng phải chết xa anh một chút
tại em không có đáng chết gần.

Nói cho oai thế thôi chứ em cũng hèn
hèn hơn người nhiều
anh chửi ra sách để người ta đọc thấy anh chửi
biết anh còn thương hận trên đời
còn em chửi ra blog *** để ai đọc
thích chửi, tại biết chả có làng Vũ Đại nào biết về mình
nên cũng vác mặt mốc ghẻ chốc ra mà sống tiếp
vênh vênh váo váo nghênh ngáo ộp đi trên đời, trên đường, mặt dộng vào tường thì cũng cứ lì mà đi
anh chỉ sợ chết, có đáng gì, thì bị gọi là đớn hèn
em sợ sống, thì phải gọi là siêu đớn hèn
nhưng mà em sống.
giữa tù túng cùng đày cay độc cằn cộc
hèn hạ quá
nhưng mà vẫn phải sống,
vì chưa đi đâu được,
chưa chết được.

Thứ Ba, 13 tháng 12, 2011

một chút.

Quẩn quanh
Mùa hoài không cũ
Tối trời lành lạnh
Sài Gòn yên ngủ.

Thứ Bảy, 10 tháng 12, 2011

Thứ Sáu, 9 tháng 12, 2011

endless depressing days.

Tôi nghĩ mình có thể khóc ngay lập tức nếu phải nói về những ngày tháng này.

Chưa bao giờ tôi cảm thấy mình mệt mỏi đến thế. Tôi không mong đợi đến sinh nhật, cũng không mong đợi mùa lễ hội năm nay. Giống như là không chờ trông gì vào sự sống của mình nữa vậy.

Ở nơi tôi vừa đến, người ta tặng nhau những nụ cười lạnh như gáo nước. Ngày qua ngày tôi học cách khép mắt trước những gì trần trụi diễn ra, nhún vai phủi chúng đi. Guồng máy vẫn cứ quay, nước vẫn cứ chảy. Còn tôi không nhìn thấy ai trên đường. Còn tôi thờ ơ trước những cái đẹp bình dị trong đời mà một thời tôi từng rất mực trân trọng.

Dần có nhiều hơn những khoảng thời gian trong ngày mà tôi không nhớ được. Cứ như tôi đã không nhìn, không nghe, không nói, không nhận thức được gì, không hiểu gì, cũng không muốn làm gì. Chỉ có thể nắm chặt tay và chậm rãi thở bằng tất cả sức lực còn lại. Thế giới tồn tại bên ngoài cánh cửa sập đã đóng. Cuộc sống được chụp lại bằng một cái máy ảnh hỏng. Ký ức gần đây đã chết sạch hoặc bị tiêu hủy theo một cách nào đó; bị xóa khỏi cõi đời này. Ngập tràn bóng tối.

Rốt cuộc tôi nghĩ đạt được mục tiêu đề ra chưa bao giờ đồng nghĩa với hạnh phúc. Nó chỉ là cơ hội để xác định lại liệu con đường mình chọn có phù hợp chưa. Thật may mắn nếu câu trả lời là phải. Thật bất hạnh nếu không; khi ấy, con người dễ dàng đi đến cùng quẫn mà đánh mất niềm tin vào cuộc sống, thậm chí đánh mất chính mình. Đương nhiên rồi, tốn quá nhiều thời gian để theo đuổi chỉ để nhìn thành quả của mình tan thành tro bụi, có ai không khỏi đau lòng? Sự vô nghĩa được tái hiện không chỉ trong những cái thường ngày, mà trải ra theo một cách dữ dội, mạnh bạo hơn. Chỉ có thể yên lặng mà chờ nhìn, như cảm giác chờ nhìn một cuộc hẹn đánh nổ sập tòa cao ốc cũ. 

Tự nhủ với mình, cái quan trọng là khi đi đủ xa, có thể quay lưng lại và nói rằng tôi đã có cơ hội này; tôi đã thử; tôi đã đi tiếp. Thành công hay thất bại không quan trọng bằng sự kiện tôi đã làm nó. Nếu không làm được, tôi sẽ tiếp tục thử nghiệm với rất nhiều việc khác nữa, đến khi tìm thấy điều mà mình có thể làm tốt, tìm thấy niềm vui trong cố gắng, ý nghĩa trong sự toàn thiện.

Chỉ có điều, bây giờ, tôi không hề thấy những điều đẹp đẽ ấy, không mảy may bắt được gì trong tay, dù chỉ là vệt bóng thung dung trên đường, hay chiếc đuôi của chú chó con trong câu chuyện ngụ ngôn. Tôi không cảm thấy vui trong nghề nghiệp mình chọn. Không có cái khoái lạc mà tôi từng mơ tưởng mỗi khi hoàn thành một tác phẩm. Cảm xúc quá bất toàn và ngắn ngủi. Suy nghĩ quá nhát gừng và phiến diện. Đam mê cạn kiệt. Tôi không yêu, không ghét, chỉ thấy một nỗi khinh bỉ lớn lao với chính bản thân mình vì nỗi quá đỗi bất tài và tồi tệ. Tôi chết mòn đi, và gắng gượng sống để tiếp tục chết mòn đi. Thực sự cảm thấy như thế, đây là lần đầu tiên.

Những ngày xưa khi chỉ có mình tôi và niềm hân hoan với những vẻ đẹp nao lòng giờ đã quá đỗi xa vời.

Tôi nghĩ nhiều đến việc bỏ cuộc. Còn quá sớm để đưa ra bất cứ kết luận nào. Nhưng mà tôi đã nghĩ đến việc bỏ cuộc hàng trăm lần. Tại sao phải cố gắng làm cái mình không còn yêu thích? Tại sao phải gồng mình là mà chịu đựng  đau khổ? Tại sao phải cố tạo dựng vẻ nhiệt thành giả dối khi nỗi ngao ngán thì ùa về như nước lũ?

Tiếp tục, tôi có hàng ngàn lý do để tranh biện. Niềm vui của ba mẹ. Lòng tự tôn của bản thân. Cái tôi còn dở dang xây dựng và những hoài bão như đom đóm bay trong cơn bão tuyết.

Còn dừng lại, chỉ có một lý do. Từ bỏ vì chính bản thân mình. Mệt mỏi, đau khổ quá rồi;  chống chọi quá nhiều rồi. "Đời không như là mơ", và tôi thì cứ cười vào mũi sự chịu đựng của mình. Thật phi lý quá. Nên phải tự cười vào mũi chính mình,
vào những cảm giác lõng bõng như bát cháo nhão. Cười như một biểu hiện lệch lạc trong tư tưởng. Càng muốn cười nhiều thì lại càng muốn từ bỏ.

Nếu quả chuyện xấu nhất phải xảy ra - bỏ cuộc, bỏ học, bỏ đi - sau đó tôi quả không biết làm gì. Tôi chưa hề thử tự hình dung cuộc đời mình diễn ra theo một cách khác. Không có đường khác để đi. Không có nơi khác để đến. Thực sự hiện giờ không có quá nhiều sự lựa chọn. 

Nhưng mà, sẽ lần nữa tạo ra chúng. Tôi sẽ thử đến tất cả những khả năng có thể xảy ra trong cuộc đời bé nhỏ của mình. 

Khi còn trẻ, người ta chẳng vùi mình xuống đâu cả.



Thứ Bảy, 3 tháng 12, 2011

song without a name


Words and Music: Sakurai Kazutoshi

if its just a little bit spoiled, I'm gonna eat it without leaving anything left over.
Oh darling, who are you ?
holding tight to reality.
if you're doubting me, I'll cut my throat for you.
Oh darling, I am a simpleton.
I'll give you something precious.

Standing amongst the annoyed denizens of the city
We don't seem to have our true feelings...

in such an incongruous lifetime
don't you sometimes get emotionally distraught ?
But darling, we'll worry together
I'll devote my life to you.
Blaming somebody else for being too weak
to live with my heart as it is
if you're struggling
in the cage of the self, built up before you knew it,
then so am I.

no matter how close a kindred mind, a lonely night is coming.
oh darling, surely this ill feeling won't disappear.

I've come to make various things my stepping stones but
I get the feeling at last I've found something I'm not supposed to lose.

as your mannerisms get more humourous,
they make my feelings gentler
Oh darlin' let me hear the story of dreams everytime we meet.

Surely love is not something which I give or take,
when I look around, its just there.
i sing as the city wind blows on me,
i should throw away that strange pride.
and begin from there.

despair, disappointment (DOWN)
what did you bury ?
love, freedom, hope, dreams, (courage)
Look down, you can surely find them at your feet.

falling into a love which takes its own course, even if sometimes someone gets hurt,
its not a wound to their heart everytime, if you sympathize with somebody, it comes back
to haunt you and its your own heart which is stabbed.

but...
Because I wish to live with my heart as it is,
again I'm going to hurt someone.
if you're struggling
in the cage of the self, built up before you knew it,
everyone has the same problem, and so do I.

something without a shape called "love"
its always hard to relate it to someone,
that's why darlin' this song without a name
is forever dedicated to you.

Translated By: Brian Stewart &Takako Sakuma

perfect world.

perfect world by sillitilly
perfect world, a photo by sillitilly on Flickr.

Thứ Hai, 28 tháng 11, 2011

không đề.

Xem lại một vài cái clip cũ.

Thì ra hắn đã đi xa đến vậy rồi.

Còn mình thì đã đứng lại rất lâu, đã bỏ lỡ rất nhiều, đã sống rất hoài phí.

_____

Không phải thế đâu. Hahaha.

Xin lỗi. Tạm biệt. Tôi phải đi tiếp đây.

Đi đến chừng nào có thể gặp lại.

Tôi phải đi đây.

_____

Tôi tỉnh dậy vào ngày 28.11.2011. Chỉ còn một năm nữa.

Chủ Nhật, 27 tháng 11, 2011

tôi thích Lưu Mêlan lắm.

 Những giấc mơ [1]

những điều tệ hại nhất không đến với tôi ngày mai hay hôm qua.
chúng đến chầm chậm nhẹ nhàng chẳng để lại
dấu vết hay ngôn ngữ nào
không một chút hình dung hay sự tưởng tượng
chúng đến lúc
hai giờ   ba giờ    bốn giờ   năm giờ   sáu giờ
bảy giờ   chín giờ   bất kì khi nào tôi ngủ
khi những hơi thở chìm vào giấc mơ không cử động và đôi mắt
như một đáy sâu chôn kín mọi con người
cảnh vật chìm khuất trong sương
mọi thứ nhẹ nhàng theo thời gian chìm sâu xuống mặt nước
và sau lúc ấy tôi sẽ dậy
không mang một chút kí ức nào
và chẳng nhớ bất kì điều gì xảy ra
mọi thứ chết khi một ánh sáng khác chạm dần xuống mặt đất.
đối với giấc mơ
có lẽ tôi đã chết.

Những giấc mơ [2]


ở đó
chẳng còn một ngôn ngữ nào
một cái cây đứng giữa mênh mông
ở đó
chẳng có tiếng nói
vọng lại là âm vang của gió
lồng lộn trong cái chuồng khủng khiếp của nó
ở đó
chỉ còn một con người đi   hay một sự vật tồn tại
khỏi thời gian   tìm kiếm cái sự sống
phải ngàn năm mới tới của mình
ở đó giấc mơ chỉ là giấc mơ
và nó trở về nấm mồ chôn của mình
khi tôi tỉnh giấc.

Tổ quốc [1]


chẳng có nhiều thứ để chia tay
trong căn phòng này
những điều muốn nói đã ghi lại
những giấc mơ cũng bỏ đi
không có nhiều người để quay lại
nhìn lúc cuối    nấm mộ như một bầu trời
đã mất hết màu xanh
tôi chào mừng những kẻ sẽ giết tôi
trong thế giới này máu như một vật
cần tuyên bố sở hữu
giờ thì tôi có thể nằm chung trong ngôi mộ với hàng ngàn người khác
tôi sẽ gặp lại bố và ông bà tôi
mẹ và vài người khác
tất cả rồi sẽ trở lại thời kì đầu nhưng họ sẽ chẳng bao giờ nhìn thấy tôi.

Tổ quốc [2]

những khi đớn đau tôi thường nghĩ
nơi này là nơi mình sinh ra và những gì tôi có là một thể thân đầy đủ của con người gắn trong một bối cảnh mà nó phải nhảy múa
tôi từ chối vai diễn của mình và vác những thứ văn hoá khác như một nô lệ chạy trốn
khỏi sự truy lùng của lịch sử.
đôi khi tôi biết lá cờ nghĩa là sự tự hào sau cái chết hàng triệu người khác làm nên tiếng tăm cho đất nước tôi cả những đứa trẻ cũng chứa trong đáy mắt nó nước mắt của xúc động
dưới một mái đầu được trang bị kĩ lòng biết ơn
giờ thì tôi nhận ra tôi là con người chết trong một đất nước luôn đau đẻ sau quá nhiều lần  bị cưỡng hiếp
những vết thương lở loét thời hậu sản với thân phận một người đàn bà thứ hai thứ tư hay đơn giản chỉ làm nô lệ
cho những giống người được gánh trên mình nó
tôi chỉ là một tiếng thét câm lặng trong căn phòng đầy bóng tối này
tất cả mọi người chỉ là một đứa con đầy sợ hãi
nép bên cánh cửa của một sự phản bội đang diễn ra
và bất cứ điều gì cũng làm nó bị tổn thương
những đứa con đã lớn như vậy và rồi
từ trong mắt nó
mọi việc thuộc về bên ngoài
những gì còn lại chỉ là vài thứ đồ chơi và một nhà tù kiểu mới
rộng hơn với những giấc mơ sẽ chẳng được thực hiện bao giờ.

Thơ [1]

không có cách nào diễn tả
tôi của ngày hôm qua và hôm nay không có cách nào
giục dậy những con người quá khứ
đã đi một mạch đến tương lai không ngoái đầu và dò xét.
họ có những tiếng nói thiêng thánh trong đầu những hồi ức phía trước
những cây cỏ và thế giới sẽ mọc
cuốn trôi họ khỏi hiện tại.
không có từ ngữ nào nói lại diễn biến của tôi lúc này.
khi viết
có nghĩa là bỏ mất nhiều điều
có nghĩa là quên đi
có nghĩa là chỉ nhớ tồn tại những điều khác
mà mình sẽ không có trong đó vì bị đóng đinh vào hiện tại và ngày mai là con mắt mù loà
lãng quên khi ta nhắm lại
tôi lúc này chỉ như một vùng cỏ bốc cháy mà mùa mưa
sẽ chẳng đến bao giờ.

Thơ [2]

có những lúc tôi biết mình còn có thể thở cho vài thứ khác
như những nhánh xương rồng
không da thịt không màu mè chỉ gai và một chút bọng nước của máu
sắp xếp trên những giá bếp và những vật chất khác trải tung đầy nhà
có những lúc tôi nhận ra sau sự bừa bộn là một cách ẩn đi những điều đã mất
một thứ lá cây còn xanh lục   tình yêu   những thứ tươi tắn   vài con mèo con
có những lúc tôi biết mình sinh ra không phải để tồn tại mà chịu đựng sự tồn tại của kẻ khác
có trong tôi là những bị xương rữa mòn
và sự sống không còn sinh ra từ một điều gì quá mới mẻ
tôi đã nhìn thấy mặt trăng trời và sao của mình
nhưng dưới chân
luôn là một đáy trống rỗng cô độc
một con người kêu sâu trong đó
và tôi chỉ tìm cách tránh những giận dữ mà nó trút lên mình.

Tôi

tôi nhớ tôi của ngày hôm qua
mà tôi đã cất kĩ
như chứa nắm tro trong mình
tôi cũng nhớ những gì của tôi ngày hôm kia, hôm sau nữa
với những kí ức nén thành một viên đạn
trong đời tôi
đôi khi những cuồng nộ bị lấy đi khi say
tôi khóc trong một thế giới chối từ bất cứ ai
đang tồn tại
đoá hoa cuộc đời tôi đã rữa và giờ chỉ còn chết chóc
trong mắt tôi và miệng tôi là xác tôi
tôi viết để tìm dấu vết mình
những khi lạc tôi biết mình vẫn còn có thể nghĩ ra một con đường
với những sợi dây máu mình để lại và càng đi có nghĩa là càng nối dài một điều gì từ quá khứ
tôi nhớ ngày hôm qua của mình ngày mai của tôi bắt đầu từ đó
khi cuộc đời đã chém đứt hẳn sự sống của tôi và mọi giây phút nói lên những điều tôi chưa thấy hết
những vết thương sẽ không khép lại bao giờ
chữ viết của tôi
suy cho cùng
cũng chỉ là một sự biện minh cho một người chết còn muốn sống.

Thứ Sáu, 25 tháng 11, 2011

quà sinh nhật và câu chuyện con bướm.



Ngày 24. Còn 1 ngày nửa tiếng nữa là đến sinh nhật nhỏ. Mình phải làm sao đây nhỉ ? Dạo này thấy nhỏ xa cách làm sao ấy...

Ừ thì, quả ai cũng phải tiến lên, ai cũng phải bước vào cuộc sống mới, à không, không phải là nhúng một ngón chân cái bé tẹo vào thôi đâu, mà phải nói là, chìm trong đó, tan vào đó, lột-xác-gần-như-hoàn-toàn để làm được điều đó. Bởi vì niềm tin của xã hội này là chủ nghĩa duy vật: con người thì không được chần chừ, con người thì phải đón nhận thay đổi. (ơ, hình như não mình bị càn quét cũng kha khá!) Còn có đánh mất mình trong quá trình ấy không thì cũng không sao, không phải chuyện lớn nên không mấy ai quan tâm.

Ý mình có thể nói nôm na thế này. Một con sâu non thường có những suy nghĩ tự ti đau buồn (ừ thì, nếu các câu chuyện ngụ ngon hay nói thế về các chú vịt con xấu xí, thì cũng có thể áp dụng với sâu non.) Sau đó, đến một thời điểm tiền định, mà quan điểm duy vật biện chứng sẽ gọi là thời điểm hội tụ các yếu tố khách quan để khả dĩ thực hiện bước nhảy trong phát triển, sâu ta sẽ tìm một cái cành cây chắc chắn, xây một cái kén và biến thành nhộng. Nhìn bề ngoài có vẻ như nhộng không hoạt động, nhưng thực chất ở pha nhộng có sự biến đổi sâu sắc cả bên ngoài lẫn bên trong cơ thể để chuẩn bị cho quá trình lột xác trở thành bướm. Giả sử mọi chuyện suôn sẻ và sâu ta cuối cùng cũng hóa thân thành nàng bướm tuyệt đẹp. Vậy thì câu hỏi đặt ra là rốt cuộc thì con bướm đó sẽ làm gì và có đường lối tư duy như thế nào. Đương nhiên là nó không thể tiếp tục dòng suy tưởng nhiều phiền muộn, vốn là cái triết lý thường trực trước đây, nữa; bởi vì bướm thì đẹp, mà đẹp thì thường không đi chung với dở hơi, hoặc là người đời hay cho rằng thế. Đã đẹp thì nhất định không dở hơi, mà cứ dở hơi thì tuyệt đối ứ có được gọi là đẹp. Chà chà.. Thế rốt cuộc bướm ta sẽ nghĩ gì đây?...

Tưởng cảnh một: Bướm ta sẽ bay quanh các mặt hồ, bởi vì nước sẽ phản chiếu nhan sắc tuyệt vời của nàng. Bướm ta sẽ lượn vòng các nụ hoa, bởi vì chỉ đôi kẻ đẹp thần sầu với tầm cỡ tương đương nhau mới đáng ở bên nhau. Vạn vật vốn dĩ luôn tương tác: màu sắc, lực, trường lực, tư tưởng, cái xấu, cái tốt, cái sai, cái đúng, cái xấu, cái đẹp. Ở gần những sự sống xinh đẹp bướm mới có thể cảm nhận rõ nét nhất giá trị của bản thân. Và với cách sống đó, bướm tiến đến một cuộc đời phù phiếm mãi mãi hạnh phúc.

Tưởng cảnh hai: Bướm ta không vội vàng chi cả, mà cứ nhởn nhơ, nhởn nhơ. Ngày qua ngày, nỗi trống rỗng vô nghĩa cứ thấm đượm vào toàn thân bướm, từ râu tới mắt, tới cánh, tới đuôi. Đến một ngày bướm nhận ra phận bướm lang thang, đậu rồi lại bay, trước giờ vốn dĩ đơn độc, không gia đình, không có ai khác ngoài chính bản thân mình. Trên đời này chẳng có gì còn ý nghĩa lắm nữa, hoặc nói cách khác, là vạn vật đều mang một ý nghĩa ở trong tâm, mang Phật ở trong chính chúng; vì thế tất thảy đều quan trọng theo những cách khác nhau. May mà khi ngộ ra những điều này, bướm đang đậu trên một cành cây đẹp, chếch theo hướng đông – tây, tầm nhìn xa trên 10 kilomet. Thế nên, có thể đậu ở đó luôn để vừa thiền vừa nhìn mặt trời mọc – lặn, nhìn trăng lên – xuống, nhìn bốn mùa đến – đi. Cuộc đời này có thể yên bình đến thế - bướm nghĩ. Và với cách sống đó, bướm tiến đến một cuộc đời vô ngã vô thường vĩnh viễn viên mãn “cực lạc”.

Tưởng cảnh ba: Bướm ta sau khi đi chu du thế gian, đến gặp tất cả những họ hàng sâu, bướm gần xa thì phát hiện ra mình đã là hình thái tiến hóa cao nhất. Sâu non, đến nhộng, đến bướm, rồi chẳng đến đâu nữa. Không còn hình thái tiến hóa kế tiếp, không còn cái gì cao hơn để phấn đấu, để chiến đấu. Chắc chắn sẽ không có sự tồn tại nào cao cả hơn, quý giá hơn. Chìm ngập trong một chốn hỗn loạn những xúc cảm: tự cao tự đại tự mãn, phẫn nộ uất ức cùng cực, tổn thương nặng nề mạnh mẽ, mất mát dữ dội quá đỗi, hoài thương quá khứ diết da, v.v… Đêm ngày bướm cười hềnh hệch như điên để châm biếm cuộc đời chán chường của mình, châm biếm chính nỗi khinh bỉ cuộc đời chán chường của mình, châm biếm chính sự châm biếm của mình. Bướm thấy cuộc đời này sao giống trò bỡn cợt đến thế. Và với cách sống đó, bướm tiến đến một cuộc đời say sưa vô độ, say cười, say điên cuồng, say đến nỗi đâm đầu vào thân cây mà chết. Thế là, bướm yên nghỉ trong cõi thiên thu bồng bềnh mây trắng trời xanh.

Câu chuyện tới đây là hết. Không có cái kết nào, chỉ là những tưởng cảnh chẳng đâu vào đâu. Ai biết đâu ai là bướm, bướm là ai? Ai biết kết nào của ai? Ai biết người là sao? Ai ai cũng nên biết chính mình là sao trước. Còn nếu không biết nữa thì ôi … thôi cũng chẳng sao. Cứ nghênh ngang đi, nghênh ngang hát, câu chuyện con bướm thi cứ được kể có đến thế thôi. Tưng tứng từng tưng..

À, nhưng lúc đầu mình đang nghĩ về cái gì ấy nhỉ? À, nhỏ bạn thân nhất hồi còn học sinh và xa cách nhất hồi trở thành sinh viên. Phải mua tặng nhỏ món quà nào đây ta? Ôi, đau đầu, đau đầu..


Thứ Sáu, 18 tháng 11, 2011

sóng - nước.


Cuộc sống bây giờ không còn quá khó khăn nữa. Ngày nắng vẫn lên cao, bầu trời vẫn hiền và bàn tay vẫn bé nhỏ. Ở xứ sở nào con người ta cũng đi qua nhau hờ hững. Mình cứ chầm chậm để dòng nước cuốn trôi đi. 

Không phải là đã quen rồi đâu. Keren Ann hát, « Vũ điệu thùy triều trồi sụt dọc theo vịnh biển.. Người đến rồi đi rồi tan biến.. »; tất thảy đều sẽ xảy ra. Nền lúc nào trong lòng cũng trữ sẵn một lượng nỗi buồn thương những cuộc chia ly. Nỗi buồn vì những điều hiển nhiên kiểu như thế, cứ nhẩn nha dài lâu.

Mà liệu rằng, con người ta có thể buồn bã đến mức nào ?

___

Có một quyển sách nói kiểu người như mình thuộc dạng có đời sống tình cảm không mấy khỏe mạnh. Quá nhạy cảm với nỗi buồn. Là kẻ tuyệt vọng tự chọn cách ở lại trong tấm mạng nhện chằng chịt những nỗi khốn khổ. Như kiểu tự đào một cái hầm sâu bé xinh, tự nhảy xuống, tự mắc bẫy. 

Cười thôi, vì mình cũng đâu biết phải làm gì.

___


Về lại Năng Khiếu xem văn nghệ. Những bài hát cũ. Những bài hát mới. Những khuôn mặt trong sạch. Không khí ấm áp như gia đình. Những nụ cười thoảng vương trên môi ai. Những ngón tay siết chặt. Những giọng hát lệch tông rờ rỡ âm vọng của yêu thương. Vui đến muốn khóc. Buồn đến muốn khóc. 

Quãng đời học sinh đẹp như bầu trời ẩm hửng sau cơn mưa. Quãng đời đã mãi bay về nơi cuối trời, giờ chỉ còn ở lại bên mình bằng nhiều hình ảnh vụn vỡ. Nhặt xếp tất cả ức mảnh lấp lánh trong một chiếc hộp nhỏ, tết bằng chuỗi những câu chuyện buồn

Tuổi trẻ của mình đã bước đi tiếp. Những tuổi trẻ xung quanh cũng vậy. Chúng tôi còn cầm trong tay sứ mệnh diệu kỳ của thế hệ mình. 

Nhưng cũng không hết đôi ba kẻ vẫn còn bận lòng bởi một nỗi nhớ miên man diết da. Vì cái nỗi nhớ không tên ấy, chúng tôi cùng về đây, chỉ để nhìn lại những khuôn mặt sương gió. Chưa một lần nói chuyện dù ôm giữ ký ức của nhau. 

Còn gặp được những kẻ từng sống với mình là còn thấy như quá khứ ấy có thật, có thể trở lại ngay đây, được tái hiện trong hình dáng một con người, giữa thứ ánh sáng ảo ánh mờ nhạt, ngồi lại bên nhau, hiền từ nghe hết phiền muộn của nhau. Như tri kỷ tri âm.

Ừ thì, là như vậy. Đến một lúc nào đó, khi những con người bạn từng quen biết dần không còn nữa, mới cảm thấy quá khứ từ tốn tan đi. Nhưng sẽ còn lâu lắm. Có lẽ mình và thời khắc đó còn cách xa cả một quãng đời. 

Bây giờ, mình còn sống. Đang sống. Dù cuộc đời này có phù phiếm thêm bao nhiêu lần đi chăng nữa thì vẫn đáng sống. Niềm tin ấy mạnh mẽ lên từng phút, từng phút một. Và có trầy trụa, đau buồn đến mức nào thì vẫn có những nơi lưu giữ cảm khái về chốn quay về của mình. Để mạnh mẽ lên mà sống tiếp. 

Thèm sống tiếp .. như thèm yêu thương...



(Đây là bài hát lớp D-0811 đã cùng hát vào Lễ ra trường. Chúng tôi đã cùng ôm thầy Đường.
Tất cả mọi người đã cùng khóc trong mưa. Cùng ở bên nhau dưới những chiếc dù.
(: )

những câu chuyện trong ngày.

1. Trưa phố mưa rả rích. 



2. Văn hóa Người - Văn hóa mình ..


3. Chơ vơ.



4. Vườn trẻ cừu sứ. 


Thứ Hai, 14 tháng 11, 2011

John Stuart Mill:




"Man is a being capable of pursuing spiritual perfection as an end."





Thứ Năm, 10 tháng 11, 2011

tồn tại tròn trịa..


Những nốt nhạc vẫn sóng sánh như nước. 

Tôi vẫn trông chờ, và dõi theo sự trông chờ của mình. 

Tôi vẫn thương yêu, và lạnh lùng nhìn những vết thương mới xuất hiện mỗi ngày. 

Buồn phận đơn độc, nhưng vẫn không làm gì để thay đổi. Vốn dĩ tôi cũng không có một hình mẫu cuộc sống nào khác. 

Có một người lắng nghe, hoặc nhiều người. Có những câu chuyện để được nghe kể, để kể. Có thể ngồi ngắm cá, tập đàn. Có thể vẽ, viết, nghe nhạc, đọc sách hoặc nằm mơ. Có một đám đông để giấu mình. Có sự yên lặng để cảm thấy tĩnh tại bình yên. Có cố gắng. Có bản thân đơn nhất. 

Có sự cứu rỗi cho một cuộc sống nhiều tội lỗi và vô vi. 

Như thế là có quá nhiều thứ rồi. 

Chỉ có hy vọng vào một sự tồn tại tốt đẹp hơn, tôi đã từng tìm thấy, tức là cũng đánh mất rồi, mà thôi. 


Little Red explores the train station
MamaOwlPhoto - flickr.com

dửng dưng.


Sư tử hùng mạnh, đẹp như mặt trời. Trên đời này có quá nhiều sự sống đẹp như mặt trời. 

Mặt trời rờ rỡ, tôi chẳng có gì để chờ đợi. Tôi hài lòng với vị trí của mình.

Âm u như đêm tối, như tôi, như những ‘chúng tôi’ ngày xưa, cuộc sống ấy chỉ còn ở bên cạnh tôi bằng những kỷ ức. Nên kẻ như tôi, đâu có khi nào ngừng hoài niệm ? 

Thứ Ba, 1 tháng 11, 2011

hẹn gặp lại, tháng mười..



Tôi cố gắng hơn. Chăm chỉ hơn. Chuyên tâm hơn. Tôi vẽ nhiều hơn, càng lúc càng vẽ giấy lớn hơn, học cách trượt thước trong lớp đồ án, học cách đi màu trong lớp hội họa, học cách sketch cho bài kiến trúc nhập môn, hoàn thành seminar cho nhóm trong lớp triết. Tôi cũng mua bút dạ, sổ tay, cũng đi uống nước lề đường như những người xung quanh. Người ta nói tôi là sinh viên kiến trúc. Ừ nhỉ, tôi cứ quên mất chuyện đó đấy. Tôi cứ thấy không giống lắm. 

Tôi chỉ mỗi ngày đều cố làm nhiều thứ để quên đi nỗi tuyệt vọng của mình. 

Có gì để tuyệt vọng, tôi hoàn toàn không biết. 

Nó là một cảm giác không rũ bỏ được, không trốn chạy được, không kiềm chế được. Hét lên để được nghe thấy cũng không xong. Nhìn lên trời thì nỗi buồn có trôi đi như mây trắng trôi về chân trời? Cầm tay một người bạn thì bạn có cảm thấy nỗi sợ run rẩy trong lòng bàn tay tôi? 

Tôi không có tiếng nói của mình. Những quyết định của tôi trước giờ đều là cố gắng cho chuyến đi tìm tiếng nói miệt mài, dông dài không kết thúc này. 

“Đây là cách để thể hiện bản thân tôi. Đây là tiếng nói của tôi.” Tôi mãi mãi muốn mình có thể nói một câu như thế đấy. 

Còn có nhiều chuyến đi phải đi. 


Odyssey cũng từng có nhiều chuyến đi. Anh ta lao mình vào những cuộc phiêu lưu bằng sức lực của một nỗi hoài hương da diết. Tìm cội nguồn. Cũng là tìm nhân dạng của chính mình. Bằng một nỗi khát khao không cạn kiệt, con người theo đuổi hành trình rong ruổi đuổi theo tự do. 

Nghiệt ngã thay, hạnh phúc chỉ nằm trên con đường. Vùng đất bị mất được tìm thấy, là sự phục hồi, nhưng cũng là một dạng giam cầm.



Tôi có thể đang đứng ở đây, điều đó không biến “đây” thành vùng đất bị mất. 

Khi đi đến những nơi khác, tôi để lại nhiều hơn những vùng đất bị mất phía sau. 

Những vùng đất bị mất không bao giờ có thể được tìm thấy, thì tôi mãi mãi đi tìm chúng. 

Thế đấy. 

Drifted (Explored)

giải tỏa nhu cầu nói nhảm.

Tôi có một thói xấu là đãng trí. Tôi quên đủ mọi thứ, sinh nhật nhỏ bạn, giờ chiếu phim, cuộc hẹn. Tôi để quên ống vẽ có mấy bài đồ án cần lưu giữ đâu mất, quên bút chì, thước kẻ, bảng vẽ, truyện tranh, để quên cả chìa khóa nhà. Bị mắng rất nhiều lần vẫn không có cách nào sửa được. Vì tật này mà thậm chí ngay cả khi đã chuẩn bị rất nhiều lần để lên nói trước đám đông, tôi vẫn không thuyết trình suôn sẻ. Bẽ bàng rất nhiều lần vẫn không có cách nào sửa được. 

Nhưng mà tật xấu này trong một số trường hợp đặc trưng nó cũng mang lại lợi ích. Mấy hôm trước, để quên chìa khóa, trời đã tối mà ba mẹ vẫn chưa đi làm về. Phố vẫn chưa lên đèn, tôi đứng nép vào trước cửa gia đình nhà hàng xóm quen. Gia đình tôi chuyển về đây từ khi tôi mới sinh ra; thì họ có lẽ đến sau vài năm. Cả nhà có ba thế hệ, một người bà, một người cha và một người cháu gái. Gần dây, người cha và người cháu cũng hay đi làm về muộn, chỉ có bà đã cao tuổi toan lo chuyện gia đình, chu toàn cơm nước. Bà ngày chỉ ở quanh nhà, nên nhận lời trông chừng nhà cửa giùm gia đình tôi nữa. Chỗ xóm tôi ở là vậy, đơn chiếc, nhưng chúng tôi có nhau. Hôm ấy, thấy tôi đứng mấp mé ở hàng hiên, dáo dác dòm qua ngó lại, bà bèn gọi vào chơi. Ánh đèn neon đã nhòa mờ soi ngôi nhà giữa bóng đêm đường sấp xuống chân trời. Tà dương lúc đó khiến cảm thấy rất bình yên.

Được một lúc, bà đem cho tôi một quả trứng bách thảo, rồi mời tôi ăn bưởi. Bưởi bà lột sẵn, những ngón tay nhăn nheo thoăn thoắt dùng dao khía từng múi, trông rất khéo. Những múi bưởi còn nguyên, được xếp thành hình cánh quạt trên dĩa nhỏ. Chúng chờ tôi, với khuôn mặt hoan hỉ, dần dà nhấm nháp.

Sáng hôm sau, có một người đến sửa đàn piano. Tôi không đoán được tuổi ông. Ông chỉ trông có vẻ đã già, rất già rồi. Râu tóc đã bạc. Trên chiếc sơ mi đã sờn có gắn một miếng hiệu để tang. Từ khi còn nhỏ xíu, tôi đã thấy ông đến bảo trì đàn. Quy trình cũng không có nhiều thay đổi. Đầu tiên ông tháo những tấm gỗ ngoài và tách rời từng phím đàn rồi bắt đầu lau chùi, lau cẩn thận cả các phần dây bên trong và gỗ bên ngoài. Chờ một lúc cho lớp gỗ khô hẳn, ông quyét lên những thanh gỗ ngang một lớp thuốc chống sâu rồi dùng bình xịt lên một loại hương liệu đặc biệt. Ông nhấn một nốt thì những cái nút màu đỏ lại nhảy vọt theo một cung tròn và ông dùng một cái cây dài để điều chỉnh dây âm từng nốt. Thỉnh thoảng ông dừng lại hút một điếu thuốc. Những khi ấy, đôi mắt của ông không thực sự nhìn vào cái gì, ánh mắt dừng lại ở một điểm vô định. Hết điếu thuốc, ông lại quay lại với chiếc đàn. Công việc cứ thế diễn ra trong ba tiếng đồng hồ. 

Người già họ luôn có động thái rất bình thản, chậm rãi. Trong tất cả mọi việc họ làm luôn đạt đến một độ hoàn hảo nhất định. Tiệm cận hoàn hảo. Rất gần, rất gần rồi. Như chặng đường đi sắp hoàn tất vậy. Không cần phải cố gắng chạm vào đích đến nữa, mà sẽ tự trôi đến đó. Họ và cuộc sống này là tri âm xưa cũ, đã hiểu nhau lắm rồi. Thế nên, không có gì phải hấp tấp, không thấy cần thiết phải vội vã. 

Những người già, họ đều đã chọn sống tiếp vào năm mười bảy tuổi, hai bảy tuổi, rồi ba bảy… và đều đặn lặp lại những quyết định giống nhau vào thời điểm cần thiết. Cần có sự kiên cường để chống chọi lại hỗn loạn và hư không. Để tồn tại. Và bây giờ khi sống trở thành điều đương nhiên, họ là những cây đại thụ cổ kính an nhiên nhìn cuộc sống này mỗi ngày lớn lên.


Autumnal mood

Chủ Nhật, 9 tháng 10, 2011

Phải tự thuật về những ngày trầm


trong bài thu hoạch, trong đêm tôi đã viết:

Cuộc đời là một chuyến đi dài, và sống là đều đặn mỗi ngày đều bước đi. Mỗi hành trình là một cuộc tìm kiếm khác nhau, bởi con người là những chủ thể đơn độc và tách biệt. Họ cứ đi miệt mài, đi để tìm thấy hạnh phúc, đi để biết mình là ai, đi để giữ chặt lấy sự thật trong hiện hữu của bản thân. Tôi cũng là một đứa trẻ bước đi trên con đường của mình. Nơi tôi dừng chân hiện tại là kết quả của một chuỗi những sự lựa chọn nối tiếp. Chúng đơn giản là diễn ra, dẫn tôi đến với ước muốn được trở thành một kiến trúc sư. Tôi không có một câu chuyện với nhiều chi tiết lấp lánh về nguồn gốc ước của mình. Đúng là tôi cũng có một hành trình, nhưng nó cũng bình thường như bao câu chuyện khác, bạn có thể lắng nghe trong một lúc nhưng lập tức sẽ quên ngay. Bạn vẫn còn đó ước mơ của chính bạn để lo nghĩ đến nữa chứ. Ước mơ cũng giống như những con đom đóm nhỏ bay nghênh ngang giữa cơn bão tuyết. Con người có lẽ thường không lưu tâm đến việc nó đến từ đâu; giữ cho nó sống tiếp, tỏa sáng tiếp mới là điều quan trọng hơn. Nghĩ ngợi rồi tôi chỉ muốn nói, tôi hay bạn, đều là những kẻ nuôi đom đóm giỏi, đã có thể giữ cho chúng đủ mnh mẽ để tiếp tục bay trên chặng đường phía trước.

Đã quyết định chọn kiến trúc, có lẽ ai cũng có suy nghĩ về nghề nghiệp. Có nhiều cách nói hay lý giải, nhiều định nghĩa, nhiều tính từ miêu tả và quá nhiều khía cạnh để trình bày một cách trọn vẹn. Nhưng nếu phải lựa chọn để diễn tả một cách ngắn gọn, tôi nghĩ có lẽ đặc trưng nổi bật của kiến trúc là sự thỏa hiệp, tha hip giữa nghệ thuật và khoa học, gia lý tưởng cá nhân và hiện thực xã hội. Nghệ thuật được tái hiện bởi khoa học. Lý tưởng tìm kiếm s chp nhn ca cộng đồng. Kiến trúc sư là nhng k chôn mình trong những ranh gii đó (tức là vùng biên thùy chiến trận liên miên), thông qua khoa học kỹ thuật để biến lý tưởng và nghệ thuật thành vt cht có tht, sng đng, kh dĩ, và trên hết, là phù hợp với nhu cầu của cuộc sống. Như vậy, có thể thấy thỏa hiệp không phải là một điểm tiêu cực, mà ngược lại còn là một tiền tố quyết định. Có thể sống tại ranh giới đó với rất nhiều áp lực, dung hòa nhiều thứ, giữa cho mình không trở nên điên loạn mà còn có thể liên tục sáng tạo, chỉ có những kiến trúc sư mới có thể làm được. Điều đó làm tôi nghĩ kiến trúc sư là một trong những minh chứng cụ thể nhất cho khả năng vô hạn của con người.”

Thật là ngắn nhỉ. Đúng là người ta cứ không thể ngừng hiểu lầm về tôi, bởi vì tôi đâu có cho họ cơ hội nào để hiểu đúng. 

Các bạn cùng lớp của tôi kể nhiều lắm. Họ kể về những ngày đi luyện vẽ gian khó, kể về những chướng ngại từ gia đình, hay là những mâu thuẫn trong chính bản thân. Có bạn kể cả chặng dường dài từ thuở ấu thơ đến hiện tại. Những câu chuyện nhiều màu sắc. Biến cố và sự kiên tâm, nỗi phân vân, nỗi sợ, nỗ lực, niềm vui. Họ còn lưu giữ quá nhiều những cái cụ thể, ký ức sống động như có thể chạm thấy. Ký ức của tôi chỉ là một màn sương mờ, đã ngơi nghỉ đâu đó trên đường.

Cô giáo dặn kể về vì sao em chọn nghề này, cô nhận lại một cách cửa đóng kín. Cô giáo dặn thuật lại suy nghĩ về nghề nghiệp, cô nhận lại đoạn văn ngắn không Google không Wiki. Từ ngữ tiết kiệm. Câu chữ kém mạch lạc, thiếu liên kết. Ý tưởng ít ỏi. Dễ làm người ta liên tưởng đến đứa trẻ suy nghĩ chưa tới, chưa sâu sắc, thấu đáo. (Đúng thế thật chứ nhỉ, và cũng không thể giả đò sâu sắc bằng việc tìm cách kéo dài nó ra lê thê được)

Cả buổi học tôi rất chăm chú nghe, che giấu sự sự trống rỗng lớn dần trong lòng.

Viết mà phải giữ trong lòng rằng có một đám đông sẽ đọc những điều đó khiến tôi đột nhiên bộc lộ rất kém. Lúc đầu tôi cũng không nghĩ bệnh tình của mình nghiêm trọng lắm. Nhưng mà, cuối cùng thì nó nghiêm trọng đến thế thật đấy. Thật là tệ ! 

Hoặc là do tôi viết kém thật. 

Bây giờ thì cùng với tập nói phải tập cả viết nữa.. 

đầu đông



Bây giờ là đầu tháng 10. Thời gian trôi nhanh quá, khiến tôi không kịp để ý đêm đã bắt đầu đến vội vàng hơn; người ta cứ mặc nhiên bỏ qua những dấu hiệu chuyển giao êm ả. Những dòng chảy vẫn cần mẫn tuôn, người vẫn đi, lá vẫn rơi, gió se và nắng ngày vẫn gay gắt. Nhưng mà, một mùa thu nữa đã chết đi rồi, còn tôi vẫn chưa cảm thấy sự tồn tại của mình mạnh mẽ lên.

Mỗi khi mùa đông đến, tôi thường ý thức mạch lạc hơn việc thời gian đang trôi đi. Từng phút từng giây đều tạo thứ cảm giác thật chông chênh, chúng sẽ lao khỏi đôi tay của ta, vụt bay đi mất. Muốn hét lên như thế với chính bản thân mình, chỉ đơn giản là để biết rằng, ừ, tôi đã có thể gọi tên cảm khái về thời gian của mình rồi đó. Nhưng mà, những lúc như thế tôi vẫn cứ lạc mất chính mình đâu đâu; đánh rơi chính mình ở nơi chốn bận rộn nào đó. Cuối cùng đôi tay trống rỗng, không biết cầm nắm vào đâu; những câu nói trống rỗng cũng không biết phải bay đến đâu, đành bốc hơi ở chót lưỡi.

Thời gian trôi đi tàn nhẫn, là kẻ ác, vạn vật đến một lúc cũng phải tan biến. Như ngọn cỏ nhỏ trên cánh đồng. Như nhánh dây leo mảnh mai trên song cửa. Như ta, như nhau. 


Thứ Tư, 5 tháng 10, 2011

quyết định tuyệt giao.


Hôm trước C nhắn tin hỏi Còn có thể cùng em mở một quán cà phê nữa không. 

Nói con sóc đã chết rồi.

Tôi không buồn trả lời nữa.

Tôi cũng không biết. Tôi đã nói mình không muốn dính dáng gì đến chị.

Ngón tay tôi cũng không muốn cử động. Tôi không biết nói gì, bởi vì tôi cảm thấy vào lúc này mình sẽ phải để mối quan hệ đó lại ở đây.

Thứ Bảy, 1 tháng 10, 2011

chờ đợi. chờ đợi. chờ đợi.

Thỉnh thoảng tôi vẫn mong chờ. Dạo gần đây, nỗi mong chờ của tôi xuất hiện với tần số cao hơn. Thường xuyên. 

Tôi mong chờ thường xuyên. 

Tôi chờ tin nhắn của Thiên Sứ. Chờ miệt mài như một con ngốc bi lụy vậy.

Trước khi đi ngủ kiểm tra tin nhắn. Thức dậy kiểm tra tin nhắn. Vừa ăn sáng vừa kiếm tra tin nhắn. Chăm sóc vườn xong kiểm tra tin nhắn. Ăn trưa xong kiểm tra tin nhắn. Đi dạo vào kiểm tra tin nhắn. 

Chuông điên thoại vừa reo là chụp lấy cái điện thoại.

Thực sự giống như kiểu con gái tuyệt vọng, phải bấu víu vào chút yêu thương nhỏ nhặt vậy. Tôi không thích nhìn mình đầu hàng dễ dàng như thế. Tôi không thích trông thấy mình đáng thương như thế.

Tình yêu với Thiên Sứ không sâu sắc đến mức cần thiết phải như vậy. Không phải là tình yêu của những kẻ trưởng thành đau buồn với nỗi ám ảnh mà chỉ là niềm vui thích những đứa trẻ ham muốn thơ ngây được ở bên cạnh nhau. Có thể cùng nhau chơi đùa, vui cười thoải mái. Không cần toan tính. Không cần lo phiền. Có thể quan tâm nhau thì rất tốt, nhưng tuyệt đối không cần níu giữ nhau. Ở lại tự nguyện, ra đi cũng tự nguyện. Chỉ có nhẹ nhàng như cây kẹo đánh bông tơ đổ xirô dâu lên trên mà tôi vẫn thường nhìn thấy ở cổng trường tiểu học ngày xưa. Tuyệt đối không phải là một tình yêu quá sâu đậm.

Bản thân tôi thích mình là một đứa con gái độc lập, không đến nỗi thiếu thốn, không cầu xin ai điều gì, không ràng buộc lệ thuộc vào bất cứ người nào trên đời này. Tôi thích mình đứng vững bằng chính khả năng của mình. Tôi thích tự do. Mặc kệ những hệ quả đi cùng với nó, tôi thích mình tự do.

Từ đó đến giờ đều là như vậy. Tôi luôn là như vậy. Có một số cái bất biến trong một người. Một hoặc nhiều luật lệ mang tính cá nhân đặc trưng. Mỗi hành động, mỗi lời nói đều bị chi phối và phản ánh lại những luật lệ đó. Con người chỉ đơn giản như vậy thôi.

Nên, dù cuộc đời tôi trống rỗng, trống rỗng. Lối sống của tôi chênh vênh. Tôi là một trong những kẻ có thể dễ dàng bị thương tổn bởi nỗi cô đơn nhất. Tôi là một trong những kẻ có nhiều khả năng tự sát nhất. Thì cuối cùng, tôi vẫn còn bản thân mình không ô uế. Không phải là trong sạch, chỉ là không ô uế. Không thấm đẫm bởi những màu sắc khác tôi, không lem luốc bởi những dấu vân tay không phải của tôi, không phạm đến quá sâu lãnh thổ của những con người không phải là tôi. Cái tôi của tôi trọn vẹn. Một sự đánh đổi công bằng. Vả lại, tôi cũng không biết sống theo cách nào khác. 

Nhưng nói nhiều quá, biện hộ nhều quá, bây giờ không phải tôi vẫn mong chờ Thiên Sứ đó sao?

Thứ Ba, 27 tháng 9, 2011

Bột tuyết -


Konayuki mau kisetsu wa itsumo sure chigai
Hitogomi ni magirete mo onaji sora miteru no ni
Kaze ni fukarete nita you ni kogoeru no ni

Boku wa kimi no subete nado shitte wa inai darou
Soredemo ichi oku nin kara kimi wo mitsuketa yo
Konkyo wa naikedo honki de omotterunda

Sasaina ii aimo nakute
Onaji jikan wo ikite nado ike nai
Sunao ni nare nai nara
Yorokobi mo kanashimi mo munashii dake

Konayuki nee kokoro made shiroku somerareta nara
Futari no kodoku wo wake au koto ga dekita no kai

Boku wa kimi no kokoro ni mimi wo oshi atete
Sono koe no suru hou he sutto fukaku made
Orite yukitai soko de mou ichi do aou

Wakari aitai nante
Uwabe wo nadete itano wa boku no hou
Kimi no kajikanda te mo nigirishimeru
Koto dakede tsunagatteta no ni

Konayuki nee eien wo mae ni amari ni moroku
Zara tsuku ASUFARUTO no ue shimi ni natte yuku yo

Konayuki nee toki ni tayori naku kokoro wa yureru
Soredemo boku wa kimi no koto mamori tsuduketai

Konayuki nee kokoro made shiroku somerareta nara
Futari no kodoku wo tsutsunde sora ni kaesu kara

Chủ Nhật, 25 tháng 9, 2011

ngày yên


Tôi đang ngồi ở nhà mới. Mọi thứ đều rộng rãi, đẹp đẽ. Mọi thứ đều tách biệt, một sự tách biệt tạo nên bầu không khí bình yên. Cuộc sống tất bật, bụi bặm ngoài kia không phạm được đến đây. Những con người và lừa lọc dối gian ngoài kia không chạm được đến đây. Tôi cũng không ngờ có ngày mình lại ở đây. Ngồi ở đây làm tôi cứ có một cảm giác nôn nao không lý giải được. Nó không tiêu cực, cũng không tích cực, cứ lơ lửng. Như kiểu con chim nhỏ đứng một chân trên nhánh của một cái cây đại thụ. Chênh vênh, nhưng biết rằng mình sẽ không ngã.

Thứ Sáu, 23 tháng 9, 2011

Lòng người/Tuổi mười tám sắp đến.

LÒNG NGƯỜI

Mùa gió mưa trên con đường cát bụi
đi về giữa phố thị phồn hoa
những vòng xe quay cẩn trọng
chần chừ, 
cánh chim nhỏ lạc phương giữa giông tố
chần chừ.

Lòng người vẫn hoang mang
Lòng người vẫn phai tàn tin yêu trong giây khắc
Lòng người vẫn u tịch
Lòng người vẫn vẹn tròn nỗi trống trải hoài mãi

người trôi đi trên phố
người trôi đi trong mắt
người trôi đi trên tay

vô tình
 như nước chảy
như gió thoảng, mây bay

tim còn ngổn ngang sỏi đá
nhân gian này còn đầy những câu chuyện buồn bã.
_______

TUỔI MƯỜI TÁM SẮP ĐẾN

tuổi mười tám
tuổi khát khao
tuổi nguyện cầu
tuổi mênh mang

.
Tôi sắp mười tám
yêu thương cuộc sống của mình
ngẩn ngơ trước cái đẹp ở đời

Tôi sắp mười tám
sắp bay vút vào bầu trời cao xanh

Tôi sắp mười tám
hứa sẽ kiên nhẫn và vị tha
hứa sẽ học cách tôn trọng và thấu hiểu
hứa sẽ sống đúng hơn

bước đi tiếp
vững vàng.
có vấp ngã thì lại đứng dậy,
ngón tay run run trước hư vô
nhưng lại bước đi tiếp.

Tôi sắp mười tám.
Tôi sẽ mỗi ngày đều cố gắng nhiều hơn.
Nhiều hơn.
Nhiều hơn. 
.


tuổi mười tám
tuổi nắng đẹp
tuổi miên du
tuổi tự do 
.

Thứ Năm, 22 tháng 9, 2011

.





.
.









Maybe the thought of loving something is the most beautiful ever present in human's mind.









.
.