Thứ Sáu, 25 tháng 11, 2011
quà sinh nhật và câu chuyện con bướm.
Ngày 24. Còn 1 ngày nửa tiếng nữa là đến sinh nhật nhỏ. Mình phải làm sao đây nhỉ ? Dạo này thấy nhỏ xa cách làm sao ấy...
Ừ thì, quả ai cũng phải tiến lên, ai cũng phải bước vào cuộc sống mới, à không, không phải là nhúng một ngón chân cái bé tẹo vào thôi đâu, mà phải nói là, chìm trong đó, tan vào đó, lột-xác-gần-như-hoàn-toàn để làm được điều đó. Bởi vì niềm tin của xã hội này là chủ nghĩa duy vật: con người thì không được chần chừ, con người thì phải đón nhận thay đổi. (ơ, hình như não mình bị càn quét cũng kha khá!) Còn có đánh mất mình trong quá trình ấy không thì cũng không sao, không phải chuyện lớn nên không mấy ai quan tâm.
Ý mình có thể nói nôm na thế này. Một con sâu non thường có những suy nghĩ tự ti đau buồn (ừ thì, nếu các câu chuyện ngụ ngon hay nói thế về các chú vịt con xấu xí, thì cũng có thể áp dụng với sâu non.) Sau đó, đến một thời điểm tiền định, mà quan điểm duy vật biện chứng sẽ gọi là thời điểm hội tụ các yếu tố khách quan để khả dĩ thực hiện bước nhảy trong phát triển, sâu ta sẽ tìm một cái cành cây chắc chắn, xây một cái kén và biến thành nhộng. Nhìn bề ngoài có vẻ như nhộng không hoạt động, nhưng thực chất ở pha nhộng có sự biến đổi sâu sắc cả bên ngoài lẫn bên trong cơ thể để chuẩn bị cho quá trình lột xác trở thành bướm. Giả sử mọi chuyện suôn sẻ và sâu ta cuối cùng cũng hóa thân thành nàng bướm tuyệt đẹp. Vậy thì câu hỏi đặt ra là rốt cuộc thì con bướm đó sẽ làm gì và có đường lối tư duy như thế nào. Đương nhiên là nó không thể tiếp tục dòng suy tưởng nhiều phiền muộn, vốn là cái triết lý thường trực trước đây, nữa; bởi vì bướm thì đẹp, mà đẹp thì thường không đi chung với dở hơi, hoặc là người đời hay cho rằng thế. Đã đẹp thì nhất định không dở hơi, mà cứ dở hơi thì tuyệt đối ứ có được gọi là đẹp. Chà chà.. Thế rốt cuộc bướm ta sẽ nghĩ gì đây?...
Tưởng cảnh một: Bướm ta sẽ bay quanh các mặt hồ, bởi vì nước sẽ phản chiếu nhan sắc tuyệt vời của nàng. Bướm ta sẽ lượn vòng các nụ hoa, bởi vì chỉ đôi kẻ đẹp thần sầu với tầm cỡ tương đương nhau mới đáng ở bên nhau. Vạn vật vốn dĩ luôn tương tác: màu sắc, lực, trường lực, tư tưởng, cái xấu, cái tốt, cái sai, cái đúng, cái xấu, cái đẹp. Ở gần những sự sống xinh đẹp bướm mới có thể cảm nhận rõ nét nhất giá trị của bản thân. Và với cách sống đó, bướm tiến đến một cuộc đời phù phiếm mãi mãi hạnh phúc.
Tưởng cảnh hai: Bướm ta không vội vàng chi cả, mà cứ nhởn nhơ, nhởn nhơ. Ngày qua ngày, nỗi trống rỗng vô nghĩa cứ thấm đượm vào toàn thân bướm, từ râu tới mắt, tới cánh, tới đuôi. Đến một ngày bướm nhận ra phận bướm lang thang, đậu rồi lại bay, trước giờ vốn dĩ đơn độc, không gia đình, không có ai khác ngoài chính bản thân mình. Trên đời này chẳng có gì còn ý nghĩa lắm nữa, hoặc nói cách khác, là vạn vật đều mang một ý nghĩa ở trong tâm, mang Phật ở trong chính chúng; vì thế tất thảy đều quan trọng theo những cách khác nhau. May mà khi ngộ ra những điều này, bướm đang đậu trên một cành cây đẹp, chếch theo hướng đông – tây, tầm nhìn xa trên 10 kilomet. Thế nên, có thể đậu ở đó luôn để vừa thiền vừa nhìn mặt trời mọc – lặn, nhìn trăng lên – xuống, nhìn bốn mùa đến – đi. Cuộc đời này có thể yên bình đến thế - bướm nghĩ. Và với cách sống đó, bướm tiến đến một cuộc đời vô ngã vô thường vĩnh viễn viên mãn “cực lạc”.
Tưởng cảnh ba: Bướm ta sau khi đi chu du thế gian, đến gặp tất cả những họ hàng sâu, bướm gần xa thì phát hiện ra mình đã là hình thái tiến hóa cao nhất. Sâu non, đến nhộng, đến bướm, rồi chẳng đến đâu nữa. Không còn hình thái tiến hóa kế tiếp, không còn cái gì cao hơn để phấn đấu, để chiến đấu. Chắc chắn sẽ không có sự tồn tại nào cao cả hơn, quý giá hơn. Chìm ngập trong một chốn hỗn loạn những xúc cảm: tự cao tự đại tự mãn, phẫn nộ uất ức cùng cực, tổn thương nặng nề mạnh mẽ, mất mát dữ dội quá đỗi, hoài thương quá khứ diết da, v.v… Đêm ngày bướm cười hềnh hệch như điên để châm biếm cuộc đời chán chường của mình, châm biếm chính nỗi khinh bỉ cuộc đời chán chường của mình, châm biếm chính sự châm biếm của mình. Bướm thấy cuộc đời này sao giống trò bỡn cợt đến thế. Và với cách sống đó, bướm tiến đến một cuộc đời say sưa vô độ, say cười, say điên cuồng, say đến nỗi đâm đầu vào thân cây mà chết. Thế là, bướm yên nghỉ trong cõi thiên thu bồng bềnh mây trắng trời xanh.
Câu chuyện tới đây là hết. Không có cái kết nào, chỉ là những tưởng cảnh chẳng đâu vào đâu. Ai biết đâu ai là bướm, bướm là ai? Ai biết kết nào của ai? Ai biết người là sao? Ai ai cũng nên biết chính mình là sao trước. Còn nếu không biết nữa thì ôi … thôi cũng chẳng sao. Cứ nghênh ngang đi, nghênh ngang hát, câu chuyện con bướm thi cứ được kể có đến thế thôi. Tưng tứng từng tưng..
À, nhưng lúc đầu mình đang nghĩ về cái gì ấy nhỉ? À, nhỏ bạn thân nhất hồi còn học sinh và xa cách nhất hồi trở thành sinh viên. Phải mua tặng nhỏ món quà nào đây ta? Ôi, đau đầu, đau đầu..
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)

:D
Trả lờiXóa- Thế cậu là người mơ bướm hay bướm mơ người?
- Tớ biết đâu đấy.
- Trang Tử cũng biết đâu đấy.
- Thế cánh tớ đập có gây ra được cơn bão nào ở Texas không?
- Tớ biết đâu đấy.
- Lorenz cũng biết đâu đấy.
- Cậu có bao giờ hút shisha hồi còn là sâu bướm chưa?
- Tiến hóa rồi, siêu việt rồi, cộng sản chủ nghĩa rồi, không còn cần phấn đấu gì nữa..., hút shisha làm gì.
- Tớ biết đâu đấy.
- Con sâu bướm lúc nói chuyện với Alice nó có nghĩ đến điều ấy không nhỉ?
- tớ thích làm bướm lắm; nhưng mà, cuối cùng cũng chỉ có thể làm mùi hương nhạt nhòa này thôi.
Trả lờiXóa