Thứ Sáu, 18 tháng 11, 2011

sóng - nước.


Cuộc sống bây giờ không còn quá khó khăn nữa. Ngày nắng vẫn lên cao, bầu trời vẫn hiền và bàn tay vẫn bé nhỏ. Ở xứ sở nào con người ta cũng đi qua nhau hờ hững. Mình cứ chầm chậm để dòng nước cuốn trôi đi. 

Không phải là đã quen rồi đâu. Keren Ann hát, « Vũ điệu thùy triều trồi sụt dọc theo vịnh biển.. Người đến rồi đi rồi tan biến.. »; tất thảy đều sẽ xảy ra. Nền lúc nào trong lòng cũng trữ sẵn một lượng nỗi buồn thương những cuộc chia ly. Nỗi buồn vì những điều hiển nhiên kiểu như thế, cứ nhẩn nha dài lâu.

Mà liệu rằng, con người ta có thể buồn bã đến mức nào ?

___

Có một quyển sách nói kiểu người như mình thuộc dạng có đời sống tình cảm không mấy khỏe mạnh. Quá nhạy cảm với nỗi buồn. Là kẻ tuyệt vọng tự chọn cách ở lại trong tấm mạng nhện chằng chịt những nỗi khốn khổ. Như kiểu tự đào một cái hầm sâu bé xinh, tự nhảy xuống, tự mắc bẫy. 

Cười thôi, vì mình cũng đâu biết phải làm gì.

___


Về lại Năng Khiếu xem văn nghệ. Những bài hát cũ. Những bài hát mới. Những khuôn mặt trong sạch. Không khí ấm áp như gia đình. Những nụ cười thoảng vương trên môi ai. Những ngón tay siết chặt. Những giọng hát lệch tông rờ rỡ âm vọng của yêu thương. Vui đến muốn khóc. Buồn đến muốn khóc. 

Quãng đời học sinh đẹp như bầu trời ẩm hửng sau cơn mưa. Quãng đời đã mãi bay về nơi cuối trời, giờ chỉ còn ở lại bên mình bằng nhiều hình ảnh vụn vỡ. Nhặt xếp tất cả ức mảnh lấp lánh trong một chiếc hộp nhỏ, tết bằng chuỗi những câu chuyện buồn

Tuổi trẻ của mình đã bước đi tiếp. Những tuổi trẻ xung quanh cũng vậy. Chúng tôi còn cầm trong tay sứ mệnh diệu kỳ của thế hệ mình. 

Nhưng cũng không hết đôi ba kẻ vẫn còn bận lòng bởi một nỗi nhớ miên man diết da. Vì cái nỗi nhớ không tên ấy, chúng tôi cùng về đây, chỉ để nhìn lại những khuôn mặt sương gió. Chưa một lần nói chuyện dù ôm giữ ký ức của nhau. 

Còn gặp được những kẻ từng sống với mình là còn thấy như quá khứ ấy có thật, có thể trở lại ngay đây, được tái hiện trong hình dáng một con người, giữa thứ ánh sáng ảo ánh mờ nhạt, ngồi lại bên nhau, hiền từ nghe hết phiền muộn của nhau. Như tri kỷ tri âm.

Ừ thì, là như vậy. Đến một lúc nào đó, khi những con người bạn từng quen biết dần không còn nữa, mới cảm thấy quá khứ từ tốn tan đi. Nhưng sẽ còn lâu lắm. Có lẽ mình và thời khắc đó còn cách xa cả một quãng đời. 

Bây giờ, mình còn sống. Đang sống. Dù cuộc đời này có phù phiếm thêm bao nhiêu lần đi chăng nữa thì vẫn đáng sống. Niềm tin ấy mạnh mẽ lên từng phút, từng phút một. Và có trầy trụa, đau buồn đến mức nào thì vẫn có những nơi lưu giữ cảm khái về chốn quay về của mình. Để mạnh mẽ lên mà sống tiếp. 

Thèm sống tiếp .. như thèm yêu thương...



(Đây là bài hát lớp D-0811 đã cùng hát vào Lễ ra trường. Chúng tôi đã cùng ôm thầy Đường.
Tất cả mọi người đã cùng khóc trong mưa. Cùng ở bên nhau dưới những chiếc dù.
(: )

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét