Thứ Ba, 1 tháng 11, 2011

giải tỏa nhu cầu nói nhảm.

Tôi có một thói xấu là đãng trí. Tôi quên đủ mọi thứ, sinh nhật nhỏ bạn, giờ chiếu phim, cuộc hẹn. Tôi để quên ống vẽ có mấy bài đồ án cần lưu giữ đâu mất, quên bút chì, thước kẻ, bảng vẽ, truyện tranh, để quên cả chìa khóa nhà. Bị mắng rất nhiều lần vẫn không có cách nào sửa được. Vì tật này mà thậm chí ngay cả khi đã chuẩn bị rất nhiều lần để lên nói trước đám đông, tôi vẫn không thuyết trình suôn sẻ. Bẽ bàng rất nhiều lần vẫn không có cách nào sửa được. 

Nhưng mà tật xấu này trong một số trường hợp đặc trưng nó cũng mang lại lợi ích. Mấy hôm trước, để quên chìa khóa, trời đã tối mà ba mẹ vẫn chưa đi làm về. Phố vẫn chưa lên đèn, tôi đứng nép vào trước cửa gia đình nhà hàng xóm quen. Gia đình tôi chuyển về đây từ khi tôi mới sinh ra; thì họ có lẽ đến sau vài năm. Cả nhà có ba thế hệ, một người bà, một người cha và một người cháu gái. Gần dây, người cha và người cháu cũng hay đi làm về muộn, chỉ có bà đã cao tuổi toan lo chuyện gia đình, chu toàn cơm nước. Bà ngày chỉ ở quanh nhà, nên nhận lời trông chừng nhà cửa giùm gia đình tôi nữa. Chỗ xóm tôi ở là vậy, đơn chiếc, nhưng chúng tôi có nhau. Hôm ấy, thấy tôi đứng mấp mé ở hàng hiên, dáo dác dòm qua ngó lại, bà bèn gọi vào chơi. Ánh đèn neon đã nhòa mờ soi ngôi nhà giữa bóng đêm đường sấp xuống chân trời. Tà dương lúc đó khiến cảm thấy rất bình yên.

Được một lúc, bà đem cho tôi một quả trứng bách thảo, rồi mời tôi ăn bưởi. Bưởi bà lột sẵn, những ngón tay nhăn nheo thoăn thoắt dùng dao khía từng múi, trông rất khéo. Những múi bưởi còn nguyên, được xếp thành hình cánh quạt trên dĩa nhỏ. Chúng chờ tôi, với khuôn mặt hoan hỉ, dần dà nhấm nháp.

Sáng hôm sau, có một người đến sửa đàn piano. Tôi không đoán được tuổi ông. Ông chỉ trông có vẻ đã già, rất già rồi. Râu tóc đã bạc. Trên chiếc sơ mi đã sờn có gắn một miếng hiệu để tang. Từ khi còn nhỏ xíu, tôi đã thấy ông đến bảo trì đàn. Quy trình cũng không có nhiều thay đổi. Đầu tiên ông tháo những tấm gỗ ngoài và tách rời từng phím đàn rồi bắt đầu lau chùi, lau cẩn thận cả các phần dây bên trong và gỗ bên ngoài. Chờ một lúc cho lớp gỗ khô hẳn, ông quyét lên những thanh gỗ ngang một lớp thuốc chống sâu rồi dùng bình xịt lên một loại hương liệu đặc biệt. Ông nhấn một nốt thì những cái nút màu đỏ lại nhảy vọt theo một cung tròn và ông dùng một cái cây dài để điều chỉnh dây âm từng nốt. Thỉnh thoảng ông dừng lại hút một điếu thuốc. Những khi ấy, đôi mắt của ông không thực sự nhìn vào cái gì, ánh mắt dừng lại ở một điểm vô định. Hết điếu thuốc, ông lại quay lại với chiếc đàn. Công việc cứ thế diễn ra trong ba tiếng đồng hồ. 

Người già họ luôn có động thái rất bình thản, chậm rãi. Trong tất cả mọi việc họ làm luôn đạt đến một độ hoàn hảo nhất định. Tiệm cận hoàn hảo. Rất gần, rất gần rồi. Như chặng đường đi sắp hoàn tất vậy. Không cần phải cố gắng chạm vào đích đến nữa, mà sẽ tự trôi đến đó. Họ và cuộc sống này là tri âm xưa cũ, đã hiểu nhau lắm rồi. Thế nên, không có gì phải hấp tấp, không thấy cần thiết phải vội vã. 

Những người già, họ đều đã chọn sống tiếp vào năm mười bảy tuổi, hai bảy tuổi, rồi ba bảy… và đều đặn lặp lại những quyết định giống nhau vào thời điểm cần thiết. Cần có sự kiên cường để chống chọi lại hỗn loạn và hư không. Để tồn tại. Và bây giờ khi sống trở thành điều đương nhiên, họ là những cây đại thụ cổ kính an nhiên nhìn cuộc sống này mỗi ngày lớn lên.


Autumnal mood

2 nhận xét:

  1. cái bài này hồi trc bị xoá nè, giờ thấy lại.

    Trả lờiXóa
  2. vì cái font chữ, nên phải để bài viết ẩn để nó luyện-nội-công một thời gian :D

    Trả lờiXóa