Thứ Tư, 30 tháng 6, 2010

.

vì không có điều gì để quên
nên rốt cuộc có một kẻ điên chẳng thế quên được gì cả.



Oh, so I smile and say
When a lovely flame dies
Smoke gets in your eyes

#~

Thứ Ba, 29 tháng 6, 2010

this is what Summer is all about,



isn't it?

Có quá nhiều cách diễn đạt về vẻ đẹp quá đỗi rực rỡ này rồi,
vốn từ ngữ nghèo khó của tôi đành làm việc mà nó vẫn luôn luôn cặm cụi,
là yên nghỉ.

hổ-kun


Hổ-kun ở Thương xá Tax

Nhìn thấy tôi lập tức giơ tay lên, chờ chụp ảnh.



.


Chỉ điều đó làm cho cả ngày hôm nay thật sự vui vẻ.



thành quả từ cả trái tim





 của một ngày trốn học
.

Thứ Bảy, 26 tháng 6, 2010

tặng Ma béo.

Cái nắng mùa hè khô héo tuôn qua ngón tay. Dợm nhìn cuộn mây đen và tơ tưởng đến những cơn dông bão vào lúc này vừa là một cố gắng huyễn hoặc, lại vừa thơ mộng nhàn tản.

Trong những ngày mụ mị đến thế, tôi chẳng còn nghĩ ra điều gì khác ngoài gọi đến cho em.

Tôi hoàn toàn ý thức được. Khi đến một điểm nào đó, người ta sẽ bắt đầu muốn câu chuyện của mình trở nên riêng tư và bí ẩn. Tôi hoàn tòan ý thức được. Một kẻ tặng cho người khác sự giải thoát luôn vừa chân thật vừa dối trá. Nhưng tôi chấp nhận tất cả để có thể không chần chừ mà tặng cho em tự do. Nhiều năm qua, em đã luôn là người xứng đáng. Em thậm chí luôn đấu tranh để tôi không quên vị trí của em, đó là điều ngọt ngào nhất mà tôi từng được nếm trải. Hãy đừng lo lắng quá, tôi nào có thể? Tôi sẽ không bao giờ quên em, và luôn mong em hãy cứ mãi vẫy vùng trong hạnh phúc của những điều tốt đẹp nhất.

Nửa vòng tròn của em và tôi, giống nhau đến nỗi chúng không còn có thể chắp lại vừa vặn nữa. Những câu chuyện chợt đến, điệp ý nhiều đến nỗi chúng ta không còn có thể bận tâm đến sự trùng lặp nữa. Năm tháng trôi qua, chúng ta không còn khả dĩ nhận thấy sự già cỗi trong nhau nữa. Cả tôi, cũng không còn quan tâm đến tất cả những điều đó nữa.

Ở bên cạnh em luôn rất chân thật và tự nhiên. Tôi thỏa sức quên lãng đi những mưu tính gian xảo, những cạm bẫy phức tạp, những mối quan hệ chồng chéo nhập nhằng trong cuộc sống và cả những nỗi hoang mang nghẹt thở. Em thẳng thắn và ngây thơ. Đến nỗi. Dẫu đặt vào vũ trụ thênh thang và u huyền này đi chăng nữa, tôi vẫn sẽ không thể nào không tìm thấy em, bận rộn tíu tít giữa thế giới nhỏ bé đáng yêu ấy.

Vậy mà, em luôn là em và tôi luôn là tôi. Ngày xưa không như thế, nhưng đã có một điểm bắt đầu ở đâu đó trên những viên đá cuội. Giờ đây, những viên đá cuội vẫn không có thể chết đi.

- Tôi là chim bói cá
Em là ánh trăng ngà
Cách nhau một mặt hồ
Mà muôn trùng chia xa
(Khúc Thụy Du)



.
.
.

Thứ Tư, 23 tháng 6, 2010

như thể bóng trăng.



Tất cả mọi việc vốn đã diễn ra một cách lặng câm và u uẩn. Bị kéo vào lỗ đen, bị vùi dập, uốn éo, dằn xé, vặn xoắn, thảy qua ném lại, rõ ràng là thương tổn đến thảm hại.



Giờ đây, khi nỗi ám ảnh dần hóa tỏ giữa cái nắng phây phây, sự nhục nhã kéo đến như kẻ quấy rối tháng sáu. Có thể đây chính là điều tôi luôn cần,
sự khinh bỉ, xem thường,
sự chối bỏ,
hụt hẫng bởi những lời điêu ngoa tàn ác.
không phải là một ảo tưởng nhiêu khê, mơ hồ, rời rạc.



Sau khi những điều này được thả trôi trên con thuyền giấy đẩy đưa bởi những ánh mắt, cuối cùng cũng thấy bản thân ngồi bình thản giữa những xúc cảm quang tạnh,

Thứ Ba, 22 tháng 6, 2010

đời nảo đời nao.


Chẳng cho tôi. Cũng chẳng cho cô.

Tôi ngồi nghe cô nói. Cô cứ nói và tôi không có một tí nào trong mình ngờ rằng những điều cô nói là sự thật. Ngày xưa có đấy. Nhưng mà giờ thì không. Còn gì đáng để hoài nghi nữa đâu? Sự thật của cô đúng là điều đã xảy ra thật, chỉ có điều là từ cái căn phòng của cô, qua các màu sắc từ cái lăng kính của cô. Đơn giản chỉ cần vậy thôi để có thể làm tôi đau.

-

-

-






 
Tiếc thật, giờ thì giữa chúng ta chẳng còn gì nữa rồi.

... điều này đây chỉ là vì tôi muốn nhắc mình nhớ,
đã từng có đủ khoan dung để có thể viết cho cô những điều như thế.

Thứ Năm, 17 tháng 6, 2010

trích tuần kí của người vợ già.





- những gì hiện ra trước mắt là chân thật, rốt cuộc cũng chỉ thuộc về một tờ giấy khổ lớn bọc lấy nhận thức của ta, phương thức hoạt động tương tự những cái bao mẹ mìn dùng để trùm con nít.

- những mái ngói ám bụi xám lại đỏ như máu. những mảnh gạch vỡ vương vãi đất cát nằm trong quên lãng vô cùng. ghế đá thật sự làm bằng đá. những cầu thang tối sau những lớp kính bụi bặm. những khối hộp cổ kính. bầu trời xanh được đóng khung gọn gàng sẽ đến nếu ta nhắm mắt và vươn những ngón tay. những cánh hoa màu vàng nhỏ tẹo teo, treo bơ vơ trong gió.

. lồng đèn đùn nắng
dưới vạt lá xanh kỉ niệm.
. những bữa tiệc bánh Oreo sữa hoang phí và lộng lẫy.

- những bịch khoai tay lớn trượt đi nhanh hơn. 



* lệ buồn len qua vai, rồi bay, rồi tan đi, rồi lãng quên.



Sự hòa hợp

vốn không khơi dậy những ham muốn não nề. Những khoảng lặng dài dòng sẽ nấu chảy tất cả mọi bất đồng trên thế gian. Cái thật sự cần được lắng nghe có lẽ là tất thảy nỗi niềm nhói lên trong lòng, vốn cũng khó hiểu và sớm chết như những tia chớp nhoáng qua, xé toạc bầu trời trong một đêm dông bão. Nhưng vết cắt còn lại là một sự hành hạ vừa khốc hại vừa nhẫn nại, chờ đợi những nỗi khỏa khuây giấu mặt, giấu tên. Nếu có một ngày, máu trào từ những vệt sét ấy, có thật sẽ còn nỗi thảng thốt?

Hay là sẽ chỉ đứng dậy và đón chào cái chết?



Thứ Hai, 14 tháng 6, 2010

Crossing this road.



Going through a year is like crossing a road, which may either be stirring with throngs of people or still with gusts of whistling wind. I love crossing roads at night, when from the vehicles standing still behind the horse-lines, all the lights radiate upon me and dispel the surrounding darkness. Within such short-lived moments, I feel protected and indestructible. Although to think that they stop just for me to cross the road is an presumptuous illusion, the impression is usually so strong that it contributes to enhance a strange sense of belonging and alleviate all the sorrows. Fear and weariness seem to be pushed back momentarily. All that is left is me with my unspoiled, empty, enigmatic universe, and the lights. It may sound meaningless and trivial, but it actually keeps me crossing other unknown and cryptic roads with continuous cravings for such feelings to come back over and over again. It is not that lights are rare, but darkness is overwhelming. So familiar and comfortable is darkness in me that it smiles most benevolently and sympathetically, knowing that I always do a good job at enshrouding it in secrecy. My heart, without windows or doors, is so somber that it makes all I ever sense equally affected, so lifeless that no one ever finds a way to get inside and so hopeless that no one ever tries. Time after time, I push people further and further away because I come to realize what precious things we give and take are pains. Pains come and go. More pains come and go. Pains never stop coming and going. 

You are just another one of hundreds of strangers on this one intersection. You never know me. And it took me a second to make it out that you will never be capable of understanding what I think or feel. Even I have spent so long a time just to reorganize the fringe of my own miscellaneous chaos. The fact that what we do best together is being two perfect strangers is inevitable yet tormenting. And yet; I can't help getting my hopes up. I guess my sensibility deserted me somewhere along the road. You are even more like me than myself, now that I can finally fathom what Catherine Earnshaw experienced. You are just like another living me, a kaleidoscope invites perceptions and judgments strong enough to admit their own belongingness. I am in love with you, right now. I do not feel betrayal or change, I'm just coming closer and closer to the other self of mine which turns out to be really existing in that distant, unscrupulous, disgusting outer world. Even though my nature is convictions in change and change itself. Even though I may not love you any longer in a few years to come, months, days, or right after I finish spilling out all of this, because I change everyday, every hour, every minute, every moment. Existence of mine and yours and theirs and any human-beings' or creature's and even things' are all ephemeral, don't you see? What feelings, what you that are deserving enough, what true love that is righteous and passionate enough to counteract this peculiar particularity of existence? Even though you may not belong with me. Even though all of that, what I want to scream out (but remaining pantomimic, though) and what you ever need to know is that, at this very moment, I am in love with you. This heart, embraced by darkness, disturbed with all its unseen pains and scars, this beating polyhedron with diverse surfaces of loneliness, precariousness, pretentiousness, unwillingness, stubbornness, hostility, instability, absurdity, insanity, stagnancy, negligence, embarrassment or even degeneration, is chronically in love.


A four-leaf clover means all happiness. I have always been secretly wishing you were my four-leaf clover, among all clovers on this enormous meadow of eternal greenness, among all souls in this universe of ignorant distances. But it does not matter any longer or ever ever more. Sweet honey is still in its jar. My favorite movie is still in the player. Brushes are still dipped in colors. The pea tree planted to celebrate old memories is still growing up. A cactus still means Come and take me away. A waltz is still twirling in splendid notes. Dewdrops falling from the leaves still come back to its origin. Sun lights still hatefully shine the Earth and rains are still soulless unless one puts some soul of herself in. People are going towards where they are supposed to be. Melancholy still does not seem to present because of its complete silence. Everything is still in its place, albeit decisions were made and we have already started to pursue our separate ways. That's why on that way onward, with the wind into the infinite nothingness I send my four-leaf clover, and wish you to find and have one for yourself.



Chủ Nhật, 13 tháng 6, 2010

Thứ Sáu, 4 tháng 6, 2010

Doramachikku





hãy gửi những lời lỡ hẹn đến những vì sao
những ký ức của tôi sẽ không nhạt nhòa.

khi tôi đang cúi tìm một nhánh cỏ bốn lá
tôi vô tình
trộm một cái nhìn khuôn mặt anh
lại quay nhìn đi
đã bao nhiêu đêm trôi qua kể từ khi ấy
phải chăng tôi đang chạy đi khỏi những phần tồi tệ
hãy thay quần áo và nhìn ra ngòai cửa sổ
cảnh trí anh nhìn thấy trong một cái thở sâu ắt sẽ thật khác

liệu ngày ấy sẽ đến khi tôi có thể lần nữa thấy
những điều quý giá đã vỡ tan
những vết thương còn lại sẽ chẳng thể lành
sẽ chuẩn bị để khởi hành
đến khi tôi chạm đến tất cả mọi đoạn phố

những nhánh dương và bức thư tình tôi chỉ là không thể gửi cho anh
ở bờ cuộc chia ly mà tôi đặt lại đôi tay nhiều lần
tất cả những điều tôi hình dung thuở ngây thơ
đều hiện ra như thể tôi tự hỏi chúng có thể trở thành sự thật
nhưng
cơn mưa chỉ rơi dịu dàng từ trên cao
sau khi chúng ta đã đi ngang qua nhau.

hãy gửi những lời lỡ hẹn đến những vì sao
những ký ức của tôi sẽ không nhạt nhòa
giờ đây trái tim tôi tỏa sáng tinh khôi
tôi không thể thấu hiểu những giọt lệ
bởi vì tôi đặt vào tay anh
ngôi sao băng ấp e.

liệu ngày ấy sẽ đến khi tôi có thể lần nữa thấy
những điều quý giá đã vỡ tan
những nụ hôn còn lại nào sẽ tan biến
lại chuẩn bị để khởi hành
đến tận khi tôi chạm đến khắp chốn xa xôi...


Thứ Năm, 3 tháng 6, 2010

ngày tháng sáu

Ta nằm dài trên những thân cây thẳng đứng
ngước mắt lên ô cửa sổ trong xanh
làn gió trắng phớt đôi bướm hoa mong manh
nhớ khi xưa, hồn người vắt chênh vênh trên cành
quạnh quẽ quá đỗi
lạnh lẽo quá đỗi
ở đây lòng ta ngả tê dại
ngả nghiêng ngả
lại ngả yên ả

nhìn nhau
đôi mắt nuốt đi thanh âm
bản nhạc âu yếm những khoảng lặng
lặng
có lẽ mới chính là thiên thu

vốn đã mất thật nhiều để hiểu nhau
khoảng trống
thời gian
và cả những mảnh thủy tinh
còn lại
không phải là hoang tàn
không phải là nồng nàn
không phải là quyến luyến
cũng đã không khi nào chờ đợi sự lựa chọn của những đám mây
chỉ là mơ màng về cơn mưa muộn mằn đẫm sợi dây leo già khô cộc cỗi.








(
Ta sẽ lại nằm dài trên những thân cây thẳng đứng
và lại đứng dậy nhảy múa bên cạnh những vết thương...
mọi việc cứ diễn ra
để ta muộn phiền nhớ đến thời điểm sẽ chẳng còn gì diễn ra nữa
như
sương khói
phôi pha
)