Thứ Ba, 22 tháng 6, 2010

đời nảo đời nao.


Chẳng cho tôi. Cũng chẳng cho cô.

Tôi ngồi nghe cô nói. Cô cứ nói và tôi không có một tí nào trong mình ngờ rằng những điều cô nói là sự thật. Ngày xưa có đấy. Nhưng mà giờ thì không. Còn gì đáng để hoài nghi nữa đâu? Sự thật của cô đúng là điều đã xảy ra thật, chỉ có điều là từ cái căn phòng của cô, qua các màu sắc từ cái lăng kính của cô. Đơn giản chỉ cần vậy thôi để có thể làm tôi đau.

-

-

-






 
Tiếc thật, giờ thì giữa chúng ta chẳng còn gì nữa rồi.

... điều này đây chỉ là vì tôi muốn nhắc mình nhớ,
đã từng có đủ khoan dung để có thể viết cho cô những điều như thế.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét