Thứ Bảy, 26 tháng 6, 2010

tặng Ma béo.

Cái nắng mùa hè khô héo tuôn qua ngón tay. Dợm nhìn cuộn mây đen và tơ tưởng đến những cơn dông bão vào lúc này vừa là một cố gắng huyễn hoặc, lại vừa thơ mộng nhàn tản.

Trong những ngày mụ mị đến thế, tôi chẳng còn nghĩ ra điều gì khác ngoài gọi đến cho em.

Tôi hoàn toàn ý thức được. Khi đến một điểm nào đó, người ta sẽ bắt đầu muốn câu chuyện của mình trở nên riêng tư và bí ẩn. Tôi hoàn tòan ý thức được. Một kẻ tặng cho người khác sự giải thoát luôn vừa chân thật vừa dối trá. Nhưng tôi chấp nhận tất cả để có thể không chần chừ mà tặng cho em tự do. Nhiều năm qua, em đã luôn là người xứng đáng. Em thậm chí luôn đấu tranh để tôi không quên vị trí của em, đó là điều ngọt ngào nhất mà tôi từng được nếm trải. Hãy đừng lo lắng quá, tôi nào có thể? Tôi sẽ không bao giờ quên em, và luôn mong em hãy cứ mãi vẫy vùng trong hạnh phúc của những điều tốt đẹp nhất.

Nửa vòng tròn của em và tôi, giống nhau đến nỗi chúng không còn có thể chắp lại vừa vặn nữa. Những câu chuyện chợt đến, điệp ý nhiều đến nỗi chúng ta không còn có thể bận tâm đến sự trùng lặp nữa. Năm tháng trôi qua, chúng ta không còn khả dĩ nhận thấy sự già cỗi trong nhau nữa. Cả tôi, cũng không còn quan tâm đến tất cả những điều đó nữa.

Ở bên cạnh em luôn rất chân thật và tự nhiên. Tôi thỏa sức quên lãng đi những mưu tính gian xảo, những cạm bẫy phức tạp, những mối quan hệ chồng chéo nhập nhằng trong cuộc sống và cả những nỗi hoang mang nghẹt thở. Em thẳng thắn và ngây thơ. Đến nỗi. Dẫu đặt vào vũ trụ thênh thang và u huyền này đi chăng nữa, tôi vẫn sẽ không thể nào không tìm thấy em, bận rộn tíu tít giữa thế giới nhỏ bé đáng yêu ấy.

Vậy mà, em luôn là em và tôi luôn là tôi. Ngày xưa không như thế, nhưng đã có một điểm bắt đầu ở đâu đó trên những viên đá cuội. Giờ đây, những viên đá cuội vẫn không có thể chết đi.

- Tôi là chim bói cá
Em là ánh trăng ngà
Cách nhau một mặt hồ
Mà muôn trùng chia xa
(Khúc Thụy Du)



.
.
.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét