ngước mắt lên ô cửa sổ trong xanh
làn gió trắng phớt đôi bướm hoa mong manh
nhớ khi xưa, hồn người vắt chênh vênh trên cành
quạnh quẽ quá đỗi
lạnh lẽo quá đỗi
ở đây lòng ta ngả tê dại
ngả nghiêng ngả
lại ngả yên ả
nhìn nhau
đôi mắt nuốt đi thanh âm
bản nhạc âu yếm những khoảng lặng
lặng
có lẽ mới chính là thiên thu
vốn đã mất thật nhiều để hiểu nhau
khoảng trống
thời gian
và cả những mảnh thủy tinh
còn lại
không phải là hoang tàn
không phải là nồng nàn
không phải là quyến luyến
cũng đã không khi nào chờ đợi sự lựa chọn của những đám mây
chỉ là mơ màng về cơn mưa muộn mằn đẫm sợi dây leo già khô cộc cỗi.
(
Ta sẽ lại nằm dài trên những thân cây thẳng đứng
Ta sẽ lại nằm dài trên những thân cây thẳng đứng
và lại đứng dậy nhảy múa bên cạnh những vết thương...
mọi việc cứ diễn ra
để ta muộn phiền nhớ đến thời điểm sẽ chẳng còn gì diễn ra nữa
như
sương khói
phôi pha
)

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét