Thứ Năm, 17 tháng 6, 2010

trích tuần kí của người vợ già.





- những gì hiện ra trước mắt là chân thật, rốt cuộc cũng chỉ thuộc về một tờ giấy khổ lớn bọc lấy nhận thức của ta, phương thức hoạt động tương tự những cái bao mẹ mìn dùng để trùm con nít.

- những mái ngói ám bụi xám lại đỏ như máu. những mảnh gạch vỡ vương vãi đất cát nằm trong quên lãng vô cùng. ghế đá thật sự làm bằng đá. những cầu thang tối sau những lớp kính bụi bặm. những khối hộp cổ kính. bầu trời xanh được đóng khung gọn gàng sẽ đến nếu ta nhắm mắt và vươn những ngón tay. những cánh hoa màu vàng nhỏ tẹo teo, treo bơ vơ trong gió.

. lồng đèn đùn nắng
dưới vạt lá xanh kỉ niệm.
. những bữa tiệc bánh Oreo sữa hoang phí và lộng lẫy.

- những bịch khoai tay lớn trượt đi nhanh hơn. 



* lệ buồn len qua vai, rồi bay, rồi tan đi, rồi lãng quên.



Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét