Thứ Năm, 17 tháng 6, 2010

Sự hòa hợp

vốn không khơi dậy những ham muốn não nề. Những khoảng lặng dài dòng sẽ nấu chảy tất cả mọi bất đồng trên thế gian. Cái thật sự cần được lắng nghe có lẽ là tất thảy nỗi niềm nhói lên trong lòng, vốn cũng khó hiểu và sớm chết như những tia chớp nhoáng qua, xé toạc bầu trời trong một đêm dông bão. Nhưng vết cắt còn lại là một sự hành hạ vừa khốc hại vừa nhẫn nại, chờ đợi những nỗi khỏa khuây giấu mặt, giấu tên. Nếu có một ngày, máu trào từ những vệt sét ấy, có thật sẽ còn nỗi thảng thốt?

Hay là sẽ chỉ đứng dậy và đón chào cái chết?



Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét