Thứ Tư, 6 tháng 6, 2012

.


It is a bit of a comic tragedy when people have to hurt each other. On a seesaw of two ends: one is their purpose, another is hurt, which end should they sit, is a matter of immediate decision; for there is no time for hesitation, the flow of conversation would dance you away in the ravishing rhythm of uttered words.  Toward whichever end one slides, the feel of strained anxiety accumulates gradually, until it transforms into a tidal wave, ready to immerse such slender figure of the fatigued in a water slap of sadness.

Thứ Ba, 22 tháng 5, 2012

extracted from the nights.

Outside the window, a frosty fog is descending upon the night, and dimming all streetlights by its feathery palm. The only sound heard is an indistinct mingling of echoes from cozy living rooms of distant houses. 

May 2012 has gone over half of its lifetime, with the rain a loyal company along the way. It will, very soon, cease to exist. Only time, flowing with all its compassionate smoothness, can rock the cradle of space as peacefulness creeps through the closed eyelids of a hypnotized sleeper. Time had indulged her in a dull ignorance of repeating occurrences, until there came a point when none of the diurnal differences can be addressed, named, picked out, remolded into clues, any valuable clue suggesting the truths lying helplessly within this single moment. 

In her sleep, she finds herself, like a devout pilgrim, clambering against the full flow of time, over the steep slope, back to the mosque of old memories, body scratched, hands bleeding after several attempts to cling to the rocks, heart trenched by an overflow of sacred sentiments. Yet her slipping feet fail to comply with her wishes, her eyesight proves a mischievous liar giving her only illusions, cruel illusions of the good old days that she knows could neither be relived nor reached. What good old days?, in chaos her conscience shouts, What are they but bogus remnants of moments? There is no turning point, no salvation, no edge to cling to on this seemingly significant pilgrimage. The past is but a symbol of one’s existence, like how God is a symbol of authority to which human submits. Outside their scope of significance, both simply have no authentic reality. 

But there is always a point, even within vagueness, a fast-fading spot of light at the end of the tunnel that resembles hope for the despair, knowledge for the illiterate, liberation for the restrained, or pardon for sinners. It is a point of immense consolation that man forever chases after, despite their not knowing its true shape, its face, its meaning or its origin. Albeit rationality tells her not to, she desperately stretches her fingers towards the source of light, tracing God in the bygones. Once she is on the move, the wind blowing past the face, she often wonders where else is there to go, if she is not to be here, rushing with all her might. And instinctively she gets hold of the same answer each and every time, without exception, or exclusion, or even a slight variation between such answers, affirming that she must walk on this desolate road, alone, sorrowful, deprived of a trustworthy companion; acquaintances there once were, but people are changeable, provisional, like clouds drifting towards the horizon and vanish, have you never a chance to see  their faces, beloving as they perhaps used to be, again. The point, nevertheless, stays within your sight, even if it is a point on the horizon, seen but not to be touched.


Is man not a sad and desperate creature?
Among the mixed catch she grasped, the most resentful is always the nightmarish image of the old desiccated chrysalis: a fat worm born to greatness, but withholding only meanness and mediocrity. She always has a hard time forgiving all the hurts and sufferings endowed upon herself, particularly the repulsive cruelty of the chrysalis. If such vulgarity is the coverage for something else, as she was informed, something ugly, something ingrained in men’s degradation, it would be all the more unforgivable. She wishes the chrysalis somber retribution; she wishes it unbearable pains; she wishes it a tragic death. The only vestige of humanity left is her immobility in executing any actual punishment. Such is the extent of her hatred, of a mental scar in one’s character, probably dormant when its holder is occupied but certainly stinging worse in leisure nights. A classic adolescent syndrome, her cynicism is so deep-rooted it is almost impossible to dislodge, even until, she thought, much later in life.

Through these many nights, however, she also learns. Crawling in the plays and  replays of torrents movies, embracing stories that harbor human passions, touching worn pages from which departs man’s struggle to advance morality, she gradually fathoms the importance of the simple yet graceful act of letting go. Jesus Christ had borne all sins of human in exchange for the-higher-God’s tolerance of human and their own self-forgiveness. The God-sent John Coffey would suffer the clashing of ‘pieces of glass in his head’ as the bad, like a chronic disease, prevails the planet. How does she love them in return if she keeps on upholding plans of vengeance for each single injustice? She could not forgive easily, for she seeks not relief, but forgiveness itself. Like the erudite, the dejected, the captive, or the guilty, who are all seekers of their ultimate truths, the forgiver goes also on the route to no definite ends, the pursuit of which may cost a lifetime. However, in the most positive of beliefs, all reasons lead to the wideness of the ocean that, with the sky soaked in a newly born azure shade and the morning sun rising in magnificent halo, remains infinite.
But what does it all even mean?
As soon as the first rays of light crack their ways through the velvety curtains,
as mild as the movements in which light invades the kingdom of daunting darkness,
as fast as an eye-blink to avoid the sight of the reign-er of days,
and away with grief and grudges maybe,
May will be gone already.

Thứ Năm, 10 tháng 5, 2012

a short phase of nervous breakdown.

Extremely exhausted by three consecutive mind-draining reading sections, I collapsed on the bed with a large part of my consciousness taking refuge in somnolent state. In the midst of darkness, there was a curving route of thought that I remember strolling along with much ease, not even bothered about commanding a vestige of resistance. “What I have just done might well be useful much or less,” I thought, “to attain this goal, to help me arrive at the appointed station unscratched.” But … where are you going, again?” I stumbled over a rock into a deep lake. “What ideals are you chasing after, again?” the sentence emerged from a dim and distant piece of memory. The seemingly harmless question uttered by a familiar personage once had crushed me to tears, yet I never learned to build up a defense mechanism against. I murmured intelligible words about whether or not I knew the exact answers, and sank down gradually. However, preferred not to be drowned by this suffocating pressure of dark waters, I stubbornly turn back to the favorite topic of brooding: fear of failure seemed to have become such an imminent threat. “But you haven’t failed, you silly, what is the point of being all time-profligate by mulling over things that linger in the course of the unknown future?” The serpentine trap of dejection opened its wide mouth again. Presence of things that linger, things in between, in the middle, things yet to have happened, or stay unfinished, like this, always happens to immerse me in an ominous sense of melancholia. I picked up the phone and, soberly deprived of the intention to reserve equanimity and vulgarly hungry to define myself through bold assertions, rashly texted:
Between the two scenarios of succeeding and failing is a pitch-black void, standing within which man can’t help but thinking that either way he never really knows where he is heading, to heaven or hell, and feeling unbelievably sad. I never remember how I felt during that trying period of taking university exams, after every extra Physics class, or Math training, at noon and night when I am completely alone. I just know that I was a disturbing mess and wanted to die so bad.
then hit Send to the first number on the list, finger-crossed in the hope that the victim could not make out the connection between ‘man’ and ‘me’, or the hidden string between the past-tense desire and my present depression. He could not, for he replied with empty encouraging words.

Thứ Hai, 30 tháng 4, 2012

Thứ Tư, 25 tháng 4, 2012

?

"Tôi yêu những cảnh nhìn từ cửa sổ. Chúng làm cho tôi cảm thấy hạnh phúc, bằng một cách kì diệu nào đó. Chỉ có một cái cửa sổ duy nhất đáng căm ghét. Nó bị vỡ và nó không thực sự là một cái cửa sổ.  Nó khiếm khuyết đến nỗi tôi nghĩ, sẽ có lúc tôi quay về để trả thù những kẻ đã hành hạ tôi ở đây.

Đôi khi tôi nghệch ra nghĩ đến sự tự do tuyệt đối vĩ đại của mình. Con người ta không thể nào sống mà không có nhau. Dù thực sự họ có thể, chẳng ai muốn cuộc sống đau buồn như vậy. Nên tôi thấy ngờ ngợ, còn nghệch ra khi tưởng tượng cảnh mình phụ thuộc vào những đồng tiền của một thằng đàn ông không mặt mũi, nương tựa vào hắn, ngày ngày chăm chỉ nấu nướng, chăm con, xem những bộ phim diễm tình rẻ tiền; thoảng hoặc lại nổi điên lên vì phát hiện chồng ngoại tình, rồi hòa giải, còn không thì đệ đơn ly hôn. Mỗi lần như vậy, tôi lại thấy mình buồn bã; cái lỗ hổng khủng khiếp ở trong nhân cách của tôi không rõ đã bắt đầu từ đâu, khi nào. Tôi cố tua đi tua lại cuộn băng quay cuộc đời mình mà chỉ tìm thấy những mảnh vỡ hoặc những miếng giấy vụn trắng toát. Có lẽ tôi đã thực sự cố quên; cũng đã quên. Tôi là kẻ quên không cần tìm, nhưng có những nỗi ám ảnh cứ đơn giản là sẽ ngốn lấy ta, luồn vào người ta, chảy trong huyết quản. Ta không nghĩ về nó, nhưng nó cứ âm ỉ ở đó; thành một cái bóng đen đúa, dai dẳng.

Đôi khi tôi thấy mình nói những lời độc ác. Là độc ác với một người khác, và độc ác với cả chính tôi nữa. Tôi luôn biết rằng việc phủ nhận vị trí của một người giữa đời là một hình phạt man rợ, dù nó diễn ra dưới bất kỳ hình thức nào. Mỗi lần chúng quệt vằn vện vào tay những vết khứa, tôi luôn thấy mình muốn chết đi. Như cái cách hoàng hôn diễn ra. Rực rỡ lên trong giây phút rồi hóa vào trong điêu linh. Nhưng mà rồi lại không giữ lại được bản ngã ích kỷ. Cứ để nó tung hoành qua những ngõ ngách, rồi tôi làm tổn thương người khác bằng những nỗi đau của mình. Mà dường như tôi cũng không còn hối hận. Tôi không muốn từ bỏ mình, cũng không biết phải chạy trốn sự thực về chính mình như thế nào.

Tôi thấy yên bình trong cảm khái về thế giới bên kia. Điều thứ 100 này hiển nhiên sẽ diễn ra, nhưng tôi vẫn đưa nó vào danh sách. Có lẽ 99 điều trước đó đủ để cuộc đời tôi có chút ý nghĩa. Tôi điên cuông trong những hình ảnh về chính mình, trong căn phòng đầy gương xộc xệch, câm lặng. Tôi chụp những tấm ảnh không người, vứt đi những câu nói, nhung nhớ những ảo ảnh. Không rõ nữa, bằng cách nào tôi đến được cái tuổi 17 đẹp đẽ này? Đôi khi, tôi quên mất là mình phải nghĩ về cuộc sống, thay vì chỉ nghĩ về bản thân. Có quá nhiều việc để làm trong khi tôi phí thời gian để nghĩ nhiều thế về sự tận hưởng. Có thể do tôi quá lười biếng nên tôi thường hay nghĩ về cái chết.

Một người tặng cho tôi một cây đàn giấy. Nó là một tác phẩm, phức tạp và chân thành. Trong khi tôi không có chút ý định nào cho ngày sinh nhật của người đó. Một người khác, tôi lại chỉ nguệch ngoạc được vài nét xấu xí.

Có một buổi triển lãm tranh trên đường Pasteur. Tác giả của những bức tranh đó thật là một kẻ tín điều mụ mị; một kẻ bị ám ảnh bởi tôn giáo và Chúa. Tôi không chắc phải nghĩ về kẻ đó như thế nào. Cũng như tôi và thứ tôn giáo mù quáng của mình mà thôi.. Chỉ là đạo giáo khác nhau, không được tự ban cho mình cái quyền chỉ trích người khác. Niềm tin của tôi là vào hạt giống sự thật trong tồn tại của con người. Tôi tìm kiếm sự trong sạch trong thế gian. Có lẽ, vì vậy mà tôi đã ghét bóng tối và sự nhơ nhuốc. Còn bây giờ thì tôi quen biết và chấp nhận người khác dễ dàng hơn rồi, chỉ là không tin họ."

Thứ Sáu, 20 tháng 4, 2012

秒速5厘米 - HD 高画質 - 秒速5センチメートル One More Time, One More Chance.




How much more will I have to lose, before my heart is forgiven?
How many more pain will I have to suffer, to meet you once again?
One more time, oh seasons, don't disappear
One more time, the time when we were messing around

Whenever we argued, I would always give in first right?
Your selfish nature made me love you even more
One more chance, the memories stopped my legs
One more chance, I cannot choose my next destination

I'm always searching, for your figure to appear somewhere
On the opposite platform, in the windows along the lane
Even though I know you couldn't be at such a place
If my wish were to come true, I would be at your side right away
There would be nothing I couldn't do
I would put everything on the risk and hold you tight, I'll show you.

If I just wanted to distract my loneliness, anybody would have been enough.
The stars seems like it will fall in the night which is why i can't lie to myself.
One more time, oh seasons, don't disappear
One more time, the time when we were messing around

I'm always searching, for your figure to appear somewhere
Even when I'm crossing a street, Even in the midst of my dreams
Even though I know you couldn't be at a place like this!
If a miracle were to happen, I would want to show you immediately
A new morning, who I'll be from now on
And the words i never said called: "I Love You"

The memories of summer are revolving
The throbbing which suddenly disappeared

I'm always searching, for your figure to appear somewhere
At dawn on the streets, at Sakuragi-cho
Even though I know you couldn't be at a place like this!
If my wish were to come true, I would return to your side right away
There would be nothing I couldn't do
I would risk everything and hold you tight I'll show you!

I'm always searching, for fragments of you to appear somewhere
At a traveler's store, in the corner of newspaper,
Even though I know you couldn't be at a place like this!
If a miracle were to happen, I would want to show you immediately
A new morning, who I'll be from now on
And the words I never said called: "I Love You."

I always end up looking for your smile, to appear somewhere
At the railroad crossing, waiting for the express to pass
Even though I know you couldn't be at such a place
If our lives could be restarted,
No matter how many times it will be I will go back to you
What I would wanted then would then be nothing
The Things Other Than You!

Thứ Sáu, 30 tháng 3, 2012

linh tinh lang tang.

1. Hôm nay đã vật vã suốt năm tiếng đồng hồ để viết cho xong một bài luận. Cái đồng hồ đã nói như vậy, và bầu trời cũng sụp tối. Thật là kỳ lạ. Tất cả mình mơ hồ cảm thấy hình như chỉ là một tiếng đồng hồ trôi qua. Cảm giác của con người về thời gian thật là tương đối.

Nếu như trên trái đất này không có bất cứ dấu hiệu nào để phân định thời gian, và một người cứ sống theo cái đồng hồ của chính cô ta thì sao nhỉ? Ngủ, thức, làm việc, sinh hoạt, cần gì, muốn gì, thích gì, cứ tùy nghi thấy tiện thì làm. Kiểu cuộc sống như thế, có thể sẽ thật hỗn loạn, nhưng cũng thật là thích.

Sau này cuộc sống của riêng mình có khi sẽ trở nên như thế. Đi qua lại trong một khoảng không rộng lớn, lúc nào cũng làm một việc gì đó. Có thể là đọc, hoặc viết, vẽ, hoặc nghe nhạc, xem phim. Trong nhà sẽ không có đồng hồ, và cửa sổ thì thường xuyên kéo rèm.

2. Mình lờ mờ nhận ra mình đã kịp chụp lên mặt một cái mặt nạ mới khi ở trước mặt người lạ. Có một việc mới cần làm, mình sẽ quên dần xung quanh để tránh bị làm phiền (loại tật xấu hoạt động như loại đồng hồ dây cót - vặn một lần là cứ tự động chạy thật lâu). Lời ăn tiếng nói, nụ cười nước mắt, những bực bội trong lòng, đều được quên một cách rất cẩn thận ngay sau khi đặt chân vào nhà. Giống như đã chùi chân vào thảm và thay ra một bộ pyjama đặc biệt chỉ dùng để ngủ những giấc bình yên.

3. Sự bất cần có một lúc đã lấn át tất cả ích kỷ. Phẫn nộ với cuộc sống và cả thế giới, mức độ quan tâm đến suy nghĩ và cảm xúc của kẻ khác quay về ngưỡng không. Kẻ không có tôn ti chính là kẻ hay cười nhất.

Nhưng mà, bây giờ không thể tiếp tục như thế nữa. Mình đã tìm thấy mục tiêu tiếp theo cần phấn đấu đến, đã đến lúc thu gọn tất thảy trong tâm hồn để mà sống cho đàng hoàng. 

4. Trân trọng người khác là một trạng thái đặc quánh sóng sánh trong lòng. Chính là như sữa đặc trong hộp. Pha với nước đun sôi sẽ khiến nó loãng dần, vị ngọt trở nhạt. Mở ra rồi để không, thỉnh thoảng hớt một muỗng chắc chắn sẽ hôi gió, mất ngon. Muốn giữ cho nguyên vẹn, chỉ có thể bảo quản trong những ngóc ngách thật lạnh. Hoặc đừng khui ra.

Thứ Bảy, 17 tháng 3, 2012

What's your idea of romance?

1.
Trong một giây khắc, hàng ngàn người bước ngang, những khuôn mặt biến mất, những tế bào chết đi. Tôi len mình qua đám đông không mặt mũi. Không nhớ nổi mình đã đạp nát những gì và bị tàn phá như thế nào, chỉ cảm thấy rất đỗi kiệt quệ.

Tôi không phải là một cô gái dịu dàng. Cũng không phải là loại người tốt bụng, quan tâm đến mọi người bằng một niềm yêu thương mãnh liệt vô điều kiện. Tôi được dạy để trở thành một người phụ nữ đoan trang, nhưng tôi phủ nhận tất cả những kiểu cách sống được áp đặt lên mình để trở thành một con bé ương ngạnh, ngổ ngáo, cứng đầu, bất trị. Khi đứng trước gương, tôi có thể thấy gai mọc ra khắp người mình, trên những ngón tay, trên vai, trên từng sợi tóc. Nhọn và có độc. Cũng có lẽ chính vì thế mà trong mắt tôi thế giới cũng thật gai góc. Nhưng tôi không hề biết điều đó, cho đến tận khi tôi đọc lại những gì mình viết và thấy cái tính từ đó hiện mồn một trong những con chữ của mình.

Tôi đã từng không có gai, thế giới cũng đã không có gai. Cũng như nhau cả. Chỉ cần lại chớp mắt một cái. Có gai có phải là một việc rất tồi không? Sống đúng như bản thân mình có quá xấu xí không? Hôm nay, tôi đã tự hỏi mình việc này.

2.
Tôi không muốn tổn thương đến những người lạ. Có thể là tôi không muốn nợ nần gì họ cả. Tất cả chúng ta rồi sẽ quên nhau vào một ngày trời xanh vô tình.

Nhưng em của Suji đã viết trong bài tập làm văn tả về anh trai của mình rằng:

"Anh trai tôi là học sinh cấp ba. Ở nhà, anh ấy rất lôi thôi, lếch thếch. Nhưng ở ngoài, anh ấy cực kỳ bảnh chọe. Tính cách cũng vậy, ở trường và ở nhà, hoàn toàn khác nhau. Mỗi khi đi cùng với bạn bè anh ấy cực kỳ hào phóng. Nhưng ở nhà thì, thật không thể tưởng tượng nổi! Đồ keo kiệt! Anh ấy chỉ muốn người khác nghĩ tốt về mình. Anh ấy chỉ nghĩ về việc đó thôi. Nhưng nếu cứ làm như vậy, liệu anh ấy có thể trở thành một người trưởng thành không?"

Liệu tôi có thể nào trở thành một người trưởng thành không?

Cũng trong bộ phim này, có một cuộc chất vấn giữa Nobuta, Akira, Suji và Aoi trong giấc mơ Aoi nhảy từ trên sân thượng trường học xuống:
Aoi: Vậy cậu sẽ tha thứ cho tớ hả?
Nobuta: Tớ không thể tha thứ cho cậu. Nhưng cậu cũng đừng nhảy...
Aoi: Không thể như thế được. Chỉ có thể này hoặc thế kia.
Suji: Khoan đã. Thật sự cậu không muốn được Nobuta tha thứ có phải không?
Aoi: Phải đấy. Tớ không muốn được tha thứ.
Suji: Thế thực ra cậu muốn gì?
Aoi: Tớ muốn được tưởng nhớ. Dù là những ký ức đáng ghét thôi cũng được, tớ vẫn muốn mọi người nhớ tớ đã từng tồn tại. Chỉ thế thôi. Tạm biệt!
Tôi cũng muốn mọi người nhớ tôi đã từng tồn tại. Nhưng tôi khác Aoi ở chỗ tôi không muốn nợ những người lạ kí ức của mình.

Đó là một bộ phim rất khó quên. Nó để lại rất nhiều suy nghĩ, về việc làm sao để làm người cho ra hồn.

3. 
Có rất nhiều kiểu làm đau một người khác. Có những trò đùa có thể được tha thứ, nhưng cũng có những vết thương gần như không cách nào chữa lành.

Tôi  không thể nào ngăn những nỗ lực khiến người khác thấy buồn bực của bạn. Nên tôi cũng không thể chọn tình bạn với một người như vậy.

4. 
- Thế nào là lãng mạn à? A luôn nhìn thấy B giữa đám đông. Ngay từ cái nhìn đầu tiên A ngay lập tức thấy được giá trị của B, biết B là thứ duy nhất mình từng cần và muốn, và những người còn lại trông cứ như những củ khoai tây di động; kể từ đó A luôn dõi theo B. Cảnh đó luôn khiến nhói ở tim, như bị kim châm vậy.
- Vậy thì cứ yên lặng ngắm nhìn. Hoặc nói ra tình cảm nhưng bị nhận lại sự chế nhạo giễu cợt. Cái nào đáng thương hơn?
- Chắc là cái thứ hai nhỉ. Sự việc diễn ra không tương đồng như giá trị mình nhìn nhận ở người đó. Giống như mình đã yêu thương một cái bóng chưa bao giờ tồn tại. Tình cảm ấy giống như một linh hồn bị bỏ rơi; cô độc, không lối thoát và cuối cùng thì vỡ tan thành từng mảnh.

5. 
Hoặc là ...

Hai người luôn yêu nhau, luôn nhìn thấy nhau trong đám đông nhưng không cách nào nói ra việc đó, cũng không thể nào đến với nhau, thuộc về nhau. Tình yêu chỉ xảy ra trong từng giây họ nhìn thấy nhau giữa dòng người trôi nổi. Thêm một ngàn lần nhìn nhau cũng không thể khác đi. Tình yêu sâu đậm chỉ tồn tại duy nhất ở trong một khoảnh khắc ở thì hiện tại, rồi vội tan biến theo những ảo mộng.

Thứ tình yêu sống lại một ngàn lần, chết đi một ngàn lần, cũng chỉ có thể kéo dài trong một giây họ nhìn thấy nhau giữa đám đông.

Thứ Năm, 8 tháng 3, 2012

a reply.

hey
I gave thought to what you asked about what I want to become, how to live and how to be. I've yet to believe in a higher existence, I should say. The term represents some perfect projection of myself I've never really stored in mind. Actually I've never gotten out of the thought what's at present is most important, not before or after that. However, if this higher existence is to be, it should be an invincible one, one so powerful it does not stay just pondering over her nothingness but dynamites to create absolute greatness. I want a glorious visualization of 'an end in oneself', like Howard Roark.
Even though, I know best the ideal self logically couldn't be born out of fictional idealism. I am an imperfect creature; I've been feeling unhappy and angst and got depressed a lot. I'm most aware of how incompetent and insane I am. No matter what, before achieving transformation of any kind, it is of necessity to better this deformed self by having it remolded over and again until a sense of self-fulfilment is attained. In other words, I choose to gradually obtain the truths within rather than abruptly taking the leap.
Today I want to live a good person. Perhaps not the 'good'-ness our society usually defines, but rather in the way I myself consider worth living. I'll try to be good at it. Meanwhile, just set the whole notion aside; I don't have much time; too much homework is waiting; let me let myself flow through the tempestuous waters towards what future holds in hand.
:) 

Thứ Ba, 6 tháng 3, 2012

Aubrey by Bread.





Without any particular reason, this haunting old song carves a mood of deep sadness on my heart.

Thứ Tư, 22 tháng 2, 2012

trích "Sống với huyền thoại của riêng mình".

"Tôi tự nhủ rằng tôi đã từng là một trong những con số thống kê về sự sinh sản và rồi đây, một ngày kia, tôi sẽ được tính đến trong những con số tử vong. Thật là tốt để biết rằng mình sẽ chết. Kể từ khi tôi hành hương đến Santiago, tôi đã hiểu rằng, mặc dù cuộc sống vẫn tiếp diễn và tất cả chúng ta thì bất diệt, nhưng sự hiện hữu này của bản thân tôi một ngày kia rồi cũng kết thúc.

Người ta ít nghĩ về cái chết. Họ lãng phí cuộc sống của họ để lo lắng về những điều vô lý; họ trì hoãn nhiều việc, và không chú ý đến những khoảnh khắc quan trọng. Họ tránh né sự rủi ro, bởi vì họ nghĩ nó nguy hiểm. Họ than phiền rất nhiều, nhưng sợ phải hành động. Họ muốn mọi chuyện thay đổi, nhưng chính họ không chịu thay đổi. 

Nếu họ nghĩ về cái chết nhiều hơn một chút nữa, họ sẽ không bao giờ quên thực hiện cuộc điện thoại mà họ đã trì hoãn quá lâu. Họ sẽ điên khùng hơn một chút. Họ sẽ không sợ kiếp sống này sẽ kết thúc, bởi vì bạn không thể sợ một điều gì đó đàng nào rồi cũng sẽ xảy ra. 

Những người Da Đỏ nói: “Hôm nay là một ngày tốt cho bất cứ ai từ giã thế giới này.” Và một hiền nhân đã nói: “Cái chết luôn ngồi bên cạnh bạn, vì vậy, khi bạn cần làm điều gì quan trọng, nó sẽ cho bạn sức mạnh và sự can đảm mà bạn cần.” 

Độc giả thân mến, tôi hy vọng rằng bạn đã nghĩ đến điều này. Sợ chết là dại dột, bởi vì tất cả chúng ta, sớm muộn gì rồi cũng sẽ chết. Và chỉ những ai chấp nhận sự thật này thì mới được chuẩn bị sẵn sàng cho cuộc sống."

Paulo Coelho -  bản dịch của Hoàng Ngọc Trâm


PS: Lâu lắm rồi mới đọc lại văn của ông. Chỉ một mảnh bé nhỏ, hữu hạn, nhưng lại có thể khiến cho mình cảm thấy thật mạnh mẽ và dũng cảm.

Agnes Obel - Riverside

Chủ Nhật, 19 tháng 2, 2012

cũng có gì đâu.

1. Mỗi lần viết lại sau những đợt nghỉ rất lâu, tôi không bao giờ thấy phấn khởi. Ngược lại, quấn chặt những đầu ngón tay đung đưa trên phím bấm là những cái bao bố con con của sự cùn mòn - sần sùi, thô ráp và rõ mồn một từng thớ, từng thớ.

Tôi đã bỏ qua mình trong một ngày, rồi một tuần, rồi một tháng. Và … không có chuyện gì xảy ra. Tôi vẫn hít thở, ngày vẫn trôi, đêm vẫn lặng lẽ, bầu trời, cuộc đời, của mình, của người, đều chậm rãi diễn ra trên một nền nhạc đầy những nốt lặng – một bản nhạc bình yên đến mức lãnh cảm. Khi phía trước là mặt hồ tĩnh tại không gợn sóng, trời thanh mây xanh gió lặng, sự tồn tại của con người ở xa ngoài phạm vi bó buộc của không gian và thời gian, tôi gọi khung cảnh đó là vẻ đẹp hoàn hảo. Bản nhạc nốt lặng cũng là một cái đẹp hoàn hảo. Vì thế nên, hà cớ gì phải trông chờ một thứ âm nhạc rộn ràng hơn, hà cớ gì phải ghi chép, hà cớ gì phải vật vã, để sống, hay thấy mình đang sống?

Sự dừng lại của tôi, nhiều khi có ý như thế.

Mặt trời vẫn rờ rỡ đấy thôi.

2. Có một lần, một người bạn khuyên tôi rất chân thành, điều tôi cần là một ít vận động.

Cũng không phải thiếu hợp lý mà bạn và nhiều người khác nữa đều nghĩ vấn đề là sự nhàm chán. Nhưng dù sao, vẫn gật đầu rất nhiệt tình với chiếc màn hình màu nho nhỏ đang nhấp nháy trên tay, tôi hoàn toàn đồng ý với nội dung của tin nhắn ấy. Cứ dằn vặt với bản thân mãi khiến tôi quên mất cũng như bỏ lỡ nhiều thứ. Đều là những điều lẽ ra đã có thể trở nên rất giá trị đối với mình; để lạc đi quả trong lòng có nhiều tiếc nuối.

 - Giá như tôi có thể một vòng tay ôm trọn cuộc sống.

Nếu là ngày xưa tôi sẽ ước thế; cái tuổi trẻ thời non dại vẫn còn nhìn tất cả trong trẻo như sương mai.

3. Có thể cô quạnh sẽ có một chuyến đi xa thăm núi non.

Tôi thu dọn hành lý và bắt đầu hành trình đi tìm cái hồ hởi, huyên náo của phố thị, nơi đầy hơi người, đầy mặt người, đầy lòng người. Mất không lâu để tôi thấy. Họ. Tất cả. Trộn lẫn với nhau thành một dung dịch loang loãng, thoang thoảng một mùi hương kì lạ không thể gọi tên.

Sáng bầu trời nắng rất đẹp, quãng đường ngắn từ chỗ gửi xe đạp đến trường học tịnh lại nhiều câu nói ít chữ, phơ phẩy giữa không trung. Xe cộ lướt qua rất trật tự khiến tôi không thể chú ý đến chúng ít hơn. Tôi chỉ luôn để ý những ô gạch nhảy múa và cái bóng của mình trải dài trên tường, trên đường. Những ô cửa kính phản chiếu hình người vội bước. Tre xanh sà từ sau bức tường cũ vào cái chạm khẽ của với tay.

Buổi chiều trời thoa thỏa, chông chênh. Cái gì sắp đi đến hồi kết đều buồn. Xưa nay con người ta cảm đất trời theo cách ấy. Buồn vì thương tiếc những tốt đẹp mãi qua đi. Người Sài Gòn hết vội vàng đi đi lại hối hả về về, không rõ sống cho kịp hay sống cho mau? Những vòng xe cứ quay, nhờ gió đẩy mây qua từng ô nhà. Những cái để nhớ, những cái để quên, cuộn vào nhau, lờ lợ như nước ở cửa sông.

Hộp ký ức vẫn vãn khách lui tới.

4. Đi qua bấy nhiêu xa, không gắng gượng khắc ghi, không gông mình đau khổ, về lại nhà cũng chỉ còn giữ lại mấy cái ít ỏi như thế. Buồn cười không? Về mình, tôi sẽ cầm cho riêng mình. Về người khác, tôi sẽ không thể kìm được, lại bắt đầu nói về trời mây. Hay ngụy biện cho sự thật mình lỡ hời hợt đây nhỉ? *cười*

5. Cái vận động mình theo đuổi này rất đỗi hiện thực. Nên đang ở ngày hôm nay đã thuận tay đẩy ngày hôm qua vào cõi hư không, cũng thuận lòng mà nghĩ rồi đến ngày mai thì ngày hôm nay của mình rồi sẽ trải cùng chuỗi sự như thế.

Cái bóng, ảo ảnh hay giấc mơ, còn bền vững hơn. Đáng vui hơn.

6. Thiết nghĩ, nỗi sầu vì chuyện nhân gian cứ tan đi thì có bao giờ kết thúc?
Nên thôi, dặn mình không buồn nữa làm chi.

Thứ Bảy, 4 tháng 2, 2012

on catharsis.


Thật ra, viết hay vẽ hay blogging hay chia sẻ những thứ hay ho mình tìm được đều là thuốc an thần cả. Thay vì cứ một mình gặm nhấm rồi ngấu nghiến rồi tự mình bội thực vì tiêu hóa không nổi tất cả những đống tư liệu học thuật và sản phẩm giải trí bát nháo mình tọng vào đầu và cuối cùng thì chết ngáp ngáp tay chân giãy đành đạch như cá mắc cạn, thì tốt hơn mình tìm cách rủ rê người khác “xem đi cho biết” bằng nhiều thủ đoạn: viết review, đăng bài, share post trên facebook, giới thiệu truyền miệng nhắc nhở người ta “xem đi cho biết” liên tục, hay bằng một cách mạnh bạo hơn tẹo thì giảm tải bớt đồ đạc qua máy tính của người khác (như một kiểu bảo hiểm thông tin). Mục đích của self-expression là để cuối cùng, khi những người bạn yêu dấu của chúng ta cũng xem rồi thì chúng ta có chuyện để mà nói; thời gian dành cho thứ thú vui cực tuyệt thanh nhã là đàm đạo về cái đẹp sẽ có cơ hội trở thành những khoảnh-khắc-ốc-đảo – chốn nghỉ chân giữa dòng chảy khốc liệt của cát bụi buồn đau trên đời.

Với những người căm ghét trời nắng nóng, cụ thể là tôi đây, thì tốt hơn cứ ngồi chơi ở ốc đảo. Có nước ngọt, có dừa, có bóng râm và còn có thức ăn là cá chim thú các loại nữa. Hái lượm và săn bắt thì cũng sinh tồn được. Diễn đạt cho nó văn học và lý thuyết hơn: “Hầu hết con người cần hiểu và cần được hiểu, theo cách này hay cách khác. Nhu cầu tự nhiên được người khác, nói rộng hơn là một phần xã hội, may mắn hơn là toàn bộ xã hội, chấp nhận khiến cho con người cảm thấy an toàn hơn, mạnh mẽ hơn rất nhiều.” Đóng vai một cái thùng phuy dạt từ ốc đảo này sang ốc đảo khác, tôi sống ngày qua ngày, đương nhiên không tránh khỏi việc mất mát vài con ốc, vài mảnh gỗ trên người – là cách nói dông dài để giảm nhẹ độ nghiêm trọng của tính từ dùng rất nhiều trong phim Cánh đồng bất tận: “tan nát”. Nhưng mà tôi cũng ổn. Trẻ con đi ra đường, ra đời, chắc chắn là phải trầy trụa thương tích, khác biệt chỉ ở chỗ nặng hay nhẹ. 

Có vài người nói là tổn thương thì có nhiều loại, nhưng nói được ai đau buồn nhiều hơn ai thì không thể; đâu cũng là nỗi buồn, đâu cũng là sự chịu đựng của con người, của nhân loại. Tôi thấy nói chung mình có thường bị ‘nội thương’, tức là do tương đối nhạy cảm mà hay xúc động đậy về mặt tinh thần. Nhưng nếu nói tôi cũng đau đớn như toàn bộ nhân loại đang đau đớn thì quả có phần cường điệu cải lương hóa cuộc đời kém phần lâm li bi đát này rồi. *cười hềnh hệch*

[...]

Thứ Ba, 24 tháng 1, 2012

the silence beneath the bark.

by Joanna Lurie

This reminds me of the good old days when we were still so gay and so innocent. Time flies by. The grid of movements we're trapped in has flung us away from each other, from the torn fragments of memory we forever long to embrace.

Thứ Hai, 23 tháng 1, 2012

one sole yen for New Year.


 My wish is to know what IT IS LIKEto live IN Aworldof possibilities;
to SEEK OUT my truepossibilityin  the fictional realm offickle dreams;
and to dieforit

Thứ Năm, 19 tháng 1, 2012

những cuộc hẹn của chờ đợi.


Tôi đạp xe trên những con phố quen. Nắng nhạt. Bầu trời rất đẹp. Mây xanh bồng bềnh trôi xuôi theo gió. Phố lắt léo, mềm mại đan vào nhau thành những ô vuông nhỏ hẹp. Người tấp nập, buôn bán, cười chào, đưa nhận quà cáp. Tôi cứ thể đạp xe đi, một vòng xoay, hai vòng, … không tìm kiếm, không mong chờ, cũng không nghĩ gì cụ thể. Chỉ để cho sự thân quen này tô nhòa đi nỗi lòng toang hoác. Người ta thường cảm thấy an toàn khi hiện diện giữa những khung cảnh cũ của đời mình. 

Tôi nhớ lại cuộc sống những năm học cấp hai. Quãng đời rất nhỏ nhẹ trải dài theo bóng những tán cây rợp mát rượi. Giữa nhà và trường cấp hai cách nhau khoảng một cây số. Sáng sáng có chị đạp xe đưa đi học vì tôi toàn mê ngủ dậy muộn, trăm bận đủ trăm bận bị đội sao đỏ ghi tên. Trưa trưa tan trường, tôi lại cùng nhỏ bạn đứng bên hàng ăn và mở chiến dịch tẩm quất bao tử: chè chén, bánh tráng, phá lấu, súp cua, xi rô, trà sữa,… đủ cả. Chúng tôi cũng nói chuyện về mọi người, về trường lớp, điểm số và cả chuyện tình cảm bóng mây. Và chúng tôi cười rất to. Rồi những hôm đi bộ về, tôi mò mẫm vào những con hẻm lắt léo để tránh nắng, tránh người. Trên đường có những khu công viên nhỏ được bao quanh bởi dãy nhà phố. Ở đó, người già đi bộ hoặc uống cà phê, còn trẻ con chạy lon ton bị bảo mẫu đuổi theo sau bón ăn.

Tuổi thơ vốn dĩ rất đỗi hiền lành và vô lo. Tôi đi ngang qua những kỷ niệm cũ, mắt hấp háy thứ tiếc nuối vẩn vơ. Thương nhớ trong lòng cứ dâng lên thành cơn lốc xoáy nhỏ, thổi gợn tóc và xóa tan mặt người. Vẩn vơ nghĩ thời gian sao lại trôi qua nhanh thế, con người sao lại đến đi vội vàng thế, tôi sao lại bị cuốn đi xa khỏi chính mình thế? Tôi có ổn chút nào không, nếu cứ lẩn thẩn luẩn quẩn mãi như vầy, đi chưa được bao xa thì lại buồn, lại nhớ?


___

Hôm nay là sinh nhật của một người bạn cấp ba. Mọi người hẹn nhau ở một quán cà phê nhỏ. Kêu ly nước, nhâm nhi và bắt đầu kể về cuộc sống mới với những người bạn cũ. Những giấc mơ lại hiện về như những tinh tú lấp lánh. Những ngôi sao trông gần như đêm chúng tôi cắm trại ở thảo nguyên, như có thể với tay ra hái xuống, lòng ngập tràn cái thứ hỗn hợp diệu thường của niềm tin và hy vọng. Cảm giác như bước chân trần trên mây; tức là đẹp đến mức tưởng là hư ảnh. Thấy trong mình thức tỉnh cái cảm giác lạc lõng cố hữu: tôi đang ở trong đám đông mà tôi từng cảm thấy không thuộc về mình. Dường như tôi đang đứng ở rất xa để nhìn những khuôn mặt thân thương này, nhưng mà, tôi vẫn rất vui. Thế nên tôi vẫn chăm chỉ chờ đợi; một phút giây mà mình có thể trở thành chính mình, cười cùng nụ cười trên môi, trên mắt người.

Người bạn cấp ba này, từng là một người rất quan trọng. Bây giờ cũng vẫn quan trọng. Chỉ khác là chúng tôi không tỏ ra ồn ã về sự đặc biệt này nữa, mà chỉ im lặng ngắm nhìn nó. Chúng tôi từng chơi thân và chia sẻ nhiều chuyện. Nhưng tôi không phải là một hằng số. Trong quá trình trưởng thành, tôi thay đổi rất nhiều. Tôi cựa quậy, vật lộn trong cuộc giao tranh giữa các mâu thuẫn. Cảm giác của tôi về bạn ấy cũng thay đổi, nhảy nhót từ đây sang kia - một sự hoang dại mà đến tôi cũng không điều khiển được. Chúng tôi không nói về nó, và tôi cũng ít khi nghĩ đến nó. Mãi đến khi tôi thuần phục được mớ hỗn độn trong mình thì mối quan hệ giữa chúng tôi đã thành ra một chuỗi tháng ngày câm lặng miệt mài. Sự yên lặng làm tôi trở nên không chắc chắn về bản thân. Không rõ chúng tôi có còn hiểu nhau không. Có lẽ không. Chính tôi cũng không muốn câu trả lời là còn. Thực ra, tôi thường xuyên không lý giải được những hiện tượng kì quặc trong suy nghĩ của mình.

Chỉ là tôi nghĩ, dù có chuyện gì xảy ra thì tôi sẽ cứ tiếp tục nghĩ về bạn ấy bằng thái độ này; cảm xúc cũng đã bị đông lại ở đây – như trong truyện Iceman của Murakami. Đó không phải là một điều gì tiêu cực, cũng không tích cực. Chỉ đơn giản là nó đã diễn ra và đã chấm dứt và đã có một cái tượng đài bằng băng ghi nhận lại sự kiện đó. 



Chỉ là tôi vẫn rất muốn nói câu chúc mừng sự tồn tại của bạn ấy vào ngày hôm nay.

Thứ Hai, 16 tháng 1, 2012

Thứ Sáu, 13 tháng 1, 2012

short note.

Have I ever told why I dislike having myself taken photos of? 
That is because I think no trace of my visual existence deserves to be saved from the corrosion of memories.


Have I ever told why I seem to always let relationships slip away easily? 
That is because I think there is God in a true connection. Since I am relatively speaking an atheist, whatever happened was inevitable. However, in extremely rare cases when I find Her or Him, I don't simply treasure; I worship.


Have I ever told why I write? 
That is because I think I have been lost while roaming on the road, not being granted the power to find my way home. Worse still, I even forget I have a home. To write is to build a sand castle, one to which I will return once in a while to rationalize the continual semblance of being dead.
___

Thứ Ba, 10 tháng 1, 2012

short note.

Hiểu người khác hay không là một việc rất riêng tư. Cũng không khác khi đọc một bộ phim, xem một bức tranh hay nghe một bản nhạc. Đều chỉ nên là chuyện của mình.

- the Brick Mural -

Thứ Hai, 9 tháng 1, 2012

untitled.

She told me she got the rejection letter. That’s how it began. As simple as that. 

I told her she just had to be sad a great deal. If she didn’t, she wasn’t the same person I knew. 

In fact, I didn’t know how to console her. I detest failures. I never know how to efficiently cope with them. Every time failure dooms, it feels as though I’d fallen in to bottomless pool of depression. Being a terrible swimmer, I would keep on sinking, breathless, emotionless, lifeless. Being too proud, I would never ask for help. Neither would she. 

But she will recover eventually, floating again in the bubbling realms of ideas. No matter how long it takes, that eventuality is what matters at all. Idleness is detrimental. Continuity is important. You should try to figure out what to do next. You shall see the lights again, even if you are now enclosed in darkness. 

I said I would be waiting. 

“What is there to wait for?” – she asked. 

It made me wonder. Neither about her nor the people on the streets whose faces are marked with crow’s feet yet eyes still brightened with expectations; but about myself. High time I faced the truth. What am I waiting for?

Being struck by chains of failures earlier than her, I started to build up a nest as a hideaway. I licked the wounds, tried to ease off the pains and dragged through the days. I was so disappointed with myself I didn’t even know how to cope with the diurnal events. Each disturbing happenstance sent me deeper down to another level of bitter isolation, away from society, away from human. I became an unconcealed misanthrope in order to conceal my dejection.

Pushed to the corner, survival instincts awakened.  I came up with a plan, not to stay and fight, but to yield and flee - with dignity. I felt the urge to have some other projects going on, just for the sake of having something else going on. Maintaining the existence of another personality with other abilities and prospects means allowing some hope to beam through the closed curtains.

So long as the feel of ignominious failure is kept away, this subconscious survival mechanism works. I am protected, safe, unharmed. I’m not any stronger, though; on the contrary, I’m reduced to being supremely vulnerable. Insecurity is seen through susceptibility to anxiety about imperfections; allergy to succor, which is purposefully misconstrued as pity; obsessive-compulsive behaviors consisting of brain-dumping, gossiping, trash-collecting, attention-seeking, escapism-occupied.

I have never walked out of the nest ever since. I don’t intend to even when I am now well aware of it. What am I waiting for, I have not the faintest clue.