Thứ Tư, 22 tháng 2, 2012

trích "Sống với huyền thoại của riêng mình".

"Tôi tự nhủ rằng tôi đã từng là một trong những con số thống kê về sự sinh sản và rồi đây, một ngày kia, tôi sẽ được tính đến trong những con số tử vong. Thật là tốt để biết rằng mình sẽ chết. Kể từ khi tôi hành hương đến Santiago, tôi đã hiểu rằng, mặc dù cuộc sống vẫn tiếp diễn và tất cả chúng ta thì bất diệt, nhưng sự hiện hữu này của bản thân tôi một ngày kia rồi cũng kết thúc.

Người ta ít nghĩ về cái chết. Họ lãng phí cuộc sống của họ để lo lắng về những điều vô lý; họ trì hoãn nhiều việc, và không chú ý đến những khoảnh khắc quan trọng. Họ tránh né sự rủi ro, bởi vì họ nghĩ nó nguy hiểm. Họ than phiền rất nhiều, nhưng sợ phải hành động. Họ muốn mọi chuyện thay đổi, nhưng chính họ không chịu thay đổi. 

Nếu họ nghĩ về cái chết nhiều hơn một chút nữa, họ sẽ không bao giờ quên thực hiện cuộc điện thoại mà họ đã trì hoãn quá lâu. Họ sẽ điên khùng hơn một chút. Họ sẽ không sợ kiếp sống này sẽ kết thúc, bởi vì bạn không thể sợ một điều gì đó đàng nào rồi cũng sẽ xảy ra. 

Những người Da Đỏ nói: “Hôm nay là một ngày tốt cho bất cứ ai từ giã thế giới này.” Và một hiền nhân đã nói: “Cái chết luôn ngồi bên cạnh bạn, vì vậy, khi bạn cần làm điều gì quan trọng, nó sẽ cho bạn sức mạnh và sự can đảm mà bạn cần.” 

Độc giả thân mến, tôi hy vọng rằng bạn đã nghĩ đến điều này. Sợ chết là dại dột, bởi vì tất cả chúng ta, sớm muộn gì rồi cũng sẽ chết. Và chỉ những ai chấp nhận sự thật này thì mới được chuẩn bị sẵn sàng cho cuộc sống."

Paulo Coelho -  bản dịch của Hoàng Ngọc Trâm


PS: Lâu lắm rồi mới đọc lại văn của ông. Chỉ một mảnh bé nhỏ, hữu hạn, nhưng lại có thể khiến cho mình cảm thấy thật mạnh mẽ và dũng cảm.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét