1. Mỗi lần viết lại sau những đợt nghỉ rất lâu, tôi không bao giờ thấy phấn khởi. Ngược lại, quấn chặt những đầu ngón tay đung đưa trên phím bấm là những cái bao bố con con của sự cùn mòn - sần sùi, thô ráp và rõ mồn một từng thớ, từng thớ.
Tôi đã bỏ qua mình trong một ngày, rồi một tuần, rồi một tháng. Và … không có chuyện gì xảy ra. Tôi vẫn hít thở, ngày vẫn trôi, đêm vẫn lặng lẽ, bầu trời, cuộc đời, của mình, của người, đều chậm rãi diễn ra trên một nền nhạc đầy những nốt lặng – một bản nhạc bình yên đến mức lãnh cảm. Khi phía trước là mặt hồ tĩnh tại không gợn sóng, trời thanh mây xanh gió lặng, sự tồn tại của con người ở xa ngoài phạm vi bó buộc của không gian và thời gian, tôi gọi khung cảnh đó là vẻ đẹp hoàn hảo. Bản nhạc nốt lặng cũng là một cái đẹp hoàn hảo. Vì thế nên, hà cớ gì phải trông chờ một thứ âm nhạc rộn ràng hơn, hà cớ gì phải ghi chép, hà cớ gì phải vật vã, để sống, hay thấy mình đang sống?
Sự dừng lại của tôi, nhiều khi có ý như thế.
Mặt trời vẫn rờ rỡ đấy thôi.
2. Có một lần, một người bạn khuyên tôi rất chân thành, điều tôi cần là một ít vận động.
Cũng không phải thiếu hợp lý mà bạn và nhiều người khác nữa đều nghĩ vấn đề là sự nhàm chán. Nhưng dù sao, vẫn gật đầu rất nhiệt tình với chiếc màn hình màu nho nhỏ đang nhấp nháy trên tay, tôi hoàn toàn đồng ý với nội dung của tin nhắn ấy. Cứ dằn vặt với bản thân mãi khiến tôi quên mất cũng như bỏ lỡ nhiều thứ. Đều là những điều lẽ ra đã có thể trở nên rất giá trị đối với mình; để lạc đi quả trong lòng có nhiều tiếc nuối.
- Giá như tôi có thể một vòng tay ôm trọn cuộc sống.
Nếu là ngày xưa tôi sẽ ước thế; cái tuổi trẻ thời non dại vẫn còn nhìn tất cả trong trẻo như sương mai.
3. Có thể cô quạnh sẽ có một chuyến đi xa thăm núi non.
Tôi thu dọn hành lý và bắt đầu hành trình đi tìm cái hồ hởi, huyên náo của phố thị, nơi đầy hơi người, đầy mặt người, đầy lòng người. Mất không lâu để tôi thấy. Họ. Tất cả. Trộn lẫn với nhau thành một dung dịch loang loãng, thoang thoảng một mùi hương kì lạ không thể gọi tên.
Sáng bầu trời nắng rất đẹp, quãng đường ngắn từ chỗ gửi xe đạp đến trường học tịnh lại nhiều câu nói ít chữ, phơ phẩy giữa không trung. Xe cộ lướt qua rất trật tự khiến tôi không thể chú ý đến chúng ít hơn. Tôi chỉ luôn để ý những ô gạch nhảy múa và cái bóng của mình trải dài trên tường, trên đường. Những ô cửa kính phản chiếu hình người vội bước. Tre xanh sà từ sau bức tường cũ vào cái chạm khẽ của với tay.
Buổi chiều trời thoa thỏa, chông chênh. Cái gì sắp đi đến hồi kết đều buồn. Xưa nay con người ta cảm đất trời theo cách ấy. Buồn vì thương tiếc những tốt đẹp mãi qua đi. Người Sài Gòn hết vội vàng đi đi lại hối hả về về, không rõ sống cho kịp hay sống cho mau? Những vòng xe cứ quay, nhờ gió đẩy mây qua từng ô nhà. Những cái để nhớ, những cái để quên, cuộn vào nhau, lờ lợ như nước ở cửa sông.
Hộp ký ức vẫn vãn khách lui tới.
4. Đi qua bấy nhiêu xa, không gắng gượng khắc ghi, không gông mình đau
khổ, về lại nhà cũng chỉ còn giữ lại mấy cái ít ỏi như thế. Buồn cười không? Về mình, tôi sẽ cầm cho riêng mình. Về người khác, tôi sẽ không thể kìm được, lại bắt đầu nói về trời mây. Hay ngụy biện cho sự thật mình lỡ hời hợt đây nhỉ? *cười*
5. Cái vận động mình theo đuổi này rất đỗi hiện thực. Nên đang ở ngày hôm nay đã thuận tay đẩy ngày hôm qua vào cõi hư không, cũng thuận lòng mà nghĩ rồi đến ngày mai thì ngày hôm nay của mình rồi sẽ trải cùng chuỗi sự như thế.
Cái bóng, ảo ảnh hay giấc mơ, còn bền vững hơn. Đáng vui hơn.
6. Thiết nghĩ, nỗi sầu vì chuyện nhân gian cứ tan đi thì có bao giờ kết thúc?
Nên thôi, dặn mình không buồn nữa làm chi.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét