Thứ Bảy, 4 tháng 2, 2012

on catharsis.


Thật ra, viết hay vẽ hay blogging hay chia sẻ những thứ hay ho mình tìm được đều là thuốc an thần cả. Thay vì cứ một mình gặm nhấm rồi ngấu nghiến rồi tự mình bội thực vì tiêu hóa không nổi tất cả những đống tư liệu học thuật và sản phẩm giải trí bát nháo mình tọng vào đầu và cuối cùng thì chết ngáp ngáp tay chân giãy đành đạch như cá mắc cạn, thì tốt hơn mình tìm cách rủ rê người khác “xem đi cho biết” bằng nhiều thủ đoạn: viết review, đăng bài, share post trên facebook, giới thiệu truyền miệng nhắc nhở người ta “xem đi cho biết” liên tục, hay bằng một cách mạnh bạo hơn tẹo thì giảm tải bớt đồ đạc qua máy tính của người khác (như một kiểu bảo hiểm thông tin). Mục đích của self-expression là để cuối cùng, khi những người bạn yêu dấu của chúng ta cũng xem rồi thì chúng ta có chuyện để mà nói; thời gian dành cho thứ thú vui cực tuyệt thanh nhã là đàm đạo về cái đẹp sẽ có cơ hội trở thành những khoảnh-khắc-ốc-đảo – chốn nghỉ chân giữa dòng chảy khốc liệt của cát bụi buồn đau trên đời.

Với những người căm ghét trời nắng nóng, cụ thể là tôi đây, thì tốt hơn cứ ngồi chơi ở ốc đảo. Có nước ngọt, có dừa, có bóng râm và còn có thức ăn là cá chim thú các loại nữa. Hái lượm và săn bắt thì cũng sinh tồn được. Diễn đạt cho nó văn học và lý thuyết hơn: “Hầu hết con người cần hiểu và cần được hiểu, theo cách này hay cách khác. Nhu cầu tự nhiên được người khác, nói rộng hơn là một phần xã hội, may mắn hơn là toàn bộ xã hội, chấp nhận khiến cho con người cảm thấy an toàn hơn, mạnh mẽ hơn rất nhiều.” Đóng vai một cái thùng phuy dạt từ ốc đảo này sang ốc đảo khác, tôi sống ngày qua ngày, đương nhiên không tránh khỏi việc mất mát vài con ốc, vài mảnh gỗ trên người – là cách nói dông dài để giảm nhẹ độ nghiêm trọng của tính từ dùng rất nhiều trong phim Cánh đồng bất tận: “tan nát”. Nhưng mà tôi cũng ổn. Trẻ con đi ra đường, ra đời, chắc chắn là phải trầy trụa thương tích, khác biệt chỉ ở chỗ nặng hay nhẹ. 

Có vài người nói là tổn thương thì có nhiều loại, nhưng nói được ai đau buồn nhiều hơn ai thì không thể; đâu cũng là nỗi buồn, đâu cũng là sự chịu đựng của con người, của nhân loại. Tôi thấy nói chung mình có thường bị ‘nội thương’, tức là do tương đối nhạy cảm mà hay xúc động đậy về mặt tinh thần. Nhưng nếu nói tôi cũng đau đớn như toàn bộ nhân loại đang đau đớn thì quả có phần cường điệu cải lương hóa cuộc đời kém phần lâm li bi đát này rồi. *cười hềnh hệch*

[...]

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét