La Catedral del Mar (2).-, a photo by ancama_99(toni) on Flickr.
Thứ Ba, 31 tháng 5, 2011
Chủ Nhật, 29 tháng 5, 2011
Robin Eckardt
| New York - Tribute to New York |
| London - Big Ben Glow |
Panoramic Times Square |
| London - Majestic Eye |
"Robin’s paintings are contemporary, abstract
mixed media, inspired by the first ten years of her life in the
Caribbean, where the memories of vibrant colours and an idyllic life
style have remained with her. Robin’s cityscapes reflect her obvious
passion for a vast and complex subject; she will mix anything and
everything in order to create new, unexpected and exciting effects. This
has developed through extensive years of study, but has always come
quite instinctively. There is no doubt that in this recent body of work,
her very energetic and expressive skills enable her to capture activity
by juxtaposing thick layers of paint across the canvas. Through
constant working and reworking she is able to create an impressive
affinity between the buildings, the people and the painting. The result
is a fusion of movement and spirit in each piece."
Thứ Sáu, 27 tháng 5, 2011
cánh trắng.
"Trong
giấc ngủ mơ màng của mình, cô gái hiền ngoan trông thấy thế gian có đợt
thu gom lớn những đớn đau. Người từ khắp nơi đổ đến, tranh nhau vứt bỏ
những thứ khiến chúng ta đau đầu. Nỗi đau ở trong phiên chợ lớn, số
lượng quá nhiều nên thành ra rẻ rúng. Chồng chất lên nhau, nằm kề bên
nhau, hiền lành cạnh bên hung hãn, đẹp xinh sánh vai u sầu, bóng tối giả
trang ánh sáng,…Tất cả, cùng tạo nên một bộ cánh trắng tuyệt đẹp. Thế
gian mang đôi cánh ấy vào, xoay tròn, vẫy nhẹ, và bay lên. Cô gái ngồi
trên lưng thế gian, tóc cột chỏm phấp phới, gót chân nhỏ tựa trên đôi
cánh thần kỳ, tay ghì chặt chiếc bờm làm bằng gai nhọn của loài nhím. Da
thịt đau nhưng lòng rất vui sướng. Cứ cười mãi không thôi.
Chiêm bao vẫn sẽ cười.
Tôi nên trở thành một cô gái như thế.
Tôi nên trở thành một cô gái như thế.
Hồng Hạc.
"Chị là đoá hoa nở trong đêm tối. Chỉ có thể vẹn tròn và viên mãn nhất khi ở giữa sự cô đơn của chính mình."
Thứ Ba, 24 tháng 5, 2011
than thở ngày phận tôi dang dở..
tôi bị lạc rồi ruột gan phèo phổi tôi không còn gì đàng hoàng để mà viết nữa tôi rất buồn vì mình đã ra đi và không bao giờ quay về được nữa tôi rất tiếc nuối những tháng ngày đã qua từng giây phút đã qua rất sợ những gì đang chờ mình ngoài kia rất mệt và không đủ kiên nhẫn cho bất cứ việc gì hay ai dường như một mảng của mình vừa trải qua một cái đám tang sầu thảm những nỗi buồn vụn vặt bị bứt ra như những cái lá bị bứt khỏi cành có lá héo lá non có lá xanh lá vàng tất cả những gì còn lại là những cái cành khẳng khiu trơ trụi dưới cái nắng chuyển mùa và bầu trời xanh thê lương quả là một cái cây sầu thảm thứ màu nửa vời đáng ghét ừ thì mọi chuyện là như thế đấy tất cả chúng ta sẽ bước tiếp như những lá cỏ thảo bay vào ngày gió đẹp tất cả chúng ta sẽ lên đường tìm kiếm sự trưởng thành và chính bản thân mình ở ngoài kia còn tôi thì không hiểu gì hết vì sao chúng ta lại hội ngộ vì sao cuộc hội ngộ của chúng ta lại chóng tàn lại phải tàn lúc này khi chúng ta vừa thương yêu nhau không thể hiểu không muốn hiểu không bao giờ hiểu nên hoàn toàn không muốn không muốn không muốn ra đi một chút nào tôi chưa sẵn sàng tôi không thể nhấc nổi mình lên tôi là một cái lá quá mập quá ù lì và lười biếng quá nặng nề chất chứa quá nhiều những điều tạp nham nhảm nhí xí xọn lộn xộn dớ dẩn ngớ ngẩn ngô nghê ngố vừa nghiêm túc vừa buồn cười nửa nạc nửa mỡ chẳng biết đâu là đâu chẳng còn ranh giới chuẩn mực đúng sai phải trái như một bộ xếp hình hoài không thể được xếp cho trọn vẹn không còn rõ mình đang đuổi theo điều gì dù những mộng ước hôm qua còn rõ như những con chữ xanh trên vuông giấy trắng bủng beo mỗi lần sắp rời xa cái gì hình nét của mớ hỗn loạn hổ lốn bên trong cứ hiện lên rõ một cách đau nhói hoàn toàn không biết phải làm sao không còn nơi đi nơi về không còn một kỉ cương ràng buộc nào để mà chống lại và phá hoại không còn cái gì cả không còn có thể nhìn vào cái khoảng không thân thương mà tự hào nói đó là lớp của ta lớp của ta lớp của ta và cười hùng hục như điên nữa trời ơi ta sẽ rất nhớ nhớ kinh khiếp nhớ quặn thắt nhớ đến mụ mị dại người đến điên đảo lên rồi cũng không thể ngừng nhớ nhớ đến nỗi chỉ muốn vùi mình vào nỗi nhớ không bao giờ dậy nữa cứ rơi hoài rơi hoài rơi không bao giờ tới đáy cứ chơi vơi giữa niềm thương thăm thẳm không đầu không đuôi không xuôi không ngược những khuôn mặt ấy phải làm sao để tìm lại phải làm sao để lần nữa thấy đó là chân thành và cũng là thấy chính mình trong lành đếm lá rơi hứng gió bay tôi muốn mình là một kẻ đi lùi đến tương lai bời vì từng mảnh từng mảnh ký ức dù vụn vỡ dù đứt gãy dù nhỏ bé đến mấy cũng đẹp cũng trong trẻo đến quay quắt đến không thể nào buông lơi trời ơi tôi buồn đến tím tái cõi lòng buồn thảm thương buồn rã rời buồn tơi bời tan nát buồn mẻ từng miếng từng miếng tim buồn thống thiết buồn cùng kiệt quệ buồn miên miên cuộn xiết buồn miết vào da thịt buồn biết mấy buồn bằng một cái máy bơm năng lượng vĩnh cửu buồn ơi là buồn buồn buồn buồn buồn buồn buồn buồn buồn lắm hỡi ôi tuổi trẻ ôi..
Chủ Nhật, 22 tháng 5, 2011
Thứ Năm, 19 tháng 5, 2011
.
những ngỏ đường lan dần hiu quạnh
người đi giữa hoài bão trời xanh
nuối tiếc vội vàng tàn hoang sắc
niềm đau se từ cơn gió hanh.
đưa tay với bóng ai sương thoáng
tan cơn mơ thiếu thời miên man
ngày đong mắt cười tròn ai oán
miền thương nhớ
kẻ lữ hành nghênh ngang.
người đi giữa hoài bão trời xanh
nuối tiếc vội vàng tàn hoang sắc
niềm đau se từ cơn gió hanh.
đưa tay với bóng ai sương thoáng
tan cơn mơ thiếu thời miên man
ngày đong mắt cười tròn ai oán
miền thương nhớ
kẻ lữ hành nghênh ngang.
Thứ Bảy, 7 tháng 5, 2011
Đò Lèn - Nguyễn Duy
Thuở nhỏ tôi ra cống Na câu cá
níu váy bà đi chợ Bình Lâm
bắt chim sẻ ở vành tai tượng Phật
và đôi khi ăn trộm nhãn chùa Trần.
Thuở nhỏ tôi lên chơi đền Cây Thị
chân đất đi đêm xem lễ đền Sòng
mùi huệ trắng quyện khói trầm thơm lắm
điệu hát văn lảo đảo bóng cô đồng.
Tôi đâu biết bà tôi cơ cực thế
bà mò cua, xúc tép ở đồng Quan
bà đi gánh chè xanh Ba Trại
Quán cháo, Đồng Giao thập thững những đêm hàn.
Tôi trong suốt giữa hai bờ hư - thực
giữa bà tôi và tiên phật thánh thần
cái năm đói, củ dong riềng luộc sượng
cứ nghe thơm mùi huệ trắng, hương trầm.
Bom Mỹ giội, nhà bà tôi bay mất
đền Sòng bay, bay tuốt cả chùa chiền
Thánh với Phật rủ nhau đi đâu hết
bà tôi đi bán trứng ở ga Lèn!
Tôi đi lính, lâu không về quê ngoại
dòng sông xưa vẫn bên lở, bên bồi
khi tôi biết thương bà thì đã muộn
bà chỉ còn là một nấm cỏ thôi!
Thứ Hai, 2 tháng 5, 2011
s.o.h.o.
-
Tôi tin vào sự sáng tạo. Tôi tôn trọng sự chuyển hóa. Và dù có thể sáng tạo chỉ là một giai đoạn trong chuyển hóa, nhưng tôi tin vào cái vĩ đại trong thời điểm của sự sáng tạo. Một người đã nói rằng, những điều mới mẻ cũng có thể là sự thật, khi đó, chúng cũng cần được bảo vệ. Tôi không cần nhìn ai, hay là ai khác để hiểu và tin việc đó. Đó là niềm tin của tôi. Bạn không thể giết nó được. Bạn thậm chí chẳng thể làm nó suy chuyển được. Một phân.
-
Khi ta làm điều gì, tốt nhất là hãy tôn trọng bản chất ban đầu của nó, cái mục đích-tác dụng mà nó phục vụ. Cái mục đích nguyên sơ ấy rất-thiện. Chỉ có sự sử dụng sai trái, chệch khỏi mục đích khởi điểm ban đầu mới làm nó trở nên nhơ nhuốc. Tôn giáo là trong sáng. Chỉ có mục đích của con người vấy bẩn nó.
-
Trong cái nhìn của bạn về bản chất của sự việc và con người có cái gì làm tôi lo lắng. Người ta không muốn bạn nhìn vào một câu chuyện không-đẹp và quay quắt với những sự thật đen tối trong đó. Người ta cần sức mạnh của bạn không chỉ để nhìn thấy mặt trái, mà là chống chọi với nó, dù chỉ mới là trong tâm tưởng. Con người sống, là một chiến binh, chứ không phải một kẻ thỏa hiệp. Trước bất cứ cái gì, phải đánh gục nó trước khi có thể thực sự thấy hay hiểu. Còn chỉ muốn thỏa hiệp, đừng đọc. Đọc chỉ biến một kẻ thỏa hiệp thành một tên hèn nhát nguy hiểm.
-
Niềm tin vào sự thay đổi, tự nó hiện lên trong những lời hội thoại. Không đơn thuần một câu khẳng định suông nhạt nhẽo có thể làm người khác tin. Con người bạn có quá nhiều thành kiến, định kiến; từng hành động của bạn đều phảng phất một nét cứng nhắc như vậy. Tôi không tìm thấy sự trân trọng cái đẹp trong bạn. Và vì điều đó, tôi thấy mình rất buồn..
-
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)

