"Trong
giấc ngủ mơ màng của mình, cô gái hiền ngoan trông thấy thế gian có đợt
thu gom lớn những đớn đau. Người từ khắp nơi đổ đến, tranh nhau vứt bỏ
những thứ khiến chúng ta đau đầu. Nỗi đau ở trong phiên chợ lớn, số
lượng quá nhiều nên thành ra rẻ rúng. Chồng chất lên nhau, nằm kề bên
nhau, hiền lành cạnh bên hung hãn, đẹp xinh sánh vai u sầu, bóng tối giả
trang ánh sáng,…Tất cả, cùng tạo nên một bộ cánh trắng tuyệt đẹp. Thế
gian mang đôi cánh ấy vào, xoay tròn, vẫy nhẹ, và bay lên. Cô gái ngồi
trên lưng thế gian, tóc cột chỏm phấp phới, gót chân nhỏ tựa trên đôi
cánh thần kỳ, tay ghì chặt chiếc bờm làm bằng gai nhọn của loài nhím. Da
thịt đau nhưng lòng rất vui sướng. Cứ cười mãi không thôi.
Chiêm bao vẫn sẽ cười.
Tôi nên trở thành một cô gái như thế.
Tôi nên trở thành một cô gái như thế.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét