Thứ Tư, 25 tháng 4, 2012

?

"Tôi yêu những cảnh nhìn từ cửa sổ. Chúng làm cho tôi cảm thấy hạnh phúc, bằng một cách kì diệu nào đó. Chỉ có một cái cửa sổ duy nhất đáng căm ghét. Nó bị vỡ và nó không thực sự là một cái cửa sổ.  Nó khiếm khuyết đến nỗi tôi nghĩ, sẽ có lúc tôi quay về để trả thù những kẻ đã hành hạ tôi ở đây.

Đôi khi tôi nghệch ra nghĩ đến sự tự do tuyệt đối vĩ đại của mình. Con người ta không thể nào sống mà không có nhau. Dù thực sự họ có thể, chẳng ai muốn cuộc sống đau buồn như vậy. Nên tôi thấy ngờ ngợ, còn nghệch ra khi tưởng tượng cảnh mình phụ thuộc vào những đồng tiền của một thằng đàn ông không mặt mũi, nương tựa vào hắn, ngày ngày chăm chỉ nấu nướng, chăm con, xem những bộ phim diễm tình rẻ tiền; thoảng hoặc lại nổi điên lên vì phát hiện chồng ngoại tình, rồi hòa giải, còn không thì đệ đơn ly hôn. Mỗi lần như vậy, tôi lại thấy mình buồn bã; cái lỗ hổng khủng khiếp ở trong nhân cách của tôi không rõ đã bắt đầu từ đâu, khi nào. Tôi cố tua đi tua lại cuộn băng quay cuộc đời mình mà chỉ tìm thấy những mảnh vỡ hoặc những miếng giấy vụn trắng toát. Có lẽ tôi đã thực sự cố quên; cũng đã quên. Tôi là kẻ quên không cần tìm, nhưng có những nỗi ám ảnh cứ đơn giản là sẽ ngốn lấy ta, luồn vào người ta, chảy trong huyết quản. Ta không nghĩ về nó, nhưng nó cứ âm ỉ ở đó; thành một cái bóng đen đúa, dai dẳng.

Đôi khi tôi thấy mình nói những lời độc ác. Là độc ác với một người khác, và độc ác với cả chính tôi nữa. Tôi luôn biết rằng việc phủ nhận vị trí của một người giữa đời là một hình phạt man rợ, dù nó diễn ra dưới bất kỳ hình thức nào. Mỗi lần chúng quệt vằn vện vào tay những vết khứa, tôi luôn thấy mình muốn chết đi. Như cái cách hoàng hôn diễn ra. Rực rỡ lên trong giây phút rồi hóa vào trong điêu linh. Nhưng mà rồi lại không giữ lại được bản ngã ích kỷ. Cứ để nó tung hoành qua những ngõ ngách, rồi tôi làm tổn thương người khác bằng những nỗi đau của mình. Mà dường như tôi cũng không còn hối hận. Tôi không muốn từ bỏ mình, cũng không biết phải chạy trốn sự thực về chính mình như thế nào.

Tôi thấy yên bình trong cảm khái về thế giới bên kia. Điều thứ 100 này hiển nhiên sẽ diễn ra, nhưng tôi vẫn đưa nó vào danh sách. Có lẽ 99 điều trước đó đủ để cuộc đời tôi có chút ý nghĩa. Tôi điên cuông trong những hình ảnh về chính mình, trong căn phòng đầy gương xộc xệch, câm lặng. Tôi chụp những tấm ảnh không người, vứt đi những câu nói, nhung nhớ những ảo ảnh. Không rõ nữa, bằng cách nào tôi đến được cái tuổi 17 đẹp đẽ này? Đôi khi, tôi quên mất là mình phải nghĩ về cuộc sống, thay vì chỉ nghĩ về bản thân. Có quá nhiều việc để làm trong khi tôi phí thời gian để nghĩ nhiều thế về sự tận hưởng. Có thể do tôi quá lười biếng nên tôi thường hay nghĩ về cái chết.

Một người tặng cho tôi một cây đàn giấy. Nó là một tác phẩm, phức tạp và chân thành. Trong khi tôi không có chút ý định nào cho ngày sinh nhật của người đó. Một người khác, tôi lại chỉ nguệch ngoạc được vài nét xấu xí.

Có một buổi triển lãm tranh trên đường Pasteur. Tác giả của những bức tranh đó thật là một kẻ tín điều mụ mị; một kẻ bị ám ảnh bởi tôn giáo và Chúa. Tôi không chắc phải nghĩ về kẻ đó như thế nào. Cũng như tôi và thứ tôn giáo mù quáng của mình mà thôi.. Chỉ là đạo giáo khác nhau, không được tự ban cho mình cái quyền chỉ trích người khác. Niềm tin của tôi là vào hạt giống sự thật trong tồn tại của con người. Tôi tìm kiếm sự trong sạch trong thế gian. Có lẽ, vì vậy mà tôi đã ghét bóng tối và sự nhơ nhuốc. Còn bây giờ thì tôi quen biết và chấp nhận người khác dễ dàng hơn rồi, chỉ là không tin họ."

3 nhận xét:

  1. Trong một chiều tăm tối, đọc những điều tăm tối, và nhận thấy cần có những ngọn lửa nên được dập tắt.

    Trả lờiXóa
  2. sao giờ tớ đọc lại thì không thấy tăm tối lắm nữa?

    Trả lờiXóa