Thứ Tư, 23 tháng 6, 2010
như thể bóng trăng.
Tất cả mọi việc vốn đã diễn ra một cách lặng câm và u uẩn. Bị kéo vào lỗ đen, bị vùi dập, uốn éo, dằn xé, vặn xoắn, thảy qua ném lại, rõ ràng là thương tổn đến thảm hại.
Giờ đây, khi nỗi ám ảnh dần hóa tỏ giữa cái nắng phây phây, sự nhục nhã kéo đến như kẻ quấy rối tháng sáu. Có thể đây chính là điều tôi luôn cần,
sự khinh bỉ, xem thường,
sự chối bỏ,
hụt hẫng bởi những lời điêu ngoa tàn ác.
không phải là một ảo tưởng nhiêu khê, mơ hồ, rời rạc.
Sau khi những điều này được thả trôi trên con thuyền giấy đẩy đưa bởi những ánh mắt, cuối cùng cũng thấy bản thân ngồi bình thản giữa những xúc cảm quang tạnh,
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét