Thứ Bảy, 1 tháng 10, 2011

chờ đợi. chờ đợi. chờ đợi.

Thỉnh thoảng tôi vẫn mong chờ. Dạo gần đây, nỗi mong chờ của tôi xuất hiện với tần số cao hơn. Thường xuyên. 

Tôi mong chờ thường xuyên. 

Tôi chờ tin nhắn của Thiên Sứ. Chờ miệt mài như một con ngốc bi lụy vậy.

Trước khi đi ngủ kiểm tra tin nhắn. Thức dậy kiểm tra tin nhắn. Vừa ăn sáng vừa kiếm tra tin nhắn. Chăm sóc vườn xong kiểm tra tin nhắn. Ăn trưa xong kiểm tra tin nhắn. Đi dạo vào kiểm tra tin nhắn. 

Chuông điên thoại vừa reo là chụp lấy cái điện thoại.

Thực sự giống như kiểu con gái tuyệt vọng, phải bấu víu vào chút yêu thương nhỏ nhặt vậy. Tôi không thích nhìn mình đầu hàng dễ dàng như thế. Tôi không thích trông thấy mình đáng thương như thế.

Tình yêu với Thiên Sứ không sâu sắc đến mức cần thiết phải như vậy. Không phải là tình yêu của những kẻ trưởng thành đau buồn với nỗi ám ảnh mà chỉ là niềm vui thích những đứa trẻ ham muốn thơ ngây được ở bên cạnh nhau. Có thể cùng nhau chơi đùa, vui cười thoải mái. Không cần toan tính. Không cần lo phiền. Có thể quan tâm nhau thì rất tốt, nhưng tuyệt đối không cần níu giữ nhau. Ở lại tự nguyện, ra đi cũng tự nguyện. Chỉ có nhẹ nhàng như cây kẹo đánh bông tơ đổ xirô dâu lên trên mà tôi vẫn thường nhìn thấy ở cổng trường tiểu học ngày xưa. Tuyệt đối không phải là một tình yêu quá sâu đậm.

Bản thân tôi thích mình là một đứa con gái độc lập, không đến nỗi thiếu thốn, không cầu xin ai điều gì, không ràng buộc lệ thuộc vào bất cứ người nào trên đời này. Tôi thích mình đứng vững bằng chính khả năng của mình. Tôi thích tự do. Mặc kệ những hệ quả đi cùng với nó, tôi thích mình tự do.

Từ đó đến giờ đều là như vậy. Tôi luôn là như vậy. Có một số cái bất biến trong một người. Một hoặc nhiều luật lệ mang tính cá nhân đặc trưng. Mỗi hành động, mỗi lời nói đều bị chi phối và phản ánh lại những luật lệ đó. Con người chỉ đơn giản như vậy thôi.

Nên, dù cuộc đời tôi trống rỗng, trống rỗng. Lối sống của tôi chênh vênh. Tôi là một trong những kẻ có thể dễ dàng bị thương tổn bởi nỗi cô đơn nhất. Tôi là một trong những kẻ có nhiều khả năng tự sát nhất. Thì cuối cùng, tôi vẫn còn bản thân mình không ô uế. Không phải là trong sạch, chỉ là không ô uế. Không thấm đẫm bởi những màu sắc khác tôi, không lem luốc bởi những dấu vân tay không phải của tôi, không phạm đến quá sâu lãnh thổ của những con người không phải là tôi. Cái tôi của tôi trọn vẹn. Một sự đánh đổi công bằng. Vả lại, tôi cũng không biết sống theo cách nào khác. 

Nhưng nói nhiều quá, biện hộ nhều quá, bây giờ không phải tôi vẫn mong chờ Thiên Sứ đó sao?

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét