Bây giờ là đầu tháng 10. Thời
gian trôi nhanh quá, khiến tôi không kịp để ý đêm đã bắt đầu đến vội vàng hơn;
người ta cứ mặc nhiên bỏ qua những dấu hiệu chuyển giao êm ả. Những dòng chảy vẫn
cần mẫn tuôn, người vẫn đi, lá vẫn rơi, gió se và nắng ngày vẫn gay gắt. Nhưng
mà, một mùa thu nữa đã chết đi rồi, còn tôi vẫn chưa cảm thấy sự tồn tại của
mình mạnh mẽ lên.
Mỗi khi mùa đông đến, tôi
thường ý thức mạch lạc hơn việc thời gian đang trôi đi. Từng phút từng giây đều
tạo thứ cảm giác thật chông chênh, chúng sẽ lao khỏi đôi tay của ta, vụt bay đi
mất. Muốn hét lên như thế với chính bản thân mình, chỉ đơn giản là để biết rằng,
ừ, tôi đã có thể gọi tên cảm khái về thời gian của mình rồi đó. Nhưng mà, những
lúc như thế tôi vẫn cứ lạc mất chính mình đâu đâu; đánh rơi chính mình ở nơi chốn
bận rộn nào đó. Cuối cùng đôi tay trống rỗng, không biết cầm nắm vào đâu; những
câu nói trống rỗng cũng không biết phải bay đến đâu, đành bốc hơi ở chót lưỡi.
Thời gian trôi đi tàn nhẫn,
là kẻ ác, vạn vật đến một lúc cũng phải tan biến. Như ngọn cỏ nhỏ trên cánh đồng.
Như nhánh dây leo mảnh mai trên song cửa. Như ta, như nhau.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét