Tối trời lành lạnh
Đọc Phan An
Con chữ anh nhảy múa
thác loạn thoát vọng thắt họng
kềnh cồng
lông bông
lao cả xuống lòng sông
Anh giống thằng Chí Phèo ở lại Vũ Đại
cứ chửi
chửi trời, chửi đất, chửi cục đá cục ph**, chửi hận, chửi thương, chửi người chửi chó,
chửi tất
có cái gì anh không cười cợt
có cái gì anh không phỉ nhổ
có cái gì anh không báng bổ
có cái gì anh tin?
Không có; chắc anh sẽ nói thế.
Lòng tin nhỏ như vụn bánh mì của anh tự quét chính nó đi mất rồi
chừa lại anh ngồi bó gối giữa nghĩa trang
trong cái áo mưa ố vàng
hát tính tang phận cầm ca lang thang.
Em tự hỏi, anh sống làm cái mống gì, anh nói đi?
Sống trọ chốn bể khổ *** ** khốn nạn bi phẫn này làm chi, anh nói đi?
Anh cần phải chết đi
sẽ sung sướng hơn nhiềunhắm mắt lại dễ biết bao nhiêu.
Trần gian này chất chứa nỗi đau như anh, chẳng có lợi lộc gì cho anh lẫn cho ai.
Anh chết đi, em van anh.
Sống như thằng bất đắc chí,
như anh,
em đang thử qua, em đang làm, em sắm vai
bớ trời phật, em cũng diễn đạt lắm, giống lắm
sống chi cho chật đất, em cũng chửi hoài
anh sống chi cho chật đất? em sống chi cho chật đất? mình sống chi cho chật đất?
nói đi anh, mau ói ra đi anh, hahaha…
Ngày xưa thằng thầy em ghét nhất cũng có nói vài câu chí tình chí lý
Bất đắc chí
thì mọi chuyện cũng sẽ ổn thôi
cơm sẽ tới, tiền sẽ đến, người sẽ bò về
mày đi đến chỗ tao đang ngồi đây rồi, đằng nào mọi chuyện cũng sẽ ổn thôi
đám ranh con bất đắc chí ạ!
Em khi ấy cười khinh bỉ
ô ông già hoang tưởng à
chống mắt mà xem tôi sẽ vĩ đại thế nào.
Thế nên
rất cần thiết phải xảy ra
là chuyện anh phải chết đi
em không muốn nhìn thấy bản thân mình trong anh nữa.
em không muốn biết số phận này nó sẽ diễn ra thế nào nữa
nhưng mà em đã đọc quyển sách của anh rồi
nhưng mà em cứ ích kỷ giữ nó khư khư
thế đó
cấm bỏ xuống đó
nên anh mắc cái cóc ghẻ gì cũng cấm viết nữa
ai cho anh quyền la lên đời em sẽ ra thế nào?
ai cho anh quyền phán em sẽ là con bất đắc chí như anh?
Anh đau lòng không? Anh thất bại không?
Em cũng vậy, anh ơi; em cũng vậy, anh ơi
Hậu huệ của anh ngồi trước máy tính gõ lọc cọc đây, hahaha.
Anh chết ** nó đi, hahaha…
Gió quật bên đồi
Canh văng vung vãi
Là em chửi. Là em đổ.
Em ở thế giới bên này
chẳng biết gì về thế giới bên kia
cũng chẳng biết về những thằng viễn vông đứng ở giữa.
Em ở thế giới bên này
‘vui vẻ sung sướng, đàn hát xôn xao, áo quần là lượt’
em ** có đi đâu
em ở thế giới bên này,
buồn nỗi buồn ‘như cánh phù du bay như dơi quạ trong ánh chiều chập choạng’.
buồn chán
chẳng có gì sâu đậm hằn học đến đáng mà oán thán
bị người như anh chửi
em ngậm mồm như ngậm sỏi ngậm tăm (ngậm sỏi ngậm tăm)
chẳng có cái thá thối tha gì mà pặc lại
không viết linh tinh thì em chỉ còn cách câm lặng
nên em viết linh tinh.
Cái thói đời em nó thế,
đến đọc sách bị dồn ép quá thì cũng phải tìm cách thoát ra
cứ liên tục muốn gào thét lên, chửi rủa lên, ném vào mặt đứa nào chịu ngồi nghe, thứ nỗi buồn bằng hạt bụi của mình
phun bụi. phun bụi. phun bụi. tung hoa. lên trời. rớt xuống đất. rồi lại phun bụi. phun bụi. phun bụi.
vì em thế, tính em nó cá nhân hời hợt thế, đời em nó *** ** thế.
mồm em nó không phun, nhưng mà tay em gõ bàn phím. nó giả dối thế?
haha.
Anh chết ở xa em ra một chút
chúng ta tuyệt đối không được ôm nhau mà chết như mấy cặp tình nhân đương đại
tục lắm
không phải kiểu tục của anh
không phải kiểu tục của em
chúng ta cũng chả phải tình nhân
chả chết tục thế làm ** gì;
chết mỗi người một chỗ
tự nhiên lăn đùng ra đất
miệng sùi bọt mép
răng đánh lập cập
như Lão Hạc hết gạo hết tiền ấy
thủ tiêu bả chó để không ai tìm ra nguyên nhân
như kiểu bị trừng phạt vậy
như kiểu đau giùm chết giùm cả thế gian
phải thế nó mới đúng bài hoành tráng.
Nếu so nỗi khổ đau ra thì em chưa tới một cái móng chân đã cắt ra khỏi ngón rồi xẻ ra làm tám mảnh
của anh
em chưa thấy điếm ở công viên Hoàng Văn Thụ lồi mắt với lão già ham vui
em chưa thấy số lượng ăn mày khổng lồ trong thành phố
em chưa thấy tiếng lốc cốc đấm bốp của mấy tay Đĩ Đực
em chưa thấy mấy vụ giết người chặt thân thành từng mảnh đều đặn vứt núi thả sông
em toàn nghe ngóng, rồi quên sạch
biết xã hội này hổ lốn hỗn loạn nát tan huơ hoác ngơ ngác
nhưng mà em không đau buồn
nhưng mà em không quan tâm
như anh
nhưng mà em không cộng đồng
như anh
lý tưởng của em không đẹp như anh
nên em có chết cũng phải chết xa anh một chút
tại em không có đáng chết gần.
Nói cho oai thế thôi chứ em cũng hèn
hèn hơn người nhiều
anh chửi ra sách để người ta đọc thấy anh chửi
biết anh còn thương hận trên đời
còn em chửi ra blog *** để ai đọc
thích chửi, tại biết chả có làng Vũ Đại nào biết về mình
nên cũng vác mặt mốc ghẻ chốc ra mà sống tiếp
vênh vênh váo váo nghênh ngáo ộp đi trên đời, trên đường, mặt dộng vào tường thì cũng cứ lì mà đi
anh chỉ sợ chết, có đáng gì, thì bị gọi là đớn hèn
em sợ sống, thì phải gọi là siêu đớn hèn
nhưng mà em sống.
giữa tù túng cùng đày cay độc cằn cộc
hèn hạ quá
nhưng mà vẫn phải sống,
vì chưa đi đâu được,
chưa chết được.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét