Cách đây vài ngày, em nhắn tin nói, cái đẹp chân thật luôn tìm cách
trốn chạy người nghệ sĩ. Nhận được tin giữa ngày. Trời nắng tà chiều
trên con đường hoang thênh thang, hắt hiu vào lòng người một nỗi trống
vắng rất đặc. Tôi dừng lại nhìn những câu chữ hậm hực ấy một lúc lâu.
Có
thể em đã gặp một chuyện gì đó sầu muộn. Người như em hay gặp những
chuyện ưu phiền. Những cái phiền vừa rất đời, vừa lơ lửng ngu ngơ. Em
nhìn cái nỗi phiền của mình, như muốn ngốn ngấu nó, xúc chúng lên để đổ
xuống những vực sâu trong em. Những cái miệng hố vốn đã thăm thẳm là con
quái vật, nhận được thức ăn ngon lại càng trở nên đen tối, to lớn, dữ
tợn.
Lại tự hỏi mình, người như em, là cánh buồm lao
theo dòng nước ngàn khơi, có khi nào nên tìm thấy bến cập. Sự dằn vặt
nội tại trong em, cơ bản là đủ đẹp cho những đời người đơn côi.
Ừ, mà cái số truân chuyên nào muốn nhường cho những kẻ cầm cái đẹp trong tay một cuộc đời bình lặng, hiền lành đâu.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét