Thứ Sáu, 17 tháng 6, 2011

nhân những cố gắng nửa vời trong ngày..

Rốt cuộc, vẫn không rõ sự căng thẳng này có ý nghĩa gì? Rốt cuộc, tại sao tôi lại bị cuốn vào đó một cách mạnh mẽ và dai dẳng đến như thế?

Tôi đã không muốn bỏ cuộc. Vẫn không bỏ cuộc. Trong cuộc đời nhỏ bé của mình, tôi chưa bao giờ bỏ cuộc.

Có lẽ vì tôi chưa bao giờ thực sự ham muốn điều gì nhiều đến như thế. Đánh cuộc tất cả để đổi lấy một chặng đường có thắp những ngọn đèn ấm áp mộng mị. Chưa có điều gì là chắc chắn. Vốn dĩ chưa từng có điều gì khác một đám mây hồng bồng trôi trong mơ.

Nhưng,.. Ý tôi là, thật ra, có lỗi ở đâu đó trong vòng chạy này. Người ngốc nghếch như tôi, đương nhiên tìm hoài vẫn không thấy. Chỉ biết là hậu quả của nó, càng về gần ngày mặt trời lên cao, càng mở rộng cái miệng hố đen ghì ra, nuốt chửng lấy những khoảng không khuyết danh.

Thế nhưng, vẫn sẽ hoàn thành cuộc đua này. Tôi có thể sẽ là người cuối cùng, nhưng tôi nhất định đi đến nơi.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét