Hoa tàn thì đẹp hơn hoa nở. Nhìn cánh hoa tàn, nỗi buồn dâng nhu mì như gió gợn qua vai. Hoa tàn rồi thì sẽ chẳng nở, hay cũng chẳng nở lại chính cái vẻ rực rỡ một thời. Thuở hoa nở chỉ còn là nỗi tiếc nuối xa xăm mà chính ở trong cái giây phút những cánh hoa khô đi trong héo úa, ta trải đi trải lại, quay đi quẩn lại, cạn rồi lại đầy thứ xúc cảm hoài thương nhớ muộn màng.
Tôi chỉ có thể thương cái gì cần thương, yêu cái gì cần yêu, rồi ra đi. Không phải là tôi muốn vậy, thực sự là tôi không biết làm cách nào để ở lại, ở lại mà không thấy bản thân mình là một kẻ thừa thải và dối trá. Tôi không chịu đựng nổi.
Bất cứ nỗ lực nào để cứu vớt đóa hoa sau phút giây chia ly mà tôi đã thực tâm, thực dạ trân trọng, nâng niu ấy, đều làm tôi cảm thấy quá sức. Chúng quá xa lạ, lại vừa giả tạo chua cay. Chúng làm cái chết của ký ức - những cái tôi thực từng trải qua, đóa hoa, cái chết rất đẹp, những ký ức rất đẹp - như bị chà đạp. Một nấm mồ bị đào xới. Cái xẻng là bầu không khí bộ tịch, dựng lên bởi những con-người-muốn-cảm-thấy-tốt-đẹp-hơn-về-bản-thân.
Như thế không phải quá uẩn khúc thương đau sao...
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét