Thứ Hai, 28 tháng 2, 2011

nửa bờ sông.

Khi tôi nói nếu hắn biến mất đi cũng chẳng tạo nên sự khác biệt nào, tôi đã nói thật. Tôi không nghĩ hắn sẽ hiểu, bởi thế giới của chúng tôi là đôi bờ của một dòng sông, bên lở bên bồi. Tôi muốn hắn nghĩ về những điều khác, biến thành cánh bướm nhởn nhơ rong chơi giữa ngày trời vàng nắng hạ. Tôi muốn hắn vắt sạch đôi mắt qua làn nước và thấy cuộc sống ở bên bờ lỡ làng cá nước. Trong khi hắn muốn nhìn thấy tôi gục quỵ mà thương tiếc cho sự biến mất của một nửa bờ sông. Nhưng cái tôi thấy ở bên kia duy chỉ là nước nổi dềnh dàng, lênh láng. Dòng nước nhấn chìm mảnh-bờ-hắn trôi lảng đảng thành những hình thù kì dị, mờ nhòa, cứ chập chờn vào hư vô theo từng đợt sóng gợn xanh xao..

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét