Thứ Bảy, 5 tháng 3, 2011

không đề.

Sống để thèm muốn. Phấn đấu để đi đến cái đích. Rồi lại tìm kiếm những huyễn vọng mới. Một vòng tròn chưa trọn thì chẳng thuận lòng, mà đã vẹn lại kiến tạo hư vô.

Cuộc đời này, ừ, vốn dĩ chỉ là hư không. Có thật là có sự khác biệt giữa một người chết lúc một nghìn bảy tuổi và một kẻ đi về vĩnh hằng giữa cái thuở trăng tròn trong vắt? Có thật là có sự khác biệt giữa một kẻ bận chiếc áo xúc cảm đầy màu sắc và hòn đá xám phủ rêu ven đường? Có thật là có sự khác biệt giữa những suy nghĩ của ta và ánh trăng ngà bóng trên ngón tay?

Đi đường, mỗi ngày thấy mình một giàu có. Nhưng cái có, là cái thấy, cái cảm, cũng chỉ là hão mộng của chính cái tôi ích kỷ khao khát được thuộc về chốn trần gian lắm khốn cùng. Cái mình để vuột khỏi tay ấy, đều không thực. Không cầm được, không cắn được, không ôm được. Chỉ là mẩu ký ức như vụn bánh mì thời gian, chợt ùa về giăng ngang một điểm vô định giữa tán cây xanh dưới nền trời màu tía. Từng việc, từng vật, từng khuôn mặt trôi qua như nước thượng nguồn chảy về đồng bằng. Cuồn cuộn, cuốn trôi ta đi trong cái hấp tấp, vội vã của từng lời thầm thì, từng lời bông đùa vô hại. hãy đổ tội cho cái tôi yếu đuối. Không muốn bản thân đau đớn, có lẽ cũng là một cái tội. Một sự ích kỷ không gây liên lụy đến những tâm hồn vốn cũng có nỗi đau chôn riêng đâu đó.

Có thật là có sự khác biệt giữa ở bên cạnh và bước một mình?
Ở một mình, bước đi trên con đường của cô độc, tuyệt vọng, là những khoảng trống, lạnh đến tê buốt.
Có nhau, ừ thì
tìm.
ừ thì
thấy nhau.

thấy
những
khoảng     -  
-     trống
trong nhau.
Người ta kể rằng, những khoảng không vô cùng lấp vào nhau, sẽ tạo nên kì tích. một cái gì trọn vẹn lèn chặt như những thớ vải len đan. Vậy mà hình như cũng đã lâu rồi, kể từ khi ta tìm thấy cái gì đủ để đặt vào giữa hư vô trong ta, để ta có thể nâng niu, trân trọng.

Ta thấy mình như lục bình trôi. Mà không. Thật ra, quanh ta có lẽ ai cũng như lục bình trôi. Có lục bình tìm hơi người, thuyền người. Có lục bình phiêu diêu tự tại. Lục bình bám vào nhau. Bám vào những hiện thực chóng tàn như những mộng mị ngày trưa. Lục bình tan rồi hợp, hợp rồi tan. Gặp gỡ cũng là ngẫu nhiên, biết có lại lần nữa? Gắn bó phải chăng thật vô nghĩa? Thêm yêu, cũng chỉ là thêm đau. Ai biết lục bình có đau không? Ai biết lục bình có quên không? Ai biết lục bình có thương không? Ai biết cho lục bình?

Hay là đau. đau. đau lắm. chỉ để một ngày nào đó thật xa xôi có thể lại nhìn vào vô định và thấy lại sự tồn tại của nhau. Của những khoảng-không. những cái hố đen hút vào cả vũ trụ... Cái hư vô cũng ở chỗ đó. nghe giống như nỗi nhớ. nỗi nhớ, sao mà cũng giống như lưỡi dao vô tình cắt ngọt vào tay. vô tình nào có lỗi.

Hay là sẽ nhớ ngay bây giờ mà chẳng cần chờ xa xôi. nhớ ngay cái hiện tại có chính ta. kẹo ngọt. bánh gấu. mì gói. cái nhìn và những cơn mưa chuyển mùa. từng dòng nguệch ngoạc ngay khi ngồi cạnh nhau. đôi mắt da diết câm lặng. cái trượt tay. sự chộn rộn. sự bồi hồi. sự cố gắng. trò sỉ nhục vừa bi vừa hài. những khuôn mặt cười. nỗi buồn. Hay ta sẽ nhớ tất cả ngay bây giờ, như chưa bao giờ được nhớ...

-----

Hắn phán cho một câu, đời là thế. bắt ta ném tất cả những thứ này vào xó, vào một góc kín bưng, quét bụi vào cho nó trông có vẻ cũ kỹ, để nhắc bản thân nhớ là phải quên, phải quên.
phải quên.
mà thôi quặn lòng đi,
thôi quặn lòng đi,
quên đi..


Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét