Tôi không biết phải nói điều này làm sao cho đúng, cho không sáo rỗng.
Con người ấy hiền hậu nhưng gợi lên một điều gì mong manh, tựa như phải cầm giữ trong lòng những nỗi buồn nặng trĩu, vô hình toát lên trong ánh mắt, nét mặt, trong dáng đi, cử chỉ. Vừa ấm ấp, vừa lạnh lẽo. Vừa ôn tồn, vừa mỏi mệt.
Thiết nghĩ tại sao mọi việc lại phải xảy ra? Tại sao giữa những điều khuây khỏa đến nao lòng, lại tồn tại những nỗi đau quá đỗi tàn nhẫn, khủng khiếp đến run rẩy.
Hồn người khuất trong thiên nhiên, cây cỏ.
Trông vào đó, với niềm thương mong da diết, rằng tất cả bất hạnh của người, phần nào, tan đi...
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét