ta ôm trong lòng một nỗi nhớ miên man.
ta trở nên hoang tàn trong hàng ngàn những ảo giác,
ta kiệt sức, đau đớn, chết rồi tự do,
lơ lửng giữa bầu trời mênh mang những tiếng gọi lặng dần trong bóng tối
nỗi nhớ như những ngón tay co mắc vào nhau không rời
ta mắc vào em, như mắc vào cuộc sống,
em đi qua ta, như cuộc sống chảy trôi,
từng mảnh vương vãi, rời rạc,
chập chờn
ký ức ta rêu phong như bức tường trong con hẻm trầm mặc,
nắng cứ lệch đi từng vạt,
ta cứ gạt qua từng vạt,
và ta đi, ôm theo những viên gạch cũ, ôm theo mặt trời, ta đi để tìm lại em - tảng băng xanh muốt nghênh ngang
vì ta vờ như thế,
ta vờ hoài mong, vờ thương nhớ, vờ khao khát
vờ yêu.
để được yêu,
yêu mệt nhoài,
một ngày sương mù tỉnh giấc, tay đã lành những vết thương, chân đã thôi chảy máu, da thịt liền lại, kì diệu như một lời nói dối,
không còn xa xôi, hay hờ hững, hay da diết, hay nồng nàn,
ta khả dĩ lại chạy đến với nỗi đau
con người là một giống sinh vật tìm đến hạnh phúc
em vừa là nỗi đau, vừa là hạnh phúc, em vô hình, em run rẩy,
ta khả dĩ lại nhìn thấy em.
lại yêu em,
yêu như được chết,
yêu như tự do,
ta lại yêu em, có phải không?
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét