Chủ Nhật, 14 tháng 2, 2010

chuyện mùa xuân

Ngày xửa ngày xưa, giữa một thảo nguyên xanh tươi và nồng nàn hương cỏ mùa xuân có một ngôi nhà nhỏ. Ngôi nhà nhỏ treo rất nhiều đồng hồ không hoạt động và ở giữa đặt một cái ghế to. Đang ngồi trên cái ghế to là một cô bé. Cô ngồi lọt thỏm giữa chiếc ghế êm ái, tay bó gối, mắt hướng về một khoảng không vô định nào đó dường như chẳng thuộc về thế giới vật chất chật chội này.

Thế giới này thật buồn chán, cô nghĩ. Buồn chán triền miên. Buồn chán vô biên. Buồn chán không thể chịu đựng nổi. Cô cảm thấy sự buồn chán trần gian này chảy trong vạn vật, lan đi trong mỗi tấm ván, khe tường nhà cô, luồn cả vào từng sợi tóc, ngón tay cô. Vừa đi, chúng vừa ngân nga một giai điệu tuy lặp đi lặp lại nhưng lại không thể cưỡng lại được. Cô như tận mắt thấy âm thanh ấy ru từng thớ thịt của cô chìm vào giấc ngủ. Chúng cứ mềm dần đi, trơ ra, thừa thải; cho đến một ngày nọ, cô phát hiện cô không còn muốn làm gì nữa. Cô không muốn ăn, không muốn ngủ, không muốn chơi, không muốn đứng dậy, không muốn rời khỏi cái ghế của mình, thậm chí không muốn muốn một điều gì.

Tình trạng này thật tồi tệ, cô nghĩ, và đi đến quyết định phải chấm dứt nó. Cô thu hết sức lực, ra lệnh cho cơ thể mình ngồi dậy và đi pha một tách cà phê sữa. Bò nhà cô cho thứ sữa ngon lành nhất, vườn nhà cô mọc thứ cà phê đậm đà nhất, và từ chúng, cô có thể pha được thứ thức uống tuyệt vời nhất. Mùi cà phê và sữa quyện vào nhau thơm lừng làm cô cảm thấy thoải mái và tươi đẹp. Sự tê liệt độc hại kia dường như chạy trốn đi đâu mất. Cô cầm tách cà phê sữa của mình và bắt đầu nhảy múa quanh nhà. Khi mệt, cô ngồi xuống cái ghế, nhấm nháp một ít cà phê sữa trong tách, rồi lại tiếp tục nhảy múa.

Đột nhiên, trong một lần ngừng nhảy múa, cô chợt phát hiện ra tất cả đồng hồ trong nhà đều đang chạy. Cô đã ngồi trên cái ghế, cô biết chắc rằng chưa từng có chiếc đồng hồ nào hoạt động cả. Nhưng hôm nay chúng chạy. Tất cả chúng. Những cây kim giây nhích từng chút một tạo ra một thứ âm thanh chậm chạp đều đặn. Nó làm cô nhớ đến thứ buồn chán khủng khiếp khi nãy. Cô nhìn chằm chằm vào những chiếc đồng hồ để chắc chắn những cây kim chỉ giây không bất ngờ nhảy ra khỏi cái vòng tuần hoàn tròn trịa của chúng để cắm vào da thịt cô. Cô tưởng tượng được bôi sẵn vào đầu những mũi kim nhọn là một thứ thuốc mê làm người ta chìm vào chốn miên trường vô cùng tận.

Cô đem nỗi phiền muộn của mình kể cho chú bò trong chuồng. Chú ta hỏi: "Tại sao cô lại muốn những chiếc đồng hồ ngừng chạy?".

Cô trả lời: "Bởi vì ta không thể muốn thời gian ngừng trôi."

Bò hỏi thời gian của cô trông như thế nào. Cô lạnh lùng nói: "Thời gian và ta có một mối quan hệ không thể phủ nhận nhưng khập khiễng và bất toàn."

Rồi cô bỏ đi.

Không muốn đánh thức nỗi lo về những cây kim, cô không vào nhà mà nằm xuống dưới bóng những cây cà phê. Những chiếc lá run rẩy men theo ngọn gió đương vờn lượn vi vu. Chẳng mấy chốc, cô phát hiện ra đó cũng là một chuyển động đều đặn tương đối. Những chuyển động nhắc cô nhớ đến thời gian. Thời gian nhắc cô nhớ đến sự buồn chán. Cô tức giận lao khỏi khu vườn, khỏi những cây cà phê.

Cô mệt mỏi quay về bên chiếc ghế của mình. Cái tách rỗng lăn chỏng chơ trên sàn. Cô nghĩ về những chuyện đã xảy ra. Cô mơ về một sự sống khác không tồn tại thời gian và đinh ninh rằng đó sẽ là một sự sống hoàn hảo. Nhưng nơi ấy sẽ như thế nào, sẽ có những sinh vật nào, sẽ hoạt động như thế nào, cô không biết. Vì thế cô phải nghĩ về nó. Cô ngồi lọt thỏm giữa chiếc ghế êm ái, tay bó gối và mắt hướng về một khoảng không vô định nào đó dường như chẳng thuộc về thế giới vật chất chật chội này.

Những chiếc đồng hồ lại đồng loạt ngừng chạy.



 
SG-14.02.10

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét