1.
Dạo này trời nóng. Cái đó là sự thật mà cả cái quận này, cái thành phố này, cái miền Nam này, trên dưới bắt tay nhau mà đồng lòng công nhận. Thậm chí đi đến cái nơi không có khói bụi vào buổi tối để làm một trong những hành động thơ mộng giản đơn nhất là dạo mát, mà cũng cấm có mà được thành công. Mồ hôi mẹ mồ hôi con túa ra, cái oi bức hừng hực bốc lên từ trời từ đất, từ áng mây từ ngọn gió, từ loài người, từ mấy căn nhà cao tầng lớn lao cục mịch ì ạch,... cái nóng ghê gớm ấy nắm tay nắm chân ta, ôm chầm lấy ta, lắc qua lắc lại, như cách một đứa bé không biết điều hành hạ một con búp bê vô tri vô hồn. Phần ta cứ muốn lột hết quần áo ra mà nằm xuống nền đường, hoạc là lôi hết gối êm giường mát vào cái tủ lạnh ở mãi chẳng ra ngòai nữa.
2.
Trời càng nóng càng không thích nói chuyện. Thế là có thêm cái nóng và sự yên lặng bao trùm là những lực lượng ngoại cảnh mới mẻ đang cố gắng giết dần ta. Cứ như rằng chưa có đủ những thứ đau khổ nội độc làm ta cứ muốn ườn ra trên giường mà chết cho thanh thản bớt ấy. Hà hà, muốn nói những điều như ta phỉ nhổ vào chúng, mà sao trông còn có vẻ tội nghiệp, thảm thương hơn là không nói gấp bội. Điều quan trọng là chúng cứ dày vò cấu xé, bày mưu tính kế rì rì rầm rầm xung quanh. Nếu lấy dao đâm một phát thì rõ ràng trời này đẹp hơn, đời này đẹp hơn ? Đằng nào thì cũng trông đỡ khó coi hơn thế này.
3.
Xem phim thấy việc giật quả tim ra khỏi một cơ thể là đâu có gì khó khăn. Thậm chí con người ta còn có thể bày mưu tính kế để trục lợi bằng những quả tim nữa cơ mà. Cái giá trái tim yếu đuối của tên ấy cũng được người đời cả nể đấy. Nghĩ lại về quả tim của mình mà tủi tủi. Ậy, mà, cũng hợp lý cả thôi.
4.
Sao hai người lại có thể cứ trượt khỏi nhau như thế? Cứ như hai giọt mưa đậu trên cửa sổ. Trước sau, rồi lại sau trước... Cứ đậu lại, rồi chảy đi, vốn là nhỏ bé nhưng cũng chẳng thể thóat phận đơn độc. nắng lên thì lại bốc hơi đi chờ đợt mưa khác. Có lẽ, cơ hội để có thể ở bên cạnh nhau chỉ có một lúc vậy thôi, một mảnh bé tí tẻo của chúng ta, một phần ngàn ngàn ngàn ngàn ngàn ngàn ngàn ngàn ngàn ngàn ngàn ngàn ngàn của cuộc đời, cũng nên. Mà tôi thì vốn là đứa ngu ngốc, lại đẩy cái cơ hội đó đi. Đến giờ hối hận, có muốn đuổi theo cũng muộn màng rồi.
Ước chi một ngày tôi có thể nhìn thấy hai giọt mưa nắm tay nhau.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét