Thứ Bảy, 8 tháng 5, 2010
mưa lưa thưa.
Những cơn mưa không quên cái hẹn với Sài Gòn. Và khi chúng đến, tôi chợt giật mình nhận ra cái nhớ da diết này, của những ngày này năm trước.
Tôi có những cuộn băng cũ ì ạch những bản nhạc đầu thừa đuôi thiếu lượm lặt, bị thu đè lên những bản nhạc méo mó khác mới xuất hiện. Những bản nhạc mới này rồi cũng chầu chực để chính bản thân chúng một lần nữa lại trở nên cũ kỹ. Giống như những ký ức. Mọi ký ức luôn có một thời điểm mà chúng mờ đi, thời điểm mà chúng ngừng chống chọi lại làn sương quyến rũ của nỗi quên lãng, và lại lặng lẽ chờ đợi những ngọn gió mơn mởn mới mẻ.
Ký ức rõ ràng nhất về những ngày mưa năm ngoái, là một cơn mưa phơn phớt, cũng nhẹ nhưng rất xám; rất tầm thường, đơn giản bởi không chứa đựng chút hoài niệm dẫu nhỏ nhoi. Tôi đi về một mình trên con đường cong cong quen thuộc. Nghe những lời thì thầm tí tách. Hứng những giọt mây trong yếu đuối. Lòng thầm nghĩ về câu chuyện mẹ kể về một anh chàng nào đó bị sét đánh vì lỡ dại đứng dưới cột điện. Quả thật là một ký ức chẳng đáng nhớ, nhưng bằng một cách nào đó, nó hiện lên chân thành và trong trẻo nhất.
Tôi yêu những cơn mưa, cùng một kiểu với cách tôi yêu cuộc sống này, và có lẽ, cũng cùng một kiểu với cách tôi yêu một con người. Không ai thấy, không ai biết, không ai hiểu. Nó nhẹ tênh, rời rạc, lãng đãng, mơ hồ và thậm chí, trong ánh nhìn của những kẻ nồng nàn, nó hờ hững đến lạnh lùng. Nhưng điều khuây khỏa nhất mà tôi luôn cảm thấy về nó là sự yên ổn.
Mặc kệ rằng đó là một sự yên ổn đau khổ
.
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét