Thứ Ba, 25 tháng 5, 2010

Cô ta đã bật đèn lên như thế này đây.


"Con người mà liên tục mài dao đâm mình ấy, nếu như không yêu thì hãy vứt hắn ta đi cho nhẹ lòng, vì đau giùm cũng thế thôi, không giúp được hắn, hắn cũng không nhận nổi sự giúp đỡ của mình. Hắn đâm cô đau thì hắn cũng không còn hơi sức mà nghĩ đến cái đau của cô nữa rồi, để hắn tự lo, giống như cô, rồi sẽ phải tự gắng gượng mà qua, hoặc hắn sẽ tìm một ai đó an ủi đc hắn mà không bị hắn đâm. Còn nếu như thật sự yêu hắn quá…., bi kịch của những kẻ sở hữu một trái tim thôi cô ạ. Hạnh phúc không phải ở nơi hắn, ít nhất là chưa phải. Nhả đc thì nhả ra, quên đi thôi…...

Nín nhịn chỉ để những kẻ-bội-bạc không biết chúng đã làm mình tổn thương thì không phải cách trả-thù hay tự-vệ hay gì gì (không biết gọi) đâu, vì thực chất chẳng bớt đau chút nào, có thể còn đau hơn và mưng mủ lâu hơn.Và nếu cô chịu quá lâu sẽ đến một lúc nào đó bùng nổ đấy. Nuông bản thân mình một chút. Tìm cách nào tốt nhất để giải độc vết thương ấy, cách-tốt-nhất, cho chính mình. Tạm quên đi những thứ xoay vần vật vã xung quanh, những kẻ thối tha vật vã xung quanh, quá khứ tê dại, vết thương tê dại…. [...] Có chúng tôi, làm nhiều thứ để cô vui. Dẫn cô đi ăn đi chơi, cho cô ngồi lên người, viết thư cho cô, chửi nhau với cô,…rủ một tiếng thế thôi. Tất cả chúng ta đều muốn cho nhau đc hạnh phúc, nói cho cùng. Giải trí cho nhau, nói cho cùng ;p.

Cũng như cô nói hạt mưa. Giọt nước rơi có thể về đất, ra sông, bốc hơi…., một vòng tuần hoàn lớn chỉ để một ngày lại đậu trên khung cửa cuộc đời nhau, mà cũng có thể chẳng bao giờ gặp nữa. Mưa cứ rơi, những giọt nước khác sẽ lại sà xuống, nhưng mà mỗi-giọt-nước-có-một-linh-hồn-riêng-,-một-tiếng-nói-riêng'; không thay thế nhau đc. Vậy thì giờ đã đang có giọt nào thì giữ giọt ấy, đời có bao lâu mà hờ hững…."

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét